Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lâm Yến Sâm thực sự thích Lý Minh Ý.
Còn Lý Minh Ý cũng đã c/ắt đ/ứt với người bạn trai trước kia, muốn nghiêm túc ở bên Lâm Yến Sâm.
Lần tôi và Lâm Yến Sâm s/ay rư/ợu lo/ạn tính sau này, đã trở thành vết nhơ trong mối qu/an h/ệ của họ.
Lần này, tôi sẽ không phạm phải sai lầm tương tự nữa.
"Chị dâu, những lời chị nói sao em nghe không hiểu lắm nhỉ?"
"Em không coi anh ấy là anh trai, thì còn có thể coi là gì nữa đây?"
"Chị dâu cảm thấy em thường ngày quá bám lấy anh Yến Sâm, cản trở hai người hẹn hò sao?"
"Sau này em sẽ chú ý không làm phiền thế giới hai người của anh chị nữa."
Lý Minh Ý cười cười: "Tất nhiên chị không có ý đó."
"Nhưng em cũng chỉ kém Yến Sâm ba tuổi thôi nhỉ? Chẳng lẽ không có cô gái nào mình thích sao? Vì chị sắp trở thành chị dâu của em rồi, em cũng đừng trách chị nhiều chuyện, tầm tuổi này em cũng nên yêu đương đi là vừa."
Tôi bình thản gật đầu: "Chị dâu nói có lý."
"Bên cạnh chị quả thực có nhiều cô gái ưu tú, nếu em muốn yêu đương, chị có thể làm mối cho."
"Được ạ."
Vì đã quyết định tác thành cho họ, tôi đương nhiên phải xóa tan nghi ngờ trong lòng Lý Minh Ý, nên tôi đồng ý ngay.
Dù sao thì cô ta cũng chẳng thật lòng muốn giới thiệu cho tôi.
Thứ cô ta cần chỉ là phản ứng của tôi mà thôi.
Quả nhiên, cô ta lộ ra nụ cười.
Cuộc trò chuyện giữa tôi và cô ta cuối cùng cũng kết thúc.
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Yến Sâm đang đứng ở cửa, ánh mắt thâm trầm nhìn tôi, dường như muốn dùng ánh mắt đó khoét một miếng th!t trên người tôi xuống vậy.
Thật kỳ lạ, kiếp trước tôi nói thích anh, anh không vui.
Giờ tôi nói chỉ coi anh là anh trai, anh hình như cũng rất không vui.
...
Có lẽ anh chỉ đơn thuần là rất chán gh/ét tôi.
Tôi tự giễu cười một cái.
Tô An Trạch, mày cũng thật là ng/u ngốc.
Anh ấy đã nói thẳng với mày như thế rồi, sao mày lại cứ nghĩ anh ấy đang nói ngược lòng mình chứ?
Phải đến tận lúc ch*t mới hiểu ra.
Tôi đối diện với ánh mắt nóng rực của Lâm Yến Sâm, cong cong đôi mắt: "Anh, anh đến tìm chị dâu ạ?"
"Vậy em không làm phiền hai người nữa."
3
Tôi lui ra ngoài, để lại không gian cho Lâm Yến Sâm và Lý Minh Ý.
Nhưng không biết tại sao, Lâm Yến Sâm dường như càng không vui hơn.
Anh cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng tôi rời đi, cảm giác như có gai đ/âm sau lưng khiến tôi vô thức rảo bước nhanh hơn.
Trở về phòng mình, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhìn thấy Lâm Yến Sâm và Lý Minh Ý ở bên nhau, trong lòng tôi không còn chút gh/en tị nào nữa.
Thậm chí còn thấy họ thực sự rất xứng đôi.
Những ngày sau đó, Lâm Yến Sâm luôn đưa Lý Minh Ý về nhà.
Để không chướng mắt họ, tôi luôn cố tình tránh mặt.
Nhưng cùng chung một mái nhà, tránh thế nào cũng có lúc chạm mặt.
Lần nào tôi cũng tự giác cư xử rất đúng mực.
Cũng đã sửa được cái thói x/ấu là chuyện gì cũng phải tìm Lâm Yến Sâm, lúc nào cũng bám lấy anh.
Trước đây, một ngày không gặp Lâm Yến Sâm là tôi thấy không chịu nổi.
Bây giờ tôi đã có thể làm được việc dù Lâm Yến Sâm chủ động tìm tôi, tôi cũng tìm cớ để tránh né.
Trên bàn ăn, chú Lâm nhắc đến chuyện chung thân đại sự của tôi.
Tôi hiếm hoi nói một câu: "Nếu con có cô gái mình thích, nhất định sẽ là người đầu tiên đưa về cho chú xem."
Lâm Yến Sâm vốn đang im lặng ăn cơm bỗng ngước mắt nhìn tôi.
Ánh mắt đó lạnh lùng đến mức khiến người ta rùng mình.
Tôi vô cớ cảm thấy ngựk thắt lại.
Không biết mình lại chọc gi/ận anh ở chỗ nào.
Chỉ có thể cố tỏ ra bình tĩnh: "Đến lúc đó nếu con không theo đuổi được người ta, anh phải bày mưu tính kế cho con đấy, dù sao anh và chị dâu ân ái như vậy, nghĩ đến kinh nghiệm của anh vẫn rất đáng để học hỏi."
Lâm Yến Sâm khựng lại, cười một tiếng không rõ ý tứ: "Sao? Muốn yêu đương rồi à?"
Tôi cúi đầu gắp một miếng cơm: "Vâng."
"Con cũng hơn hai mươi tuổi rồi, muốn yêu đương cũng là chuyện bình thường."
Anh trầm giọng nói: "Được thôi, vài hôm nữa anh giới thiệu cho."
Tuy nói vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy hình như anh lại không vui.
Tôi chỉ muốn ăn cơm thật nhanh để thoát khỏi tầm mắt của anh.
Chú Lâm nhìn tôi, lại nhìn Lâm Yến Sâm, đầy suy tư nói: "Sao chú thấy dạo này hai đứa có chút lạ lạ?"
"Trước đây An Trạch chẳng phải rất thích bám lấy Yến Sâm sao? Sao dạo này bỗng nhiên lại trở nên khách sáo xa cách thế?"
"Hình như có ngăn cách gì đó, An Trạch, con nói thật với chú, có phải Yến Sâm b/ắt n/ạt con không?"
Tôi vội vàng lắc đầu: "Sao có thể ạ?"
"Anh vẫn luôn đối xử với con rất tốt."
"Chỉ là con thấy mình đã lớn rồi, không thể giống như hồi nhỏ, chuyện gì cũng làm phiền anh."
"Dù sao cũng phải có suy nghĩ của riêng mình."
Từ khi tôi đến nhà chú Lâm.
Chú Lâm luôn đối xử với tôi rất tốt.
Với Lâm Yến Sâm thì luôn rất nghiêm khắc.
Với tôi thì phần nhiều là dáng vẻ của một người cha từ ái.
Khi tôi mới đến nhà họ Lâm, dì không thích tôi, Lâm Yến Sâm nói không chào đón tôi đến nhà anh, dọa tôi khóc thét lên.
Sau đó anh bị chú Lâm cho một trận đò/n.
Sau này Lâm Yến Sâm cầm chiếc bánh kem nhỏ tôi thích đến dỗ dành tôi, nói rằng không nên nói những lời đó với tôi.
Tôi sợ bóng tối, sợ ngủ một mình.
Anh liền ở trong phòng tôi dỗ dành tôi suốt cả đêm.
Ngày hôm sau tôi chuyển gối của mình sang phòng anh, anh cũng mặc nhiên đồng ý.
Từ lúc đó tôi bắt đầu ỷ lại vào anh.
Nhưng mãi về sau tôi mới biết.
Đây đều là lý do anh chán gh/ét tôi.
Anh dỗ dành tôi, nhường nhịn tôi, không phải vì thực sự chấp nhận tôi.
Anh chỉ đang lấy lòng chú Lâm.
Anh hy vọng sự ngoan ngoãn của mình có thể khiến chú Lâm quan tâm đến anh hơn.
Từ đó có thể làm dịu đi mối qu/an h/ệ căng thẳng giữa chú Lâm và dì.
Thực ra ngay từ đầu tôi đã là vị khách không mời mà đến của nhà họ Lâm.
Phá hoại gia đình vốn dĩ hạnh phúc của anh.
Đáng tiếc, ch*t một lần tôi mới hiểu được những điều này.
4
Sau bữa tối, chú giữ Lý Minh Ý và Lâm Yến Sâm ở lại trò chuyện.
Tôi tự giác trở về phòng.
Trọng sinh trở lại đã nhiều ngày, tôi vẫn cảm thấy rất mơ hồ.
Luôn cảm thấy đây là một giấc mơ.
Kiếp trước chú Lâm sẽ qu/a đ/ời sau nửa năm nữa.
Vì một vụ t/ai n/ạn giao thông.
Theo sự ra đi của chú Lâm.
Mâu thuẫn giữa tôi và Lâm Yến Sâm cũng dần lộ rõ.
Tôi bắt đầu không giấu nổi sự yêu thích của mình dành cho anh.
Còn anh thì dần bộc lộ sự chán gh/ét đối với tôi.
Giờ đây, tôi không còn thích anh nữa.
Chương 6
Chương 6
73
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook