Tiểu Khương bị ép vào tu la tràng

Tiểu Khương bị ép vào tu la tràng

Chương 1

07/08/2026 11:02

Sau khi mẹ tôi qu/a đ/ời, tôi được người tình đầu của bà đưa về nhà.

Tin tốt là chú ấy – người tình đầu năm xưa – rất giàu có, tin x/ấu là chú ấy có ba cậu con trai!

Bạn trai quen qua mạng, nam thần từng tỏ tình theo đuổi, và một chú khóa dưới sói lang thường xuyên rình mò tôi suốt ba tháng trời.

Nhìn ba đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Tôi thật sự không chịu nổi nữa, bất lực buông một câu:

– Bốn người chúng ta cùng nhau sống tốt qua ngày, còn gì tốt hơn chứ?

1

Ba tháng sau khi mẹ tôi mất, tôi đang làm thêm ở trạm rửa xe ngoài trường, kiêm luôn việc lau xe.

Đang tập trung tay kỳ cọ chiếc BMW hai trăm tệ của ông chủ.

Bỗng nghe tiếng bước chân vang lại sau lưng, rồi cả xô nước lạnh ngắt đổ xối xả từ đầu xuống, quần áo từ đầu đến chân ướt sũng trong tích tắc.

Bàn tay đang lau xe khựng lại.

Thủ phạm lại đứng khoanh tay, chống eo cười ha hả chỉ vào tôi: "Các cậu nhìn kìa, Giang Tinh Viện ướt nhẹp, trông y như một con chó vậy!"

Kẻ hắt nước tên là Vương Vũ, nhà có chút của ăn của để.

Từ khi cùng lớp đại học với tôi, biết hoàn cảnh gia đình tôi không mấy khá giả, hắn luôn tìm cách chèn ép tôi.

Đặc biệt là vì một vị tiền bối khóa trên mà hắn thích đã lâu – lại bị tôi kết bạn WeChat.

Mắt tôi hơi đỏ, những ngón tay trắng bệch siết ch/ặt chiếc giẻ lau.

Vương Vũ hất cái xô sang một bên, chỉ thẳng vào mũi tôi quát m/ắng:

"Thằng con trai mà lúc nào cũng mếu máo thế này, mày giả vờ cho ai xem? Bây giờ thì không có tiền bối Giang đến giúp mày nữa nhé!"

Thực ra không phải tôi cố tỏ ra đáng thương, đơn giản chỉ là do thể chất.

Từ nhỏ cứ hễ nóng gi/ận là mắt tôi lại đỏ hoe một cách vô thức.

Hồi bé đá/nh nhau, dù thắng cuộc, trông tôi vẫn tội nghiệp hơn cả đứa thua.

– Cậu muốn thế nào?

Tôi đặt giẻ lau xuống, nhưng giọng điệu đó lại khiến Vương Vũ nổi đoá.

Hắn hừ lạnh một tiếng, phất tay, mấy tên đàn em liền xông lên, ấn tôi xuống chiếc xe đầy bọt nước.

Tôi vùng vẫy vài cái nhưng không gỡ ra được.

Người phía sau cầm ngay vòi xịt nước rửa xe, xịt thẳng vào người tôi mạnh bạo.

Chiếc áo trắng kém chất lượng khi bị ướt trở nên trong mờ, ôm sát vào da th!t.

Vương Vũ định xông lên gi/ật áo tôi, kết quả đ/au đớn kêu lên một tiếng – một quả bóng rổ từ trên trời giáng xuống, đ/ập trúng bụng hắn.

Mấy tên đang giữ tôi gi/ật mình, lỏng tay.

Tôi lập tức vùng ra, quay đầu lại, liền thấy một nam sinh cao một mét tám chín đang mặc áo bóng rổ đứng đó.

– Giang Bắc Từ, đừng ra tay!

Thấy anh nắm cổ áo Vương Vũ định đ/ấm, tôi vội ôm lấy cổ tay anh, lắc đầu.

Dù nhà họ Giang giàu có, nhưng nếu báo công an mà làm to chuyện, thì vẫn là bất lợi cho anh.

2

Nhìn Vương Vũ cùng đám đàn em chạy mất dép.

Tôi đứng cạnh xe không nhúc nhích.

Một giây sau, một bàn tay nóng ấm đặt lên mặt tôi, nhẹ nhàng lau đi lớp bọt trên má.

Tôi khịt mũi cười, định tránh tay anh.

Nhưng anh nắm cằm tôi ngẩng lên, cưỡng ép lau nước trên mặt cho tôi.

Tôi bất lực cất tiếng: – Sao anh lại đến đây?

Anh mặt lạnh, môi mím ch/ặt, giọng trầm đục: – Anh không đến, thì để bọn chúng ứ/c hi*p em à?

– Cũng đúng thôi, dù sao cũng là ông anh trai anh gây nghiệp chứ gì.

Người đứng trước mặt tôi – chàng sinh viên thể dục thể thao kia – là Giang Bắc Từ. Còn vị tiền bối khóa trên mà Vương Vũ thích, là anh trai của Bắc Từ – Giang Nam Huyền.

Còn tôi, trước đây từng quỳ gối theo đuổi cũng chính là Giang Nam Huyền.

Tôi quay người định tiếp tục lau xe, nhưng Giang Bắc Từ từ phía sau ôm ch/ặt lấy eo tôi.

– Nhất định phải là anh trai anh sao? Em chọn anh không được à?

Thân nhiệt nóng rực thấm qua lớp vải mỏng, khiến toàn thân tôi ấm lên.

Tôi vỗ tay anh bảo buông ra, nhưng anh lại ôm ch/ặt hơn, có chút trẻ con: – Anh không cần em phải quỳ gối theo đuổi, em chỉ cần gật đầu là được! Nếu không...

– Anh quỳ gối theo đuổi em cũng được!

Giọng anh nghiêm túc và kiên định, khiến tôi thấy trong lòng hơi chua xót.

Tôi không trả lời, từ trong vòng tay anh xoay người đối diện với anh.

Đôi mắt anh sáng lấp lánh, đầy mong đợi chờ câu trả lời của tôi.

Cuối cùng tôi đưa tay đỡ lấy bên mặt anh, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má.

Anh ta sững lại một giây, sau đó dần dần không kìm được, định ôm tôi hôn môi thì bị tôi đẩy ra.

Tôi khẽ vỗ má anh, cười nhẹ dỗ dành: – Cảm ơn anh đến c/ứu em.

Rồi quay đi tiếp tục lau xe.

Giang Bắc Từ phía sau sững người, khi hoàn h/ồn thì nổi gi/ận đùng đùng: – Giang Tinh Viện, cậu coi tình cảm của tôi với cậu là cái gì? Trò đùa à?

3

Giang Bắc Từ nổi gi/ận rồi.

Bởi vì sau khi giúp tôi, cậu ta chỉ nhận được một cái hôn nhẹ trên má như phần báo đáp.

Cậu ta cảm thấy tấm chân tình của mình bị s/ỉ nh/ục.

Suốt mấy ngày liền, cậu ta không xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Nhưng thực ra tôi chỉ là...

không còn cách nào khác để báo đáp cậu ấy.

Kết thúc giờ nghỉ trưa, rửa sạch hộp cơm, rồi tiếp tục đi làm thêm ở trạm rửa xe.

Một chiếc Maserati dừng trước mặt tôi, cửa xe hạ xuống, để lộ gương mặt của một chú đẹp trai trung niên ngồi bên trong.

Ánh mắt chú nhìn chằm chằm vào mặt tôi, trông có vẻ kỳ lạ.

Tôi quay người định đi, nhưng chú gọi tôi lại, bỗng dưng giơ tay chỉ vào sợi dây chuyền trước ngựk tôi.

– Cái này mẹ cậu cho cậu à?

Tôi ngẩn ra.

Sợi dây chuyền là bảo vật của mẹ, từ khi tôi còn biết nhận thức, bà thường xuyên nắm ch/ặt nó đứng ngẩn ngơ.

– Vâng, mẹ tôi rất quý nó. Chú quen mẹ tôi à?

Chú đẹp trai trung niên ánh mắt chìm vào dòng hồi tưởng.

– Vậy mẹ cậu... vẫn khoẻ chứ?

Tôi cố gượng cười: – Bà ấy... đã qu/a đ/ời rồi, cách đây ba tháng.

Không nghĩ nhiều, ai ngờ ba ngày sau, vào một buổi chiều, có một thư ký mặc veston tìm đến tôi.

Tôi bật dậy: – Anh nói cái gì? Chú ấy muốn nhận nuôi tôi?

– Anh không nhầm chứ, tôi đã mười chín tuổi rồi, không cần người giám hộ nữa!

Thư ký Trần đẩy gọng kính, mặt mang nụ cười chuẩn mực gật đầu:

– Đúng vậy, nhưng cậu cần tiền, còn ông Giang có thể cung cấp cho cậu điều kiện vật chất tốt hơn, tài trợ cậu học đại học.

Tôi nhíu mày.

N/ão bắt đầu suy nghĩ, rốt cuộc mình có tài nguyên gì có thể khiến vị ông Giang nào đó chịu tài trợ chứ.

– Bạn Giang, tôi nói thật nhé, ông Giang và mẹ cậu là tình đầu, vì vấn đề gia đình nên cuối cùng đã không đến được với nhau, đó là nỗi đ/au ông ấy giấu kín trong lòng.

– Bây giờ mẹ cậu đã qu/a đ/ời, ông ấy muốn thông qua việc nhận nuôi cậu, từ đó tạo ra một sợi liên hệ nào đó với người đã khuất của mẹ cậu, cậu hiểu chứ?

Danh sách chương

3 chương
31/07/2026 17:32
0
31/07/2026 17:32
0
07/08/2026 11:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu