Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
17/09/2026 05:10
Nh/ốt một cặp "Ngọa Long Phượng Sồ" (kẻ tám lạng người nửa cân) này lại với nhau, chẳng phải là đang giúp Cục Dân chính giảm bớt gánh nặng sao?
4
Gần đến ngày kết thúc thời gian bình tâm, cụ Cố tổ chức tiệc mừng thọ.
Khi Cố Nghiên Chi gọi điện đến, tôi đang nằm trên sofa nghiên c/ứu thực đơn tráng miệng cho tiệm cà phê.
"Tối nay về một chuyến đi," anh ta nói.
"Không về."
"Ông nội muốn gặp em."
Tôi lật người lại: "Vậy anh mở video call đi, tôi chúc thọ cụ sớm."
Đầu dây bên kia im lặng một lát.
Cố Nghiên Chi nói: "Em đến đi. Sáng mai, gặp nhau ở Cục Dân chính. Làm xong giấy ly hôn, rồi cùng anh tham dự tiệc mừng thọ."
Tôi ngồi dậy.
"Anh không phải lại định lật lọng đấy chứ?"
"Không đâu."
"Được," tôi cúp máy, "Gửi địa chỉ qua đây. Nhớ chọn cái bàn trong sảnh tiệc cho chắc chắn vào, tính khí tôi dạo này không ổn định đâu."
Đêm đó, tôi chọn một chiếc váy dài màu đỏ rực, đeo đôi khuyên tai kim cương đơn giản nhất. Trang điểm không quá đậm, nhưng thần thái phải đủ. Tôi còn mang theo bốn vệ sĩ, đều là nhân viên an ninh do Đường Tịnh giới thiệu.
Đội trưởng vệ sĩ họ Hàn, vóc người rất cao, ít nói.
Trước khi lên xe, tôi dặn anh ấy: "Anh Hàn, yêu cầu hôm nay rất đơn giản. Ai muốn lại gần tôi trong vòng một mét, trước hết phải chặn lại. Ai muốn động tay động chân, báo cảnh sát ngay lập tức."
Hàn Kiêu gật đầu: "Rõ."
Tôi nghĩ nghĩ rồi bổ sung: "Nếu có người nói tôi vô lý gây sự, anh đừng động thủ, cứ nhớ mặt người đó, lát nữa tôi tự xử lý."
Dinh thự nhà họ Cố đèn đuốc sáng trưng, trước cửa đỗ đầy xe sang. Vừa bước vào, vô số ánh mắt liền đổ dồn về phía tôi.
Thẩm Tri D/ao ngày trước luôn mặc váy dạ hội màu nhạt, lặng lẽ đi theo sau Cố Nghiên Chi như một món phụ kiện. Hôm nay tôi đi giày cao gót, gấu váy quét trên nền đ/á cẩm thạch, phía sau còn có bốn vệ sĩ cơ bắp, nhìn thế nào cũng không giống người đến để cầu hòa.
Cụ Cố ngồi cạnh vị trí chủ tọa, vừa thấy tôi, mắt liền sáng lên.
"Tri D/ao đến rồi à, lại đây với ông nào."
Cụ vẫn luôn đối xử tốt với nguyên chủ, là người duy nhất trong nhà họ Cố nhớ cô ấy thích ăn gì, và sẽ là người đứng ra giảng hòa khi Cố Nghiên Chi lạnh mặt.
Tôi đi tới, đưa món quà mừng thọ đã chuẩn bị sẵn.
Đó là một bức tranh thủy mặc phong cảnh sông nước do chính tay nguyên chủ vẽ, được đóng khung rất tao nhã.
Cụ Cố sờ vào khung tranh, cười rất vui vẻ: "Vẫn là cháu có tâm nhất."
Tôi vừa định nói gì đó, phía cửa bỗng truyền đến một trận xôn xao.
Cố Nghiên Chi bước vào, tay khoác tay Tống Miên Miên.
Đêm nay cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu trắng, trên cổ đeo sợi dây chuyền kim cương mà Cố Nghiên Chi tặng, như sợ người khác không biết cô ta là loại dây leo bám vào cành nào vậy.
Sắc mặt cụ Cố lập tức trầm xuống.
"Nghiên Chi, con mang nó đến đây làm gì?"
Tống Miên Miên nhanh nhảu bước lên trước, cười rất ngoan ngoãn: "Ông Cố, chúc ông phúc như Đông Hải. Con đặc biệt chọn cho ông một chiếc nghiên mực, hy vọng ông thích."
Cụ Cố không đưa tay ra.
"Ta không thiếu nghiên mực, cũng không thiếu kẻ thích đi chen chân vào hôn nhân của người khác."
Không khí đông cứng lại.
Cố Nghiên Chi nhíu mày: "Ông nội, Miên Miên chỉ đến chúc thọ thôi mà."
Tôi khẽ cười một tiếng.
Tống Miên Miên nhìn tôi, trong ánh mắt mang theo chút đắc ý, chắc hẳn cho rằng tôi sẽ lại bẽ mặt như trước đây.
Tôi suýt chút nữa vì chính mình ngày xưa mà x/ấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Bộ phim truyền hình hạng thấp này đã chiếu được hai năm rồi, vậy mà vẫn có người tưởng rằng có thể gia hạn hợp đồng.
Tôi tiếp lời: "Ông nội, ông hiểu lầm rồi. Cô Tống tất nhiên không tính là người thứ ba."
Xung quanh lập tức im phăng phắc.
Tống Miên Miên giãn mày ra, Cố Nghiên Chi lại liếc nhìn tôi, vẻ mặt có chút bất an.
Tôi mỉm cười lấy điện thoại ra, khoe tấm ảnh giấy ly hôn vừa chụp xong.
"Bởi vì tôi và Cố Nghiên Chi hôm nay đã hoàn tất thủ tục ly hôn rồi. Giấy ly hôn vừa cầm trên tay, ảnh còn chưa kịp chỉnh sửa. Cô Tống muốn cùng Cố tổng chúc thọ thế nào cũng được, về mặt pháp luật không ai ngăn cản cô cả."
Chiếc gậy của cụ Cố gõ mạnh xuống sàn.
"Ly hôn rồi?"
Sắc mặt Cố Nghiên Chi cũng thay đổi: "Em đi làm thủ tục từ lúc nào?"
Tôi nhìn anh ta: "Mười một giờ sáng nay. Anh ký tên, chụp ảnh, không thiếu một bước. Sau khi cầm giấy xong, Tống Miên Miên gọi điện nói khó chịu, anh quay đầu bỏ đi luôn, để tôi và Chu Hành ở lại sảnh. Anh bận đến mức quên cả việc mình vừa ly hôn sao?"
Sự khó chịu của Tống Miên Miên luôn có thể kéo Cố Nghiên Chi ra khỏi bất kỳ việc chính sự nào.
Anh ta nhìn tấm ảnh trong tay tôi, hồi lâu không nói nên lời.
Cố Nghiên Chi mím ch/ặt môi: "Anh không cố ý."
"Không sao," tôi nói, "Sự cố ý hay không cố ý của anh đều rất làm tổn thương người khác, phân biệt được hay không cũng chẳng quan trọng nữa rồi."
Sắc mặt Tống Miên Miên có chút khó coi.
Thứ cô ta muốn là vị trí Cố phu nhân, chứ không phải sau khi có tờ giấy ly hôn rồi lại phải đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của người nhà họ Cố.
Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên bước nhanh qua đám đông, gi/ận dữ đi về phía tôi.
Là bố tôi, Thẩm Quốc Lương.
Theo sau ông ta là mẹ kế La Dung, và cậu em trai La Tử Kiêu hai mươi sáu tuổi vẫn còn ăn bám gia đình của bà ta.
Thẩm Quốc Lương giơ tay định túm lấy cánh tay tôi.
Hàn Kiêu bước một bước chắn trước mặt tôi, như một bức tường.
Tay bố tôi khựng lại giữa không trung, tức đến đỏ mặt: "Thẩm Tri D/ao, mày còn mang vệ sĩ để đề phòng tao à?"
"Đề phòng chính là ông đấy," tôi cầm ly nước trái cây lên, nhấp một ngụm, "Lần trước ông vì trả n/ợ c/ờ b/ạc cho La Tử Kiêu mà lấy chữ ký của tôi đi bảo lãnh. Ông nghĩ tôi nên tặng ông bằng khen à?"
La Dung lập tức hét lên: "Bố mày cũng là vì cái gia đình này thôi! Tử Kiêu chỉ là gặp chút khó khăn, mày làm chị thì giúp một tay thì sao chứ?"
Tôi nhìn bà ta: "Nó gặp khó khăn là vì nó mang tiền đi đá/nh bạc. Bà gặp khó khăn là vì bà nuôi nó thành một cái hố không đáy biết đi. Ba người các người tự làm tự chịu, đừng có đổ lên đầu tôi."
La Tử Kiêu vểnh cổ lên: "Mày là cái loại đàn bà ly hôn rồi, lên mặt cái gì?"
Tôi đá/nh giá bộ đồ hoa hòe của hắn và những chiếc nhẫn hàng hiệu đầy tay.
"Tôi ly hôn rồi, tài sản còn dày hơn cả hộ khẩu nhà các người. Anh chưa ly hôn, mà n/ão bộ lại như bị ai lấy mất một nửa. Trước khi nói chuyện hãy soi gương đi, xem mình có giống tấm thẻ tín dụng bị khóa vì n/ợ x/ấu không."
Trong đám đông có người không nhịn được cười.
Mặt La Tử Kiêu đỏ như gan lợn, định lao tới nhưng bị Hàn Kiêu dùng một tay ấn tại chỗ.
Thẩm Quốc Lương tức đến mức lồng ngựk phập phồng: "Mày làm ầm ĩ ly hôn, thứ mày h/ủy ho/ại là sự hợp tác giữa hai nhà Thẩm - Cố đấy! Mẹ mày năm xưa dạy mày quy củ, đều cho chó ăn cả rồi à?"
Tôi đặt ly nước trong tay xuống bàn, ý cười nhạt đi.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook