Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Người kia sẽ lập tức ngoan ngoãn vội vã trở về.
Đuôi mắt và chân mày mang theo vẻ mệt mỏi, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy tôi, lại nhuốm đầy ý cười.
"Chồng đang ở ngoài ki/ếm tiền, không phải em muốn có thật nhiều thật nhiều tiền sao?"
"Bảo bối, thứ anh yêu nhất không phải là tiền."
Tôi rất yêu tiền, yêu đến mức không thể yêu hơn, nhưng nếu là Yến Quân, thì không có nhiều tiền cũng chẳng sao.
Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt cong cong.
Bế bổng tôi lên đi về phía lầu trên, "Xin lỗi, để em đợi anh muộn thế này."
Tôi không muốn cậu ấy cứ mãi không quan tâm đến cơ thể mình.
"Ai đợi anh chứ."
Cậu ấy đặt tôi lên giường, hỏi: "Du Du đâu rồi?"
"Bảo mẫu đưa đi ngủ rồi, trước khi ngủ con bé cứ lẩm bẩm bảo hai ngày nay anh không kể chuyện cho nó nghe, nó nhớ anh lắm."
Cậu ấy nghe xong thì cười, chóp mũi cọ qua má tôi.
"Còn em thì sao, có nhớ anh không?"
"Anh nói xem, nhớ muốn ch*t rồi đây."
Hai người dính dính dấp dấp hôn môi.
Cậu ấy vừa đặt tôi lên giường, lại kéo tôi xuống dưới giường.
"Đi tắm cùng anh đi."
Tôi biết cậu ấy đang nghĩ gì, cố tình làm cao trêu chọc cậu ấy: "Buồn ngủ rồi, không đi cùng đâu."
Thế là có thể thấy cậu ấy làm nũng dụi dụi vào người tôi.
"Chồng ơi, đi tắm với em đi mà."
"Đi cùng em một lát, được không?"
"Chồng ơi."
Tôi nhìn khuôn mặt cậu ấy, mấy năm trôi qua, nhịp tim vẫn rõ ràng như thuở ban đầu.
Một thoáng lơ đễnh, đã bị cậu ấy ôm ngang eo.
Tôi không giãy giụa, nằm bò trong lòng cậu ấy.
Cam chịu thở dài: "Tâm can ơi, em đúng là muốn lấy mạng anh mà."
"Ông đây lần đầu tiên gặp em, đã bị em mê hoặc đến ch*t rồi."
Hai người cùng nằm vào trong làn nước ấm.
Trên những đ/ốt ngón tay đan vào nhau, hai chiếc nhẫn cưới lấp lánh tỏa sáng.
Yến Quân cười trầm thấp bên tai tôi.
"Cười cái gì."
"Em tưởng người bị mê hoặc đến ch*t chỉ có mình em thôi sao?"
Tôi đột nhiên phấn khích hẳn lên, tôi biết cậu ấy yêu tôi.
Nhưng chưa bao giờ nghe cậu ấy nói đã yêu tôi từ khi nào.
Cậu ấy thấy tôi ngạc nhiên, cũng có chút bất ngờ mà véo véo má tôi.
"Sao? Em thấy anh giống người vì đòi n/ợ mà đi ngủ với người khác lắm à?"
"Chỉ có em thôi."
"Là duy nhất."
Yến Quân rất ít khi nói những lời tình tứ trực diện.
Đột nhiên nói một câu như thế khiến cái mặt già của tôi đỏ bừng lên.
Đã là vợ chồng già rồi, tôi lại thấy mình thế này thật chẳng biết giữ ý.
Cười cười gạt đi: "Thừa nhận đi, em cũng rất bị ông đây mê hoặc chứ gì."
Mà cậu ấy cứ nhìn tôi.
Đáy mắt đong đầy ý cười.
"Ừm."
"Bị em mê hoặc."
Chương 12
Chương 10
Chương 9
47
5
25
Chương 8
24
Bình luận
Bình luận Facebook