Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sự k/inh h/oàng, tủi thân, yếu đuối… đều như thủy triều rút sạch.
Thay vào đó là sự u ám, là sự chiếm hữu.
Nó cứ lặng lẽ nhìn tôi như thế, lần đầu tiên phơi bày con người thật của mình trước mặt tôi.
Sau vài giây, nó nhếch mép.
Âm điệu không còn cố tình nâng lên nữa nghe thật rợn người.
“Cuối cùng… cũng bị anh phát hiện rồi à.”
15
Dù đã sớm dự liệu được, nhưng khi tận tai nghe nó thừa nhận, tim tôi vẫn đ/ập mạnh một nhịp.
Những ngón tay đang bóp cằm nó vô thức siết ch/ặt.
“Từ khi nào? Hay là…”
Tôi khựng lại: “Ngay từ đầu, tất cả đều là giả vờ?”
Lâm Khê Ngôn chớp chớp mắt.
“Không phải ngay từ đầu.” Nó khẽ nói, “Anh, lúc anh mới bắt đầu gh/ét em, em thực sự rất buồn, cũng thực sự… rất sợ anh.”
“Sợ anh đuổi em đi, sợ mẹ vì em mà cãi nhau với bố anh, sợ cái gia đình vừa mới ổn định này lại vì em mà tan vỡ.”
“Nên em liều mạng muốn lấy lòng anh, muốn anh đừng gh/ét em như thế.”
“Nhưng ngay cả một ánh mắt anh cũng chẳng buồn nhìn em.”
Nó rũ mi xuống, che đi vẻ u ám thoáng qua trong mắt.
“Sau đó… chắc là mùa đông năm lớp mười một.”
“Người trường bên b/ắt n/ạt em bị anh bắt gặp, anh ngoài miệng chê em yếu đuối, nhưng lại không chút do dự bảo vệ em.”
“Em nhìn thấy một mình anh đá/nh gục bảy tám đứa bọn chúng, bắt chúng sau này không được b/ắt n/ạt em nữa.”
“Từ lúc đó, em đã biết, anh hoàn toàn không giống như những gì anh thể hiện, anh vẫn quan tâm đến em.”
“Nên sau khi tốt nghiệp cấp ba, em cứ bám lấy anh, em chỉ muốn được gần anh hơn một chút thôi!”
“Nên, em mới lén lút làm những chuyện này?”
Tôi buông cằm nó ra, lùi lại một bước.
“Điều tra nhà họ Chu, đe dọa Triệu An, cài định vị vào điện thoại anh?”
Lâm Khê Ngôn xoa xoa cái cằm bị tôi bóp đỏ, không hề phủ nhận.
“Nhà họ Chu vốn dĩ đã không có ý tốt với Lâm gia, em chỉ đẩy nhanh tốc độ lộ mặt của bọn chúng, để anh không phải bận tâm quá nhiều.”
“Định vị cũng chỉ là em muốn biết anh ở đâu, có an toàn không. Anh, anh xã giao nhiều, về nhà muộn, em sẽ lo lắng.”
“Còn Triệu An…”
Nó nhìn tôi, đôi mắt tràn đầy sự cố chấp: “Em không thấy mình sai.”
“Triệu An là cái thá gì? Cậu ta hiểu anh sao? Biết anh thích gì, gh/ét gì, biết điều gì trong lòng anh là không thể buông bỏ, điều gì là sợ hãi nhất sao?”
“Cậu ta không biết, cậu ta chỉ thích Lâm Tri Dư trong tưởng tượng mà thôi.”
“Nhưng em thì khác.”
“Em nhìn anh vì mẹ mất mà suy sụp, nhìn anh vì em vào cái nhà này mà phẫn nộ nổi lo/ạn, nhìn anh giả vờ không quan tâm nhưng lại lén lút đ/au lòng, cũng nhìn anh… từng chút một mềm lòng, từng chút một đưa em vào vòng bảo vệ của anh.”
“Em từng thấy bộ dạng tệ nhất của anh, cũng sở hữu bộ dạng tốt nhất hiện tại của anh.”
“Nên dựa vào đâu?”
Nó tiến lên một bước, khoảng cách giữa chúng tôi lại gần hơn, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
“Dựa vào đâu mà một tên Triệu An từ đâu chui ra lại dám nói thích anh, muốn cư/ớp anh khỏi tay em?”
“Anh, anh chỉ có thể là của em.”
Lời vừa dứt, suy đoán mơ hồ trong lòng cuối cùng đã thành hiện thực.
Tôi không thể duy trì sự bình tĩnh ngoài mặt được nữa, lùi lại một bước, lưng dựa vào cạnh bàn ăn.
“Lâm Khê Ngôn, em có biết mình đang nói gì không?!”
“Em biết.”
Nó trả lời rất nhanh, ánh mắt khóa ch/ặt lấy tôi, không lùi bước.
“Em nói là em thích anh.”
“Không phải cái thích của em trai dành cho anh trai.”
“Là cái thích muốn hôn anh, ôm anh, đ/ộc chiếm anh, khiến trong mắt anh chỉ có mình em.”
Lời vừa dứt, tôi hoàn toàn cứng đờ tại chỗ.
Phải hồi lâu sau mới lên tiếng: “Lâm Khê Ngôn, chúng ta là anh em.”
“Lại không có huyết thống.”
Nó nhanh chóng phản bác, ánh mắt rực sáng: “Về mặt đạo đức, chúng ta cũng có thể không phải là anh em, hơn nữa…”
“Anh, anh tự hỏi lòng mình đi, anh thực sự… chỉ coi em là em trai sao?”
Nó ép sát thêm một bước, hơi thở nóng hổi gần như phả vào mặt tôi.
“Lúc em say hôn anh, anh có đẩy em ra không?”
“Mỗi đêm em ôm anh ngủ, anh có đuổi em đi không?”
“Anh biết em cài định vị, phản ứng đầu tiên là tìm em đối chất, hay là… thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm được lý do để nuông chiều bản thân mà đến gần em?”
Nó nhìn tôi, ánh mắt rực ch/áy.
Dễ dàng phơi bày những rung động thầm kín mà chính tôi cũng không dám nhìn thẳng dưới ánh mặt trời.
Tôi nhắm mắt lại, nhưng giây tiếp theo lại đẩy mạnh nó ra.
“Lâm Khê Ngôn, anh cần thời gian.”
Ánh sáng trong mắt nó vụt tắt.
Nhưng chỉ trong chốc lát đã khôi phục như thường.
Như thể đã sớm dự liệu được câu trả lời này.
“Được.” Nó cúi đầu, giọng rất khẽ, “Em cho anh thời gian.”
16
Sau ngày hôm đó, chúng tôi rơi vào một trạng thái giằng co kỳ quái.
Tôi chuyển về biệt thự cũ của nhà họ Lâm, lấy cớ xử lý công việc tồn đọng ở công ty và âm thầm điều tra nhà họ Chu.
Lâm Khê Ngôn không ngăn cản, cũng không gọi điện nhắn tin thường xuyên như trước.
Nó chỉ gửi cho tôi một tin nhắn đúng giờ mỗi ngày, nội dung đều như một: “Anh, nhớ ăn cơm.”
“Dự báo thời tiết nói sắp giảm nhiệt, mặc ấm vào.”
Bình thản như thể lời thú nhận chấn động đêm đó chưa từng xảy ra.
Mà cuộc điều tra phía trợ lý Trần cũng tiến triển nhanh chóng.
Có manh mối Lâm Khê Ngôn cung cấp và sự giúp đỡ của nhóm người bí ẩn đó, chuỗi bằng chứng về việc nhà họ Chu làm giả hồ sơ vật liệu, cấu kết quan chức, tẩu tán tài sản để trốn tránh trách nhiệm dần trở nên rõ ràng.
Tốc độ sụp đổ của nhà họ Chu nhanh hơn tất cả mọi người dự đoán.
Tin tức tràn lan, ảnh người cầm quyền nhà họ Chu bị bắt đi điều tra chiếm lĩnh mọi tiêu đề.
Cổ phiếu tập đoàn Chu thị sụp đổ, các chuỗi lợi ích liên quan bị nhổ tận gốc.
Bố nhìn tin tức, không khỏi cảm thán, nhưng cũng thấy may mắn.
May mắn vì tôi đã c/ắt đ/ứt với Chu Kha, may mắn vì Lâm gia kịp thời dừng lỗ.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Nhưng tôi biết rõ, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Chu Kha biến mất rồi.
Đêm trước khi con tàu nhà họ Chu lật úp, nó giống như bốc hơi khỏi nhân gian, không thấy bóng dáng.
Cảnh sát đang tìm nó, chủ n/ợ đang tìm nó, những kẻ bị nhà họ Chu liên lụy, đang vội vã phủi sạch qu/an h/ệ hoặc dậu đổ bìm leo cũng đang tìm nó.
Chương 7
Chương 6
5
Chương 10
117
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook