Ai bảo tổng tài không thích tích trữ khoai tây

Ai bảo tổng tài không thích tích trữ khoai tây

Chương 4

07/08/2026 13:14

Tiếng trẻ con cười đùa lọt qua khe cửa.

Tiếp đó là giọng người mẹ trách móc: "Bài tập chưa xong mà đã chạy đi đâu?"

Cửa đóng lại.

Hành lang trở về yên tĩnh.

Anh đứng đó, giữa cánh cửa ấy và tôi.

Rõ ràng cao lớn đến thế, lạnh lùng đến thế.

Vậy mà lại như đang chờ đợi một bản án.

Tôi mấp máy môi, nhưng thốt ra lại là:

"Hôm đó anh nói không có mẫu hình lý tưởng."

Anh đáp ngay lập tức: "Đó là nói dối phóng viên thôi."

"Bố tôi bảo, CEO không được công khai kỳ vọng của mình trước công chúng."

"Kỳ vọng mà thất vọng thì cổ phiếu sẽ giảm."

Tôi chớp mắt.

"Vậy nên tôi không phải mẫu hình lý tưởng?"

Anh im lặng ba giây.

"Em là."

"Là anh không dám có kỳ vọng."

11

Ngoài cửa sổ, tuyết dường như rơi dày hơn.

Dưới ánh đèn vàng vọt, tuyết trên vai áo khoác của anh tan thành những giọt nước, đang thấm dần theo thớ vải.

Tôi nhìn giọt nước ấy, không nói gì.

Anh đang đợi tôi nói.

Nhưng tôi không biết phải nói gì.

Đúng lúc này, bụng tôi bỗng động đậy.

Rất nhẹ.

Như chiếc đuôi cá nhỏ lướt qua mặt nước.

Cũng giống như--

Như ba tháng trước, lúc anh ký xong văn kiện rồi đặt bút xuống, đầu bút chạm vào mặt bàn cái "cạch" ấy.

Tay tôi vô thức đặt lên bụng dưới.

Ánh mắt anh lập tức dõi theo.

"...Nó đạp à?"

Giọng anh hơi căng.

Không phải câu hỏi, mà là câu trần thuật.

Tôi không phủ nhận.

Anh đưa tay lên, dừng lại ở khoảng cách hai tấc so với áo hoodie của tôi.

"Có được không?"

Tôi không trả lời.

Anh cũng không động đậy.

Những ngón tay cứ treo lơ lửng giữa không trung như thế.

Rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh sắp bỏ cuộc.

Tôi nắm lấy cổ tay anh.

Nhẹ nhàng đặt lên bụng mình.

Mười hai tuần.

Thực ra chẳng sờ thấy gì cả.

Chỉ có chất liệu cotton mềm mại của áo hoodie và cơ bụng còn chưa lộ rõ bên dưới.

Vậy mà anh lại như chạm vào thứ gì đó vô cùng trân quý.

Cả người sững lại ở đó.

Một hồi lâu.

"Nó tên là Phó Niên." Anh nói.

Tôi ngẩng đầu.

"Tên đã đặt từ lâu rồi." Giọng anh hơi khàn.

"Con trai tên Phó Niên, con gái tên Phó Thời."

"Niên, Thời, mỗi phút mỗi giây đều là nghĩ đến em."

Tôi không nhịn được nữa.

Khóe mắt bỗng nóng lên.

Cúi đầu chớp mắt liên hồi, cố nén hơi nước ấy xuống.

"Ai bảo là phải theo họ anh chứ."

Anh không tiếp lời, chỉ cúi mắt nhìn những ngón tay tôi đang phủ trên mu bàn tay anh.

"Em g/ầy đi rồi." Ngón cái anh khẽ lướt qua khớp ngón tay tôi.

"Trước đây chỗ này còn có chút da th!t."

"Ốm nghén." Tôi nói.

"Ba tháng đầu cái gì cũng không ăn nổi."

Anh im lặng.

Bàn tay ấy vẫn đặt trên bụng tôi rất nhẹ, như sợ làm kinh động điều gì.

Rồi anh lên tiếng:

"Tuần đó tôi đã bay qua bốn quốc gia."

"Không dám dừng lại."

"Dừng lại là sẽ nghĩ, liệu em đã quên sạch tôi chưa."

12

Tuyết ngoài cửa sổ mỗi lúc một dày.

Lò sưởi trong phòng trọ không đủ ấm, góc cửa sổ luôn lùa gió.

Anh đứng đây, trên áo khoác vẫn còn mang theo hơi lạnh bên ngoài.

Nhưng tay anh rất ấm.

Phủ trên bụng tôi, như một đốm lửa nhỏ.

Tôi nghe thấy chính mình hỏi:

"Trước khi đến đây, anh có từng nghĩ-- lỡ như tôi không phải vì mang th/ai mới bỏ chạy thì sao?"

Anh đáp: "Từng nghĩ."

"Lỡ như chỉ là ngủ chán rồi thì sao?"

"Từng nghĩ."

"Lỡ như có người khác rồi thì sao?"

"Cũng từng nghĩ."

Anh ngước mắt lên. "Một ngàn khả năng, khả năng nào cũng tốt hơn bây giờ."

"Ít nhất là em an toàn."

"--Hoặc là em không có con, tự do, vui vẻ, viết tiểu thuyết của em."

"Cách nào cũng được."

Anh ngập ngừng.

"Chỉ cần em còn sống là được."

Khối bông trong cổ họng tôi cuối cùng cũng không kìm được nữa.

Nó vỡ vụn thành nhiều mảnh, chặn ở khóe mắt, hốc mũi và lồng ngựk.

Tôi hít mũi mạnh một cái.

"Ba tháng này, không phải anh đều đi tìm địa chỉ trên căn cước đấy chứ?"

Anh không trả lời, nhưng vành tai hơi đỏ lên.

Tôi nhớ đến bản photo căn cước công dân đó.

Địa chỉ là khu nhà ổ chuột tôi thuê ba năm trước, đã giải tỏa từ lâu.

Chỗ đó giờ là một trung tâm thương mại Wanda.

"...Anh từng đến đó sao?"

Anh khựng lại.

"Thẻ thành viên rạp chiếu phim Wanda, tôi có."

"Quà mở thẻ tặng một thùng bỏng ngô."

Tôi: "..."

Đường đường là CEO tập đoàn Phó.

Cầm bản photo căn cước cũ kỹ.

Tìm đến một đống đổ nát giải tỏa.

Cuối cùng làm một cái thẻ thành viên rạp chiếu phim.

Tôi bỗng không biết nên khóc hay nên cười.

"Anh không biết hỏi người ta à?"

"Tôi hỏi rồi."

Anh nói.

"Văn phòng cải tạo khu ổ chuột, đồn cảnh sát khu vực, ủy ban dân phố."

"...Rồi sao nữa?"

"Họ tra ra khu chung cư em chuyển đến ngoài vành đai 5 ba năm trước."

"Bảo vệ khu đó nhận ra em."

Tôi sững người.

"Bác Lý à?"

"Bác ấy nói em thường xuống lầu lấy đồ ăn nhanh vào lúc 11 giờ đêm, nói chuyện với mèo."

"Bác ấy nói ngày em chuyển đi, đã tặng hết khoai tây tích trữ cho phòng bảo vệ."

Anh nhìn tôi.

"Mười lăm cân."

"...Anh còn hỏi ra được gì nữa?"

"Em đổi nhà bốn lần ở Bắc Kinh."

"Ban đầu là ở ghép với ba người."

"Sau đó tích góp được chút tiền thì chuyển vào phòng ngăn vách."

"Năm ngoái viết sách ki/ếm được tiền, thuê một căn có ban công."

"Trên ban công có nuôi một chậu cây trầu bà sắp ch*t."

Anh kể từng thứ một.

Như đang đọc thuộc lòng một hồ sơ đã nằm lòng.

Tôi không biết trên mặt mình đang là biểu cảm gì.

Chỉ cảm thấy căn phòng trọ nhỏ bé này, bỗng nhiên không còn trống trải đến thế.

13

"Anh điều tra hộ khẩu đấy à." Giọng tôi hơi nghẹn.

"Ừ." Anh thản nhiên thừa nhận.

"Ba tháng, cái gì tra được đều tra rồi."

"Chỉ thiếu nước tự mình đến hỏi." Anh cúi đầu.

Trán tựa vào trán tôi.

"Giờ hỏi được chưa?" Lông mi anh quét qua xươ/ng mày tôi.

Rất nhẹ.

Mang theo hơi lạnh bên ngoài.

Tôi nhắm mắt lại. "Hỏi gì."

"Ba tháng này." Giọng anh trầm xuống.

"Em có từng nhớ anh không."

Ngoài cửa sổ, tuyết không biết đã tạnh từ lúc nào.

Thế giới bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Chỉ còn tiếng lò sưởi thỉnh thoảng kêu lách tách, và tiếng thoại của một bộ phim cũ phát ra từ tivi nhà ai đó ở phía xa.

Tôi tựa vào vai anh.

Lớp vải cashmere của áo khoác cọ vào má tôi.

"Có nhớ." Tôi nói.

"Viết chương nào cũng nhớ."

"Câu đầu tiên ở chương mở đầu 'Khí thế giống hệt lúc bố nó ký hợp đồng trăm tỷ'."

"Lúc viết, anh vừa vặn xuất hiện trên bản tin tivi."

"Hôm đó anh mặc sơ mi xám đậm, cổ áo hơi lệch."

"Tôi muốn nhắc anh."

"Sau đó không gửi tin nhắn."

Ngón tay anh luồn qua tóc tôi. "Tại sao không gửi?"

"Không biết gửi gì."

"Hỏi cổ áo lệch à, quá thân mật."

"Hỏi công việc thuận lợi không à, quá giả tạo."

Tôi ngừng một chút. "Sau đó quyết định, viết vào trong sách."

"Như vậy thì không cần phải nói trực tiếp với anh nữa."

Anh im lặng rất lâu, rồi lên tiếng:

"Cuốn 'Tổng tài ngày nào cũng muốn phúc của tôi' đó, tôi đã đọc rồi."

Tôi cứng đờ người.

Danh sách chương

5 chương
31/07/2026 17:30
0
31/07/2026 17:37
0
07/08/2026 13:14
0
07/08/2026 13:14
0
07/08/2026 13:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu