Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Là tôi m/ua đấy.
Ban đầu tôi chưa từng nghĩ Úc Trì Mặc sẽ mặc nó. Dù sao với anh ấy, loại quần áo này chẳng khác nào sự s/ỉ nh/ục.
Nhưng Úc Trì Mặc đã mặc thật. Không những mặc, anh còn ngày ngày lượn lờ trước mặt tôi.
Úc Trì Mặc từng ôm eo tôi, đặt tôi lên bàn ăn rồi cười hỏi:
"Quần áo tự em m/ua, không định x/é ra thử một chút sao?"
Tôi vẫn giả vờ như không nhìn thấy con m/a kia, bình tĩnh dời tầm mắt đi chỗ khác.
Mà ánh mắt của Úc Trì Mặc thì đầy ẩn ý nhìn xuống dưới...
Ch*t ti/ệt thật.
Trước kia đúng là từng để anh mặc chiếc áo sơ mi này rồi chơi đùa trên xe.
Cái đồ chó đó ở đâu cũng nghe lời, chỉ riêng chuyện này thì như biến thành một người khác.
Nhớ lại những giấc mộng hoang đường cũ, tôi lặng lẽ vắt chéo chân.
Trùng hợp thay, người tài xế ngồi ghế trước đột nhiên lên tiếng hỏi:
"Thiếu gia Tống, vẫn như mọi khi, tiện đường ghé trường đón cậu Giang về chứ ạ?"
Đồng tử tôi co rút lại.
Cùng lúc đó, khung bình luận bùng n/ổ.
【Sướng, Tống An Linh sắp lật xe rồi!】
【Ha ha ha, ai bảo cậu ta cắm sừng công chính làm chi?】
【Công chính mới ch*t được một năm, cậu ta đã chịu không nổi cô đơn mà nuôi một nam sinh trẻ tuổi bên ngoài, đổi lại là ai mà chẳng gi/ận?】
5
Nhiệt độ trong xe đột ngột giảm xuống.
Toàn thân tôi sởn gai ốc, phải điều hòa lại nhịp thở mới dám lên tiếng.
"Không cần."
"Cậu ta có tay có chân, tự biết đường về."
Tài xế tuy ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi thêm.
Ông ta vặn nhiệt độ điều hòa lên cao hơn, lẩm bẩm:
"Lạ thật, rõ ràng không ai bảo giảm nhiệt độ mà."
Diễn xuất của tôi không tốt.
Ngày trước làm bạn trai Úc Trì Mặc, tôi cũng chỉ giả vờ ngoan ngoãn hiểu chuyện được vài ngày rồi lộ nguyên hình.
Tôi sợ lúc này quay đầu lại sẽ không kiểm soát được biểu cảm trên gương mặt, để Úc Trì Mặc phát hiện ra sơ hở.
Thế là tôi lấy cớ rút khăn giấy, liếc mắt nhìn Úc Trì Mặc một cái.
Con m/a kia nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, nhưng đáy mắt lại lạnh băng.
Người đa nghi, dù có ch*t biến thành m/a rồi vẫn đa nghi như vậy.
Tôi tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại.
Mười lăm phút sau, xe dừng trước cửa biệt thự.
Tôi không dấu vết liếc nhìn về phía đó, Úc Trì Mặc đã biến mất.
Cứ như thể anh chưa từng xuất hiện.
Biệt thự đã được sửa sang lại theo sở thích của tôi.
Úc Trì Mặc là kẻ chẳng có gu thẩm mỹ gì, tủ quần áo mở ra toàn đen trắng xám, trang trí như một cái qu/an t/ài lạnh lẽo.
Tôi từng gi/ật mình tỉnh giấc giữa đêm, ngồi vắt vẻo trên người Úc Trì Mặc để kiểm tra hơi thở của anh.
Nghi ngờ không biết anh có phải m/a cà rồng từ đâu chui ra không.
Chỉ mới qua một năm, căn biệt thự đã hoàn toàn không còn dấu vết gì của Úc Trì Mặc.
Tôi không cho phép bất cứ thứ gì Úc Trì Mặc từng dùng xuất hiện ở đây, dù chỉ là một tấm ảnh.
Bởi vì tôi nhìn thấy sẽ sợ.
Bình luận trôi qua:
【Tống An Linh, mày không làm gì sai sao phải chột dạ?】
【Công chính đâu có dễ lừa, chắc chắn là phát hiện ra sơ hở rồi, giờ không có ở đây, biết đâu là đi tìm tiểu tình nhân của Tống An Linh rồi đấy.】
【Đợi công chính biết được sự thật, chính là lúc Tống An Linh đi đời nhà m/a rồi nhỉ?】
……
Tôi không quan tâm đến bình luận, lướt xem tin nhắn điện thoại.
Có một nhóm chat đang rất náo nhiệt, tin nhắn nhảy với tốc độ k/inh h/oàng.
【Hình ảnh】
【Thiếu gia Chu gặp t/ai n/ạn xe hơi à? Thật hay giả thế?】
【M/áu chảy đầy đất kìa, xem ảnh hiện trường thê thảm thật, xe đ/âm nát bét thành xe mui trần luôn, không biết còn sống không nữa.】
【Cũng lạ, những người khác chỉ bị thương nhẹ, mỗi thiếu gia Chu là đ/âm đến sống dở ch*t dở.】
Tôi trân trân nhìn tấm ảnh hiện trường vụ t/ai n/ạn.
Ngày mưa âm u, bầu trời đen kịt và vũng m/áu đỏ chói mắt trên mặt đất.
Chu Trường Thừa nằm sống dở ch*t dở trong đó, để lộ ra một đoạn cổ tay trắng bệch.
Dường như có một bóng m/a đang đứng ngoài ống kính, nhìn chằm chằm vào kiệt tác của mình mà cười khẩy.
Nếu lúc đó tôi không nhìn thấy bình luận, nhận lấy chiếc thẻ đen kia của Chu Trường Thừa...
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Thu dọn quần áo rồi quay người đi vào phòng tắm.
Lưng áo đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, dính dấp khó chịu.
Cửa phòng tắm đóng lại, những dòng bình luận cũng biến mất không dấu vết.
Tiếng nước bắt đầu vang lên.
Tôi tắm nhanh rồi bước ra, lau đi tấm gương phủ đầy hơi nước.
Trong gương, mặt tôi ửng hồng vì hơi nóng, những giọt nước vương trên sợi tóc chực chờ rơi xuống, chiếc khăn tắm quấn lỏng lẻo quanh eo.
Tôi áp sát vào gương, nhìn đôi mắt vẫn còn bàng hoàng của chính mình.
"Không có gì phải sợ, mình đâu có làm gì có lỗi với anh ta."
"Ch*t một năm rồi, chẳng lẽ còn trông mong mình thủ tiết cho anh ta..."
Giọng tôi đột ngột ngắt quãng.
Trong gương, phía sau lưng tôi xuất hiện một bóng đen.
Từng chút một, hình dáng của Úc Trì Mặc dần hiện rõ.
Anh hơi cúi người, rất thân mật dán mặt sát vào lưng tôi, gọi:
"Bé cưng."
Lần này, tôi nghe rõ mồn một giọng nói của Úc Trì Mặc.
6
Tôi gần như loạng choạng chạy trốn khỏi phòng tắm.
"Rầm" một tiếng, cửa phòng tắm bị tôi đóng sầm lại.
Khung bình luận lại xuất hiện trước mặt tôi.
【Chuyện gì thế? Tống An Linh thấy m/a à?】
【Lão công q/uỷ đến tìm mình, chẳng phải cũng là thấy m/a sao. Nhưng Tống An Linh chắc không nhìn thấy công chính đâu.】
【Suỵt, có ai thấy dáng Tống An Linh đẹp thật không?】
【Mặt mũi xinh đẹp không nói, vóc dáng cũng chuẩn, da dẻ trắng trẻo non nớt, bụng nhỏ phẳng lì, cảm giác như kiểu sẽ nổi cơ bụng ấy...】
【Không thể chỉ nhìn mặt được, xem tính cách x/ấu xa với nhân phẩm thấp kém của cậu ta kìa?】
【Mỹ nhân đ/ộc á/c lại có một phong vị riêng.】
……
Bình luận dần đi chệch hướng.
Tôi cảnh giác đứng tại chỗ rất lâu.
Sau khi x/ác nhận không có bóng dáng Úc Trì Mặc, tôi cúi người, một tay chống đầu gối, thở hổ/n h/ển từng hơi.
Phải tìm một vị đại sư thôi, tôi không tin người ch*t rồi còn có thể sống lại.
Có lẽ là ngày nghĩ đêm mơ, đêm hôm đó tôi ngủ rất không yên giấc.
Không phân biệt được là mơ hay thực, là quá khứ hay hiện tại.
Tôi mơ thấy Úc Trì Mặc.
Trước đây anh rất ít khi xuất hiện trong mơ của tôi.
Tôi cũng không muốn nhìn thấy anh, nên không đ/ốt tiền vàng mã cho anh.
Không đ/ốt tiền, thì anh không thể báo mộng được.
Tôi mơ thấy Úc Trì Mặc đi công tác về.
Cái tên này sau khi đã "nếm mùi đời" thì cứ quấn lấy tôi không buông.
41
Chương 6
20
Chương 6
Chương 6
Chương 8
20
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook