Đặc chế riêng

Đặc chế riêng

Chương 5

07/08/2026 13:25

Cậu ấy sững người.

"Cậu, cậu thấy... của tôi rồi, cậu không muốn rời khỏi đây sao?"

"Tại sao tôi phải rời đi?" Tôi xót xa nhìn cậu ấy.

Ngón tay Thẩm Vũ siết ch/ặt, nắm lấy mép áo choàng tắm, các đ/ốt ngón tay tái nhợt.

"Bởi vì tôi..." Cậu ấy không nói tiếp được nữa.

"Bởi vì cậu là người lưỡng tính?"

Thẩm Vũ đột ngột ngẩng đầu, đồng tử chấn động dữ dội.

"Bố mẹ từng đưa tôi đi khám. Bác sĩ nói mọi chức năng đều bình thường, không ảnh hưởng đến sức khỏe, chỉ là... có thêm một bộ cơ quan nữa. Họ khuyên đợi tôi tự quyết định xem có muốn can thiệp hay không."

"Cậu quyết định rồi sao?"

"Chưa." Thẩm Vũ cúi đầu, "Tôi muốn giả vờ như không biết. Mặc quần áo rộng rãi, không tắm chung với người khác, cố gắng không để ai nhìn thấy. Nếu không ai nhìn thấy, thì coi như nó không tồn tại."

Giọng cậu ấy bắt đầu r/un r/ẩy.

"Nhưng nó vẫn tồn tại. Mỗi ngày, mỗi giây đều tồn tại. Khi đi vệ sinh tôi nhìn thấy nó, lúc tắm tôi chạm vào nó. Nó nhắc nhở tôi rằng mình không giống người khác."

Trong phòng tắm im lặng rất lâu. Vòi nước đóng không ch/ặt, từng giọt nước rơi xuống, tí tách, tí tách.

"Tôi có chuyện muốn hỏi cậu." Tôi lên tiếng.

"Sự đồng cảm của con búp bê với cậu, từ đầu đến cuối cậu đều cảm nhận được?"

"Từng chút một." Giọng Thẩm Vũ nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Lúc cậu ôm tôi, lúc cậu hôn tôi, lúc cậu nói với nó rằng cậu thích tôi--"

Da đầu tôi tê dại.

"Những lời tôi nói với nó, cậu đều nghe thấy hết?"

"Mỗi một câu." Thẩm Vũ nói, "Con búp bê không có chức năng ghi âm, nhưng câu nào tôi cũng nghe thấy."

Tôi há miệng, nhận ra mình không nói nên lời.

Điều này có nghĩa là--

"Vậy nên lúc cậu chạm vào vị trí đó," giọng Thẩm Vũ thấp đến mức gần như không nghe thấy, "tôi cũng... đều cảm nhận được hết."

Không khí như bị châm ngòi.

Độ đỏ trên mặt Thẩm Vũ đã lan đến tận xươ/ng quai xanh.

"Câu hỏi thứ hai." Giọng tôi hơi khàn.

"Còn nữa sao?"

"Nhân viên CSKH đó, chính là cậu, đúng không?"

18

Động tác của Thẩm Vũ hoàn toàn dừng lại.

Tiếng vo ve của bóng đèn đột nhiên trở nên lớn hơn.

Thẩm Vũ từ từ rũ mắt xuống.

"Tôi làm thêm ở cửa hàng đó."

"Cửa hàng búp bê tùy chỉnh ấy hả?"

"Ừ."

"Vậy nên đơn hàng của tôi-- là cậu nhận?"

"Ừ."

"Ảnh của tôi-- là cậu xem?"

"...Ừ."

"Yêu cầu của tôi-- tất cả những mô tả chi tiết đó, nốt ruồi nhỏ dưới xươ/ng quai xanh, tất cả đều là cậu đọc được?"

Thẩm Vũ cắn môi, gật đầu.

"Vậy còn phần ghi chú thì sao?" Tôi hỏi.

"Ghi... chú?"

"Tôi viết là: 'Phần kín không cần làm quá chi tiết, tôi làm cho mục đích đứng đắn, không phải kẻ bi/ến th/ái.'"

Thẩm Vũ không nhịn được, khóe miệng cong lên.

"Tôi thấy rồi."

Tôi hít sâu một hơi.

Tất cả manh mối đều được kết nối lại.

Tại sao CSKH lại biết những lựa chọn mà tôi không hề hay biết.

Tại sao CSKH lại nói là "mặc định chọn".

Tại sao sau khi tôi ghi chú "không cần quá chi tiết", CSKH lại cố tình làm chi tiết đến mức như vậy.

Tại sao sau khi tôi x/ác nhận không trả hàng, CSKH lại hỏi lại tận hai lần.

"Vậy tại sao cậu lại làm thêm ở cửa hàng đó?"

"...Bởi vì trong vòng nửa năm, cậu đã tìm ki/ếm từ khóa 'búp bê tùy chỉnh' mười ba lần."

Tôi sững sờ.

"Cậu làm việc gì cũng rất tập trung, chỉ có khoảng thời gian đó, đêm nào sau khi tắt đèn cậu cũng lướt Taobao.

"Ánh sáng màn hình điện thoại của cậu hắt lên rèm giường--

"Khi chúng ta ở phòng ký túc xá, tôi nằm giường trên nhìn thấy rất rõ.

"Cậu tìm ki/ếm búp bê tùy chỉnh, tìm xong lại thoát ra, thoát ra rồi lại tìm tiếp."

"Cho nên tôi đã ứng tuyển vào vị trí CSKH của cửa hàng đó." Thẩm Vũ nói tiếp.

"Tôi chờ đợi, chờ đến khi cậu hạ quyết tâm.

"Đợi một tháng ba ngày. Đêm đó khi đơn hàng của cậu gửi đến, tim tôi đ/ập nhanh như muốn ch*t đi vậy."

"Sau đó cậu đã sửa đổi thiết kế của con búp bê."

"Đúng." Cậu ấy thừa nhận.

"Tôi đã điền thông tin của mình vào đơn sản xuất.

"Tôi không để nhà máy làm theo yêu cầu của cậu-- cái cơ thể nam giới bình thường đó."

Giọng Thẩm Vũ đột nhiên mang theo chút nghẹn ngào.

"Bởi vì tôi muốn cậu nhìn thấy con người thật của tôi.

"Không phải là Thẩm Vũ bình thường mà cậu vẫn nghĩ, người lịch sự với tất cả mọi người nhưng không bao giờ mở lòng.

"Mà là một kẻ phải né tránh giờ cao điểm mới dám đi tắm, thay quần áo không bao giờ dám để người khác nhìn thấy, lúc khám sức khỏe thì lén lút tích vào ô 'Nam' rồi nơm nớp lo sợ cả ngày--"

Giọng cậu ấy đ/ứt quãng.

"Tôi không dám nói thẳng với cậu."

"Tôi sợ cậu chê bai, sợ cậu thấy tôi kinh t/ởm, sợ cậu chuyển đi, đổi phòng, không bao giờ nói chuyện với tôi nữa."

"Cho nên tôi nghĩ ra cách ng/u ngốc nhất."

"Làm một con búp bê, gửi cho cậu."

"Nếu cậu nhìn thấy phần thừa ra đó mà cảm thấy kinh t/ởm-- thì tôi sẽ không nói gì cả.

"Cậu trả hàng, tôi coi như chưa có chuyện gì xảy ra."

Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt đọng nước.

19

Tôi nhìn cơ thể cậu ấy.

Không giống bất kỳ sơ đồ cấu tạo cơ thể người nào, cũng không giống bất kỳ nội dung nào trên các trang web khiêu d/âm.

Nhưng đó chính là Thẩm Vũ.

Từng tấc một đều là cậu ấy.

"Khá kỳ lạ đấy." Tôi nói.

Mặt Thẩm Vũ trắng bệch trong giây lát.

"Kỳ lạ là cậu làm bạn cùng phòng với tôi lâu như vậy," tôi nói, "mà không để tôi biết."

"Lãng phí biết bao nhiêu thời gian."

Thẩm Vũ ngẩn người hai giây.

Sau đó cậu ấy đột nhiên cười, cười đến mức hốc mắt đỏ hoe.

"Thẩm Vũ." Tôi nói.

"Cậu nghe cho kỹ đây."

"Tôi là một kẻ bi/ến th/ái."

"Tôi lén nhìn cậu hai năm, chụp hơn một trăm tấm ảnh của cậu.

"Tốn ba tháng sinh hoạt phí để đặt làm búp bê của cậu.

"Gọi nó là vợ trước mặt nhân viên CSKH.

"Ôm nó ngủ không biết bao nhiêu ngày, còn hôn nó vô số lần."

"Cậu nghĩ tôi sẽ chê bai cậu vì cậu có thêm một thứ đó sao?"

"Tôi còn ước người có thêm thứ đó là mình đây này."

Thẩm Vũ vùi mặt vào vai tôi, lí nhí nói một câu.

"Đây là lời tỏ tình bi/ến th/ái nhất mà tôi từng nghe."

"Đúng, tôi là kẻ vừa kinh t/ởm vừa bi/ến th/ái vừa hèn nhát," tôi nói,

"Nhưng cuối cùng tôi cũng dám nói ra trước mặt cậu rồi."

Thẩm Vũ ngẩng đầu từ vai tôi lên, nhìn tôi. Khóe miệng cong lên.

"Cậu đừng có cười," tôi nói, "cậu cứ cười là tôi lại muốn hôn cậu."

Cậu ấy thu lại nụ cười.

Rồi bước tới một bước.

"...Cậu làm gì đấy?"

"Chẳng phải cậu nói muốn hôn tôi sao?"

Tôi kéo cậu ấy lại, giữ ch/ặt sau gáy rồi hôn xuống.

Nụ hôn này sâu hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Tay cậu ấy nắm ch/ặt cổ áo choàng tắm của tôi, đầu ngón tay r/un r/ẩy.

Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân và tiếng cười nói của các bạn học-- có người vừa đi dạo lửa trại về.

Chúng tôi tách nhau ra đột ngột.

Đôi môi Thẩm Vũ đỏ mọng, đuôi mắt vẫn còn ướt, cả người đẹp đến mức không thể tin nổi.

Danh sách chương

4 chương
31/07/2026 17:30
0
07/08/2026 13:25
0
07/08/2026 13:24
0
07/08/2026 13:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu