Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lâm Chiêu được chú nhỏ của cậu ta nhặt về từ những con hẻm khu ổ chuột.
Nghe nói ngày nhặt được cậu ta, Lâm Chiêu đang tranh giành đồ ăn với một đàn chó hoang.
Khuôn mặt non nớt, nhưng trong ánh mắt lại chứa đựng sự bình tĩnh và hung á/c không phù hợp với tuổi tác.
Thế nên chú nhỏ của cậu ta lập tức bị đôi mắt đó khơi dậy hứng thú.
Vung tay ra lệnh cho vệ sĩ bên cạnh đưa cậu ta về.
"Có ích gì chứ, sau khi biết được tâm tư bẩn thỉu của tôi, anh ta chẳng phải vẫn không chút lưu tình mà đ/á tôi sang nước ngoài sao."
Ánh mắt tôi trầm xuống, giọng điệu mang theo vẻ tự giễu.
Nhưng nghĩ đến việc Giang Vọng hiện đang bị tôi trói trong nhà, ngoan ngoãn đợi tôi quay về.
Tâm trạng lại tốt lên, tôi vẫy vẫy xấp tài liệu trong tay.
"Cảm ơn nhé! Có thể thu thập được nhiều bằng chứng như vậy trong thời gian ngắn thế này, coi như tôi n/ợ cậu một ân tình."
Ngay khi xuống máy bay và biết được Giang Vọng bị đối thủ cạnh tranh cố tình thuê người đ/âm xe, tôi đã gửi tin nhắn cho Lâm Chiêu, nhờ cậu ta giúp tôi thu thập tất cả bằng chứng phạm tội của đối phương.
Dù sao chú nhỏ của cậu ta cũng là người lăn lộn trong giới giang hồ, kênh thông tin có được nhanh hơn tôi nhiều.
Quả nhiên tra ra được chúng không chỉ trốn thuế, mà còn dính líu đến các giao dịch ngành nghề xám.
Đưa những thứ này cho cảnh sát.
Sợ rằng kẻ chịu trách nhiệm của công ty đó nửa đời còn lại phải ở trong tù rồi.
Xử lý xong xuôi mọi việc, tôi nhìn đồng hồ.
Giang Vọng đã bị trói gần sáu tiếng đồng hồ rồi.
Chắc giờ cũng chẳng còn sức lực nào mà phản kháng tôi nữa.
Nội tâm hưng phấn, suốt dọc đường về tôi cứ mải mê suy tính tối nay sẽ ăn sạch sành sanh chú như thế nào.
Rồi ngoan ngoãn bị tôi thuần hóa.
Cam tâm tình nguyện vĩnh viễn thần phục dưới thân tôi.
Kết quả đẩy cửa ra, tôi lại nhìn thấy căn phòng trống không.
Cùng với những sợi dây thừng vương vãi trên giường như đang thách thức.
Giang Vọng chạy trốn rồi!
Rõ ràng chú không hề để tâm đến lời đe dọa cuối cùng của tôi.
Một ngọn lửa vô danh bùng lên từ sâu trong nội tâm, th/iêu rụi lý trí của tôi.
Cuối cùng hóa thành một tiếng cười khẽ.
Ha, được lắm.
Tôi thích nhất là chơi trò mèo vờn chuột với người khác, nhìn đối phương bị dồn vào góc tường.
Giãy giụa trong tuyệt vọng.
Tôi lấy điện thoại ra gửi tin nhắn thoại cho Giang Vọng.
Giọng điệu trầm thấp mang theo sự bi/ến th/ái.
【Chú nhỏ, chú trốn kỹ chưa?】
【Trò chơi săn đuổi chính thức bắt đầu rồi nhé.】
Có lẽ tin nhắn đó của tôi đã trấn áp được Giang Vọng, suốt nửa tháng liền không có tin tức gì của chú.
Cho đến khi Lâm Chiêu gửi cho tôi một bức ảnh.
Trên cổ tay lộ rõ xươ/ng khớp là một chiếc đồng hồ đ/á sapphire xanh.
Đang cầm ly rư/ợu vang, mu bàn tay nổi gân xanh.
Cơ bắp cẳng tay săn chắc, mượt mà.
Quyến rũ mê người.
Chỉ cần nhìn một bàn tay, tôi đã khẳng định đó chính là Giang Vọng.
Hơn nữa chiếc đồng hồ trên cổ tay chú, còn là cái tôi đặc biệt bay sang nước ngoài đặt m/ua.
Trên thế giới cũng chẳng có mấy chiếc.
Phía sau bức ảnh còn đính kèm định vị của một quán bar.
Tôi nhìn qua, thảo nào tìm không thấy chú.
Hóa ra là trốn trong quán bar tư nhân.
Tôi khoác áo khoác, lái xe lao thẳng đến đích.
Tiếng gầm rú dữ dội x/é toạc màn đêm đen kịt tĩnh lặng.
Suốt dọc đường phóng như bay.
Trong góc khuất của quán bar mờ ảo, dưới ánh đèn và sắc màu của rư/ợu.
Giang Vọng mặc bộ đồ thể thao màu xám, lười biếng, thoải mái tựa lưng vào ghế sofa.
Mà bên cạnh chú lại ngồi một cô gái mặc đồ thường ngày.
Mái tóc đen dài, xõa xuống sau lưng như mực.
Đôi mắt lấp lánh ánh nhìn.
Nhìn từ xa, cách ăn mặc của hai người trông cứ như đồ đôi vậy.
Tôi cúi đầu che đi sự hung hãn trong đáy mắt.
Lòng bàn tay ngứa ngáy khó chịu.
Con chó không trung thành, phải dùng roj dài dạy dỗ mới được.
Giây tiếp theo Giang Vọng ngẩng đầu, nhìn thấy tôi từ xa.
Biểu cảm dịu dàng ban đầu lập tức cứng đờ trên khuôn mặt.
Chú nhíu mày, thần sắc không vui.
Khẽ nghiêng người che chắn cho cô gái bên cạnh.
Tôi sải bước đi tới, trực tiếp chen vào giữa họ.
"Chú nhỏ, chú tìm thím mới ạ?"
"Xinh hơn người trước nhiều đấy."
Khóe môi tôi nhếch lên, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt.
Cô gái đó lại hào phóng đưa tay ra, cười đầy ẩn ý.
"Cậu chính là Tiểu Dã mà A Vọng hay nhắc đến sao?"
A Vọng?
Đã gọi thân mật đến thế rồi.
Trong bóng tối, tay tôi men theo vạt áo Giang Vọng dần dần bò lên.
Vuốt ve eo bụng chú như muốn trừng ph/ạt.
Day day vòng tròn.
Giang Vọng, tối nay chú không chạy thoát được đâu!
"Giang Dã!"
Cả người chú cứng đờ, ngăn bàn tay đang quấy phá của tôi qua lớp vải, giọng khàn đặc.
Mang theo một tia cảnh cáo.
Vậy mà vội vã muốn vạch rõ giới hạn với tôi đến thế sao?
Nội tâm tôi nhói đ/au, khó chịu chọc chọc vào hõm eo chú.
Sau đó quay đầu, bình thản nhìn cô gái trước mặt.
Cười như không cười.
"Là tôi lỡ lời, tự ph/ạt một ly."
Nói xong tôi cầm luôn ly rư/ợu trên tay Giang Vọng lên.
Chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn neon.
Đôi môi chạm vào nơi còn vương hơi ẩm trên miệng ly, yết hầu khẽ trượt.
Mơ hồ lại quyến rũ.
Không biết có phải tôi lầm tưởng không, có một khoảnh khắc, tôi dường như nhìn thấy d/ục v/ọng trong đáy mắt Giang Vọng.
Chớp mắt một cái, chú lại là bộ dạng cao cao tại thượng.
Người quân tử trong sạch không tì vết.
Khiến người ta không nhịn được muốn kéo chú xuống vũng bùn, nhìn bộ dạng tan vỡ nhiễm đầy tình dục của chú.
"Rư/ợu cũng uống rồi, chào cũng chào rồi."
"Chú nhỏ, đến lúc phải đi cùng con rồi."
Giang Vọng như nhớ lại cảnh tượng khó coi nào đó, cơ thể run lên.
Cố gượng cười.
"Không cần đâu, chú còn có việc, cậu về trước đi."
Tôi hạ mắt nhìn xuống đôi chân của chú, vỗ vỗ trán.
Gi/ận quá mất khôn.
Chân chú bị phế, không đi cùng tôi được.
Tôi cúi người bế thốc chú lên lần nữa.
Phớt lờ người phụ nữ đang trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi bên cạnh.
Tôi ghé sát vào tai chú thì thầm, d/ục v/ọng chiếm hữu đi/ên cuồ/ng trong đáy mắt bị đ/è nén đến gần như vặn vẹo.
Cánh tay siết ch/ặt lấy eo chú, ngầm chứa sự cảnh cáo.
"Chú nhỏ, đừng làm con tức gi/ận nữa."
"Chú không chịu nổi đâu."
Giang Vọng lập tức im bặt, cứng đờ không dám cử động lo/ạn xạ nữa.
Lúc rời đi, tôi liếc thấy người phụ nữ bên cạnh có vẻ như muốn nói lại thôi, thần sắc kỳ lạ.
Nhưng tôi không đào sâu.
Chỉ cảm thấy chắc chắn là cô ta gh/en gh/ét tôi!
Trên đường về, Giang Vọng ch/ửi bới tôi không tiếc lời, ch/ửi đến mức cổ họng cũng khàn cả đi.
Tôi ngoáy ngoáy lỗ tai.
"Đừng ch/ửi nữa, càng ch/ửi con càng hưng phấn đấy."
Giang Vọng bị sự mặt dày vô sỉ của tôi làm cho chấn động, dứt khoát im miệng.
Sau khi khiêng chú về nhà, tôi ném thẳng lên giường.
Chú ngồi thẳng dậy, những sợi tóc mái trước trán đã rối bời.
Chương 7
Chương 7
35
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook