Mang thai con của trùm kinh dị

Mang thai con của trùm kinh dị

Chương 2

07/08/2026 13:16

Tôi cứ thế lăn lộn, trầy da tróc vảy mà sống sót.

Trong một lần tình cờ, tôi lạc vào một phó bản.

Đó là lần đầu tiên tôi phát hiện ra.

Thì ra vào phó bản cũng có thể ki/ếm tiền.

Sau đó, để ki/ếm tiền, tôi thường xuyên bất chấp mạng sống mà thông quan các phó bản.

Nhưng thế giới trong phó bản đầy rẫy nguy hiểm.

Không phải lần nào tôi cũng may mắn thông quan suôn sẻ.

Trong một phó bản kinh dị, vì một manh mối quan trọng mà tôi bị người ta ám toán.

Ngay lúc suýt chút nữa bị quái dị x/é x/ác.

Đoạn Tinh Lan xuất hiện.

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một người đẹp đến thế.

Đến nỗi nỗi đ/au trên cơ thể cũng quên mất.

Theo bản năng, tôi vươn tay ra, túm lấy vạt áo tinh xảo, phức tạp của anh ấy.

Có lẽ trong mắt tôi có thứ gì đó giống như khao khát được sống, đã khơi dậy lòng trắc ẩn ít ỏi của Đoạn Tinh Lan.

Anh ấy nhìn tôi từ trên cao xuống.

「Cậu có muốn tới phó bản làm NPC không?」

「Cái giá là... vĩnh viễn ở lại bên cạnh tôi.」

Tôi ngẩn người.

Nuốt xuống luồng khí huyết 🩸 trong cổ họng.

「Tôi đồng ý, tôi đồng ý.」

Đoạn Tinh Lan vẫy vẫy tay với người bên cạnh.

「Mang về đi, c/ứu sống cậu ta.」

......

Thế là, tôi ở lại.

Trở thành một NPC trong phó bản.

Đoạn Tinh Lan đối xử với tôi rất tốt.

Ở bên nhau lâu ngày, lòng biết ơn của tôi dành cho anh ấy đã biến chất.

Trở thành tình cảm ái m/ộ.

Nhưng Đoạn Tinh Lan sẽ không yêu bất kỳ ai.

Cho dù anh ấy có thể thích một người nào đó.

Thì cũng sẽ không thích loại quái vật bất nam bất nữ như tôi.

Thế là, tôi chỉ đành giấu kín tâm tư thầm kín này đi.

Cứ như vậy ở bên cạnh anh ấy, là đủ rồi.

Nhưng bây giờ.

Cái ý niệm duy nhất này, e là cũng sắp tan tành rồi.

4

Tôi thu xếp lại cảm xúc rồi bước ra ngoài.

Đón chào đợt người chơi mới đến.

Lần này người chơi đến đa phần đều là người chơi hạng A trên bảng xếp hạng.

Vì vậy trông họ rất ung dung, hoàn toàn không có vẻ sợ hãi, khép nép như người chơi mới.

Trong đó có một người chơi nhuộm tóc trắng trông rất cợt nhả.

Luôn động tay động chân với tôi.

Tôi nhịn.

Nhưng đến tối.

Sau khi tôi đưa cơm nước cho họ xong.

Người chơi tóc trắng kia lại cầm d/ao ăn dí vào cổ tôi.

Giọng nói lạnh lẽo, nhớp nhúa như rắn đ/ộc, 「Tiểu nam bộc, tối nay theo ta về phòng đi.」

「Không thì... 🔪 ngươi đấy.」

Nụ cười trên mặt tôi biến mất hoàn toàn.

Hóa thành băng giá.

Xem ra là tôi đã sống những ngày tháng yên ổn ở đây quá lâu rồi.

Khiến họ quên mất.

Trên bảng xếp hạng người chơi trước đây, có một người chơi không sợ ch*t mang biệt danh "Chó đi/ên".

Chính là tôi đây.

Anh ta dựa vào đâu mà nghĩ rằng có thể u/y hi*p được tôi?

Tay tôi chậm rãi lần xuống gốc đùi.

Đang định rút d/ao găm ra.

Thì tay của kẻ phía sau bỗng chốc đ/ứt lìa tận gốc.

M/áu tươi b/ắn tung tóe.

Tôi ngẩn người.

Trong tiếng thét x/é lòng, tôi nhìn thấy Đoạn Tinh Lan đang từ xa đi tới.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của anh ấy không có lấy một biểu cảm.

Tên tóc trắng gào thét hung dữ, 「Ngươi không có tư cách 🔪 người chơi, điều này không đúng với quy tắc phó bản!」

Đoạn Tinh Lan cười nhạo một tiếng.

「Chưa có ai bảo ngươi sao?」

「Ta, chính là quy tắc.」

Nói xong.

Tay áo rộng của Đoạn Tinh Lan phất nhẹ.

Cái đầu của người chơi kia, trong chớp mắt đã hóa thành sương m/áu.

Một đám quái dị lao vào x/é x/ác phần th* th/ể còn lại của hắn.

Chẳng mấy chốc đã chia nhau ăn sạch sẽ.

Đoạn Tinh Lan bước về phía tôi.

Những ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng lau đi vết m/áu trên mặt tôi.

「Đi xử lý vết thương đi.」

Lúc này tôi mới sực nhớ ra, cảm nhận được một chút đ/au nhói trên cổ.

Tôi lủi thủi đi theo sau Đoạn Tinh Lan.

Khi xử lý vết thương.

Tôi cảm thấy trong ánh mắt của Đoạn Tinh Lan luôn bao phủ một tầng u ám.

Không kìm được mà lên tiếng hỏi.

「Anh vẫn còn phiền lòng vì chuyện đêm đó sao?」

Đoạn Tinh Lan hôm nay thể hiện sự t/àn b/ạo, đ/ộc á/c khác hẳn ngày thường.

Có lẽ có liên quan mật thiết đến chuyện đó.

「Camera giám sát đêm đó đã bị người ta xóa sạch rồi.」

Tôi: 「......」

Là tôi làm đấy.

「Anh có bao giờ nghĩ, có lẽ người đêm đó chỉ muốn giúp anh giải tỏa không? Có lẽ cậu ta... ái m/ộ anh thì sao?」

Đoạn Tinh Lan cau mày, 「Chẳng lẽ tất cả những người ái m/ộ ta, ta đều phải lên 🛏 với họ sao? Đây là đạo lý gì chứ.」

「Loại người không biết liêm sỉ như thế chỉ khiến ta cảm thấy buồn nôn.」 Giọng Đoạn Tinh Lan hung á/c, 「Ta chưa bao giờ muốn 🔪 một người đến thế.」

Tim tôi lạnh đi một nửa.

Nhưng vẫn thăm dò hỏi, 「Vậy nếu cậu ta mang th/ai con của anh thì sao......」

Đoạn Tinh Lan cười rất tà/n nh/ẫn.

「Vậy thì cậu ta và đứa con của cậu ta, tất cả cùng xuống gặp Diêm Vương đi.」

Tôi nghẹn lời.

Sắc mặt hoàn toàn tro tàn.

5

Sau khi Đoạn Tinh Lan đi khỏi.

Tôi sờ vào đứa nhỏ trong bụng còn chưa lộ hình, cười khổ một tiếng.

「Giúp cậu thăm dò rồi đấy.」

「Anh ấy sẽ không thích cậu đâu.」

Haiz, biết làm sao bây giờ.

Dù thế nào thì cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.

Chỉ là đứa nhỏ này của tôi quậy phá kinh khủng.

Sau khi tôi xử lý hiện trường xong một lần nữa.

Khí huyết 🩸 còn sót lại khiến tôi không thể kiểm soát được mà muốn nôn.

Tôi chạy vào nhà vệ sinh, tháo miếng vải quấn quanh bụng.

Vừa định dán mấy miếng th/uốc an th/ai lên bụng.

Thì cửa bị mở ra từ bên ngoài.

Tôi luống cuống tay chân kéo áo xuống.

Nhưng vẫn không kịp.

Bốn mắt nhìn nhau với Cố Yến Tâm ở cửa.

「...Chị Cố.」

「Du Nghiêu, cậu đang làm gì thế?」

「Bụng hơi khó chịu, nên dán chút cao dán để làm dịu thôi ạ.」

Cố Yến Tâm cạn lời, nhếch mép, 「Cậu chắc chứ?」

Lúc này tôi mới phản ứng lại.

Tôi còn chưa kịp xử lý bao bì.

Những dòng chữ to tướng, chói mắt trên bao bì cứ thế phơi bày ra.

Cố Yến Tâm nheo mắt.

「Cậu đây là...... không rõ ràng với người phụ nữ nào à?」

Tôi dở khóc dở cười, 「Không có, sao em có thể chứ!」

「Tốt nhất là cậu nói thật đi nhé, không thì chị đi mách boss đấy!」

Cố Yến Tâm làm bộ định đi.

Tôi vội vàng kéo chị ấy lại, 「Là em!」

「Miếng cao dán an th/ai này, là em tự dùng......」

Biểu cảm trên mặt Cố Yến Tâm trống rỗng trong chốc lát.

Chậm rãi há hốc miệng.

「..A?」

Thấy không giấu được nữa, tôi đành buông xuôi, kể hết mọi chuyện cho chị ấy nghe.

Tôi dám nói với chị ấy là vì Cố Yến Tâm là người có thể tin tưởng.

Khi tôi mới đến phó bản này làm NPC.

Vì mang tiếng x/ấu, lại tính cách quái gở nên không ai muốn làm bạn với tôi.

Cố Yến Tâm là người đầu tiên chủ động kết bạn với tôi.

Danh sách chương

4 chương
31/07/2026 17:37
0
31/07/2026 17:37
0
07/08/2026 13:16
0
07/08/2026 13:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu