Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi là một nhân vật quần chúng pháo hôi, nhưng lại đem lòng yêu kẻ phản diện bi thảm trong sách - Thẩm Chí Kiều.
Khi hắn sắp bị nam chính gi*t ch*t, tôi không đành lòng nên đã c/ứu hắn.
Nhiệm vụ thất bại, tôi sẽ bị hệ thống xóa sổ.
Tôi quyết định tỏ tình với Thẩm Chí Kiều, cùng nhau trải qua sáu tháng ngắn ngủi mà ngọt ngào.
Vào ngày cuối cùng của cuộc đời, chúng tôi lại cãi vã, hắn cho rằng tôi vô lý gây sự, quá mức bám người.
Thẩm Chí Kiều gi/ận dỗi đ/ập cửa bỏ đi.
Đợi đến khi hắn bình tĩnh lại mở cửa, lại phát hiện tôi đã ngã xuống đất, không còn hơi thở.
Màn hình điện thoại vẫn sáng, còn một tin nhắn chưa kịp gửi đi.
【Xin lỗi, Thẩm Chí Kiều, em yêu anh…】
1
Tôi không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy.
Hệ thống biến mất sáu tháng lại xuất hiện trong tâm trí tôi.
【Ký chủ, do nhiệm vụ thất bại, ngươi sẽ bị xóa sổ sau 24 giờ nữa, hãy chuẩn bị sẵn sàng.】
Giọng nói máy móc lạnh lẽo vang lên vào lúc mười giờ tối, ngay sau đó, một đồng hồ đếm ngược xuất hiện trong đầu tôi.
23:59:58.
Khoảnh khắc ngẩn người của tôi cũng bị người bên cạnh nhận ra.
"Bảo bối, sao thế?"
Lúc này, tôi đang nằm nửa người trong lòng Thẩm Chí Kiều, hai người cùng ngồi trên ghế sofa xem phim.
"Em không sao, tiếp tục xem đi."
Tôi áp đầu vào lồng ngựk Thẩm Chí Kiều, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn, lắng nghe nhịp đ/ập trái tim hắn.
Tiếng đếm ngược trong đầu dần trùng khớp với tiếng tim đ/ập.
Chỉ còn một ngày nữa thôi.
Thẩm Chí Kiều, em chỉ có thể yêu anh thêm một ngày nữa thôi.
Xem phim xong, chúng tôi trao nhau một nụ hôn ướt át.
Thẩm Chí Kiều ôm tôi vào phòng ngủ.
Theo thói quen trước đây, chúng tôi sẽ ôm nhau ngủ.
Tôi thích được Thẩm Chí Kiều ôm ch/ặt vào lòng, bốn phương tám hướng đều tràn ngập mùi hương của hắn.
Nhưng đêm nay, tôi chủ động quấn lấy eo Thẩm Chí Kiều, muốn làm vài chuyện mà người trưởng thành thường làm.
Thẩm Chí Kiều vô cùng phối hợp, thậm chí còn có chút âm thầm đắc ý và kích động.
"Bảo bối, sao đêm nay lại chủ động thế?"
"Ừm?"
Tôi dồn hết sức lực để đáp lại hắn.
Nước mắt lại dần làm nhòe cả khuôn mặt.
"Thẩm Chí Kiều, em yêu anh lắm, em thực sự rất yêu anh."
Thẩm Chí Kiều dịu dàng hôn tôi, "Anh biết, anh cũng rất yêu em."
Tôi quấn lấy Thẩm Chí Kiều hết lần này đến lần khác.
Đêm không ngủ.
Cho đến khi trời sáng.
Cơ thể tôi đã không còn sự kiểm soát, giống như một cỗ máy bị sử dụng quá mức.
Hoàn toàn đình công.
Sau khi ngủ được ba tiếng, tôi đột nhiên bị tiếng đếm ngược trong đầu đá/nh thức.
Chỉ còn 16 tiếng nữa.
2
Thẩm Chí Kiều bên cạnh vẫn đang ngủ.
Tiếng thở đều đặn vang lên bên tai tôi.
Tôi không nhịn được đưa ngón tay chạm vào mặt hắn, vẽ lại từng nét một, muốn khắc ghi khoảnh khắc này mãi mãi vào trong lòng.
Tôi và Thẩm Chí Kiều bên nhau chỉ vỏn vẹn sáu tháng.
Vậy mà lại nảy sinh ảo giác muốn cùng hắn bạc đầu giai lão.
Còn nhớ lần đầu gặp Thẩm Chí Kiều, hắn vẫn là một thiếu niên hư hỏng có tính khí nóng nảy.
Tôi là một kẻ vô hình trong lớp.
Vì vẻ ngoài thanh tú, vóc dáng nhỏ bé, tôi bị những nam sinh khác cô lập, đẩy ra ngồi ở hàng cuối cùng.
Vì sự tình cờ mà trở thành bạn cùng bàn với "học sinh cá biệt" Thẩm Chí Kiều, một lần ngồi là ba năm.
Cũng chính người trông có vẻ tính khí rất x/ấu này, đã âm thầm bảo vệ tôi suốt ba năm.
Nam chính thực sự trong cuốn sách này là anh trai của Thẩm Chí Kiều: Thẩm Cố Dung.
Thẩm Chí Kiều chỉ là một đứa con ngoài giá thú, từ nhỏ đã bị vứt ở nông thôn nuôi dưỡng.
Sau này Thẩm phụ b/ệnh nặng, đón Thẩm Chí Kiều về, nhưng cũng đồng nghĩa với việc sản nghiệp nhà họ Thẩm sẽ có hai người thừa kế, không phải nam chính ch*t thì là Thẩm Chí Kiều ch*t.
Khi nam chính dàn dựng t/ai n/ạn xe để hại ch*t Thẩm Chí Kiều, tôi đã đỡ thay cho hắn.
Vì vậy mà tôi hôn mê một tháng.
Khi tỉnh lại, nam chính đã bị Thẩm Chí Kiều giải quyết.
Mọi cốt truyện sụp đổ, nhiệm vụ của tôi thất bại, sáu tháng sau sẽ bị hệ thống xóa sổ.
Sau này Thẩm Chí Kiều sẽ mãi mãi quên đi sự tồn tại của tôi, trên thế giới này cũng sẽ không còn người tên Lâm Hạc Ẩn nữa.
Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, tôi chọn buông xuôi, trực tiếp tỏ tình với Thẩm Chí Kiều.
Nếu kết cục cuối cùng đều như nhau, chi bằng hãy cứ làm một giấc mơ đi.
Năm tháng cuối cùng, chúng tôi tổ chức một đám cưới chỉ có ba người.
Tôi, Thẩm Chí Kiều và mục sư.
Đám cưới được tổ chức ở bờ biển.
Hoa nhài trắng trải đầy hai bên thảm đỏ, tôi và người yêu nắm tay nhau bước vào lễ đường tình yêu.
"Lâm Hạc Ẩn tiên sinh, anh có nguyện ý kết thành phu phu hợp pháp với người đứng cạnh mình không? Từ nay về sau ân ái không nghi ngờ, cùng nhau đến bạc đầu."
Thẩm Chí Kiều mặc bộ vest trắng cao cấp, thắt nơ, cứ thế nhìn thẳng vào tôi.
Ý cười nơi đáy mắt dần lan tỏa.
Diện mạo dần trùng khớp với thiếu niên ngang tàng bất kham trong ký ức.
Trong ánh mắt mong đợi của hắn, tôi kiên định mở lời: "Tôi đồng ý."
Ba tháng cuối cùng, chúng tôi giống như những cặp vợ chồng ân ái bình thường.
Cùng nấu ăn, cùng nắm tay đi dạo, còn nuôi một chú chó nhỏ đáng yêu.
Tháng cuối cùng, cũng chính là tháng trước, chúng tôi đã bùng n/ổ cuộc cãi vã đầu tiên.
Thẩm Chí Kiều cảm thấy tôi quá bám người.
Đến nỗi bây giờ Thẩm Chí Kiều vẫn còn canh cánh trong lòng về chuyện mấy ngày đó.
3
Ban ngày hai người lại quấn quýt bên nhau một ngày, tôi nài nỉ Thẩm Chí Kiều cùng tôi làm rất nhiều việc.
Đến nơi chúng tôi gặp nhau lần đầu.
Ngắm nhìn bãi biển nơi chúng tôi tổ chức đám cưới, ôn lại những ký ức chung của hai người một lần nữa.
Tôi không ngờ buổi tối Thẩm Chí Kiều lại phải ra ngoài.
Khi hắn thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi, tôi cố gắng hết sức níu kéo hắn.
"Có thể không đi được không? Chỉ một ngày thôi, Thẩm Chí Kiều, dành ngày cuối cùng này cho em được không?"
Thẩm Chí Kiều hôn nhẹ lên trán tôi như để an ủi.
"Bảo bối, chuyện hôm nay rất quan trọng với anh, anh không thể không đi."
"Hơn nữa ban ngày đã chơi với em lâu như vậy rồi, em cũng mệt rồi, nghỉ ngơi một chút được không? Anh hứa, bận xong sẽ quay lại với em ngay."
Chuyện Thẩm Chí Kiều đã quyết định thường không ai có thể thay đổi.
Thế nhưng tiếng đếm ngược chói tai trong đầu, không lúc nào là không nhắc nhở tôi.
Tôi không còn nhiều thời gian nữa.
Khóe mắt cay xè, tôi cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng.
Chương 7
Chương 6
5
Chương 10
117
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook