Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tay vừa giơ lên, tôi lại nhớ ra một chuyện nên thu về: "Suýt chút nữa thì quên, anh bị dị ứng hạnh nhân."
Hơi thở của Lục Dực nặng nề hơn một chút, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường. Anh nhẹ nhàng vuốt ve eo tôi, trong mắt còn đọng lại sự dịu dàng khác lạ: "Đi nhanh về nhanh nhé."
19
Thời Trác nh/ốt Lâm Thanh Du trong một nhà kho ở ngoại ô.
Khi tôi đến, Lâm Thanh Du đang bị trói hai tay, tựa vào góc tường thở dốc.
Nhìn đống hộ chiếu và vé máy bay vứt bừa bãi dưới đất, tôi không nhịn được mà bật cười.
Lâm Thanh Du lúc nào cũng vậy, hễ gặp chuyện gì là chỉ nghĩ đến việc chạy ra nước ngoài.
Hơn nữa bây giờ nó chẳng là cái thá gì cả, tóm cổ nó dễ như trở bàn tay.
"Lâm Gia Thụ, mày muốn làm gì?" Lâm Thanh Du vừa thấy tôi đã bắt đầu kích động, cổ tay bị cọ xát đến mức rướm m/áu.
"Chẳng làm gì cả." Tôi tiện tay cầm lấy một cây gậy, cân nhắc sức nặng: "Chỉ là tận diệt thôi."
Tôi chỉ dọa nó một chút, phế đi một cánh tay của nó.
Bởi vì tôi không muốn dính dáng đến mạng người.
Nhìn Lâm Thanh Du đ/au đớn ngất lịm dưới đất như một con chó ch*t, thực ra tôi không thấy thỏa mãn về việc trả th/ù cho lắm.
Nửa đời đầu của kiếp trước, tôi cứ mãi sống trong h/ận th/ù, hoang phí và buông thả.
Tôi chưa từng nghĩ mình muốn gì, tương lai phải làm sao, chỉ biết chăm chăm đấu đ/á với Lâm Thanh Du.
Còn bây giờ, tôi đã hiểu ra rồi.
Thay vì lãng phí thời gian vào những kẻ này, chi bằng ngủ thêm một giấc với Lục Dực còn hơn.
Tôi gửi địa chỉ của Lâm Thanh Du cho Lâm Tứ Niên.
Bởi vì trong mắt Lâm Tứ Niên, lợi ích quan trọng hơn con cái nhiều.
Ngay cả đứa con ông ta cưng chiều nhất cũng vậy.
20
Hai ngày sau, Lâm Thanh Du vào tù.
Trốn thuế, trốn lậu thuế cộng thêm tội rửa tiền với số tiền khổng lồ, đủ để nó ngồi trong đó vài chục năm.
Lâm Tứ Niên cũng bị kết án vài năm, ông ta nhắn tin muốn tôi đến thăm, nhưng tôi từ chối.
Bởi vì tôi chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Tôi cứ tưởng kiếp này mình chủ động thì cuộc sống sẽ dễ thở hơn.
Nhưng tôi đã tính sai rồi.
Bất kể là Lục Dực kiếp trước hay Lục Dực hiện tại, cha nó đều là một con chó đi/ên!
Bề ngoài trông có vẻ thanh lãnh quý tộc, nhưng lúc "hành" tôi thì chẳng nương tay chút nào.
Đặc biệt là hai ngày nay, cảm giác như anh bị kí/ch th/ích gì đó, ngày nào cũng ôm ch/ặt lấy tôi không rời, tôi đi đâu anh theo đó.
Thậm chí ngay cả lần tôi dạy dỗ Lâm Thanh Du xong, vừa ra khỏi nhà kho đã thấy một cái đuôi xe lướt qua.
Là xe của Lục Dực.
Tôi nhịn không nói.
Dù sao thì bị theo dõi vẫn hơn là bị giam cầm.
Lục Dực ôm trọn cơ thể tôi vào lòng, đầu vùi sâu vào ngựk tôi.
Trông anh chẳng có chút cảm giác an toàn nào cả.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh như vậy.
Cho dù trong lòng có bao nhiêu ngọn lửa, nhìn thấy bộ dạng này của anh, tôi cũng nguôi ngoai đi phần nào.
Tôi cử động đầu, hỏi: "Sao thế?"
Lục Dực không trả lời, chỉ siết ch/ặt lực ở eo tôi hơn.
Tôi thở dài, ôm lấy anh, nói: "Lục Dực, em sẽ không trốn nữa."
Bên nhau năm năm, sao tôi có thể không nhận ra anh chứ.
Lục Dực cũng quay về rồi.
Cơ thể tôi nhích lên trên, nhìn thẳng vào mắt Lục Dực, thực sự tò mò hỏi: "Anh quay về bằng cách nào?"
Ánh mắt Lục Dực rơi trên mặt tôi, nói: "Ngủ một giấc rồi về."
"? Anh sướng thật đấy!"
Ông trời đến cả chuyện trọng sinh cũng đối xử phân biệt!
Lục Dực hôn lên cái đầu đang không ngừng ngọ nguậy của tôi, gọi tên tôi: "Tiểu Thụ."
"Ừ?"
"Anh yêu em."
"Ừ, em biết."
Tôi thoát khỏi vòng tay anh, lật người đ/è anh xuống dưới.
Lúc này tóc Lục Dực rối bời, khí chất trên người cũng trở nên dịu dàng hơn.
Tôi cúi người hôn lên trán anh, nói:
"Em cũng yêu anh."
Bất kể là quá khứ, hiện tại, hay tương lai.
Ngoại truyện Lục Dực
1
Những ngày này tôi liên tục nằm mơ.
Trong mơ toàn là Lâm Gia Thụ.
Tôi mơ thấy cậu ấy bị nhà họ Lâm đuổi ra ngoài, một mình co ro trong căn nhà trọ.
Tôi phái người canh chừng cậu ấy, ngày nào cũng đến xem, nhưng tôi không tìm cậu ấy.
Bởi vì 30 năm cuộc đời đã dạy tôi rằng, tôi là Lục Dực, là người kế thừa nhà họ Lục, phải gánh vác gia tộc, phải nối dõi tông đường.
Cho đến một ngày, tôi nhận được tin có kẻ gây sự với cậu ấy.
Khi chạy đến nơi, cậu ấy đang đá/nh nhau với một đám người.
Nói là đá/nh nhau, thực ra là đang bị đá/nh.
Cậu ấy bị mấy tên đ/è tay chân.
Trong không khí vang vọng những tiếng đ/ấm đ/á trầm đục, cùng ti/ếng r/ên rỉ nghẹn ngào khi Lâm Gia Thụ cắn ch/ặt môi.
Trong khoảnh khắc, đại n/ão tôi bị sự phẫn nộ chiếm lấy, bản năng lao về phía trước.
Khi ôm lấy Lâm Gia Thụ đầy thương tích, trong lòng có một tiếng nói cứ gào thét [Đưa cậu ấy về.]
Tôi đã làm như vậy.
Nhìn Lâm Gia Thụ nằm trên giường tôi, đ/au đến mức không thể xoay người, chỉ biết chớp chớp mắt nhìn tôi đầy tò mò.
Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Cho đến khi tỉnh mộng.
Tôi ngồi dậy, nhìn tấm ảnh trên đầu giường.
Không nhịn được mà tự kh/inh bỉ chính mình.
Mình đang làm cái quái gì thế này? Ngay cả trong mơ cũng muốn thừa nước đục thả câu sao?
2
Tôi lại nằm mơ.
Lần này không giống lần trước.
Tôi mơ thấy Lâm Gia Thụ nằm dưới thân mình.
Biểu cảm của Lâm Gia Thụ, làn da trắng nõn, cùng mùi vị ngọt ngào trong không khí, suýt chút nữa đã khiến tôi phát đi/ên.
Tại sao mình lại mơ thấy giấc mơ như vậy?
Lâm Gia Thụ... Lâm Gia Thụ!
Đúng rồi, tôi muốn cậu ấy!
3
Tôi thực sự nhìn thấy cậu ấy ngoài đời thực.
Còn tưởng mình bị ảo giác, cho đến khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
Cậu ấy rất giống với Lâm Gia Thụ trong giấc mơ của tôi mấy ngày nay, ngay cả những cử chỉ nhỏ cũng giống hệt, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, thậm chí còn nhướn mày quyến rũ tôi.
Chỉ là khi tầm mắt tôi trượt xuống dưới, tôi sững sờ.
Bởi vì tôi nhìn thấy nốt ruồi đỏ ngay cổ áo xươ/ng quai xanh của cậu ấy, giống hệt nốt ruồi trong giấc mơ.
Chẳng lẽ... đó không phải là mơ?
4
Kể từ lần gặp Lâm Gia Thụ, những giấc mơ của tôi ngày càng nhiều.
Từ sự phản kháng ban đầu của cậu ấy, đến sau này chủ động vòng tay ôm cổ tôi.
Cậu ấy không còn nghĩ đến việc bỏ trốn nữa, ngoan ngoãn ở nhà đợi tôi.
Chúng tôi cùng nhau nấu ăn, cùng nhau xem phim.
Tôi có thể cảm nhận được mình rất hạnh phúc.
Cũng mơ hồ hiểu ra, đây không phải là một giấc mơ.
5
Tôi không ngờ, Lâm Gia Thụ lại chủ động tiếp cận tôi.
Điều này hoàn toàn khác với trong mơ.
Cậu ấy nghiêng đầu, ánh mắt trong veo nhìn tôi.
Trong đôi đồng tử màu nâu chỉ phản chiếu hình bóng mình tôi.
Tôi không thể nói ra lời từ chối.
Tôi đưa cậu ấy về nhà.
Cậu ấy có chút nghịch ngợm, như một chú mèo nhỏ, thích cọ tới cọ lui trên người tôi, nhưng luôn né tránh mỗi khi tôi vươn tay ra.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook