Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tại một vài nhà hàng, chúng tôi còn gặp cả những người sống sót. Để tránh những rắc rối không cần thiết, những nhà hàng có người sống chúng tôi đều không động vào.
Suốt cả buổi chiều, chúng tôi bận rộn đi tìm kho báu. Sau khi thu thập xong vật tư, trời cũng đã gần tối. Hành động của zombie rõ ràng đã nhanh hơn. Chúng tôi lái xe một mạch, trực tiếp vào ở trong căn hộ mà mẹ tôi từng m/ua ở khu này khi bà theo đuổi bố tôi.
14
Tại căn hộ.
Lớp học nhỏ "Ngủ để bẻ cong thẳng nam" theo phong cách đam mỹ PO văn.
Khai giảng rồi đây!
Đối với kiểu mất trí nhớ, việc cần làm tiếp theo chính là --
đá/nh ổ.
Tranh thủ lúc hắn mất trí nhớ, nắm bắt cơ hội mà thân mật, ôm ấp, cọ xát và ngủ cùng hắn thật nhiều.
Đặc biệt là ngủ và hôn.
Nhất định phải hôn nhiều, ngủ nhiều.
Tốt nhất là ngày nào cũng phải làm.
Phải khiến hắn quen dần, khiến hắn không thể cai được, khiến hắn hoàn toàn yêu mình.
Cái kiểu mà nếu không được ngủ, không được hôn là hắn sẽ ăn không ngon, ngủ không yên ấy.
Cho dù sau này hắn có đột ngột khôi phục trí nhớ, cũng sẽ vì thói quen và ký ức cơ thể mà không thể rời xa bạn.
Cho nên.
Chỉ cần đá/nh ổ cho khéo, ông xã chạy không thoát.
Giang Vân Dã mặc đồ ngủ, đứng bên cửa sổ, bàn tay thon dài xinh đẹp kẹp một điếu th/uốc. Thần sắc u sầu, trên mặt phủ một tầng sương m/ù tối tăm, nồng đậm đến mức không tan được.
Tôi thì cầm nước hoa đi phun phun phun khắp nơi.
Đột nhiên, Giang Vân Dã khàn giọng hỏi tôi:
"Cậu đang làm gì thế?"
Tôi chớp chớp mắt, thành thật và vô hại nói:
"Em thấy trên mạng có người bảo zombie chỉ có khứu giác và thính giác, có thể phun ít nước hoa trong phòng và ở cửa để che giấu hơi thở của mình, như vậy zombie không ngửi thấy hơi người sẽ không tấn công."
"Thế nên em nghĩ, phun ít nước hoa cho phòng mình và cửa ra vào luôn."
Còn về là loại nước hoa gì ấy hả...
Hi hi.
Tôi làm gì có loại nước hoa đứng đắn nào?
Dù sao thì, để bẻ cong anh, tôi có thừa sức lực và th/ủ đo/ạn.
Hơn nữa, tôi phát hiện nước linh tuyền trong không gian có công dụng giảm đ/au và chữa lành vết thương.
Sau khi uống xong, mọi cảm giác khó chịu trên cơ thể tôi đều biến mất.
Eo không mỏi, chân không đ/au, những chỗ sưng đỏ cũng đều khỏi hẳn.
Giang Vân Dã không nói gì.
Tôi tiếp tục phun phun phun.
Đợi sau khi phun nước hoa xong, tôi thấy Giang Vân Dã đang dựa người vào giường xem điện thoại. Khi yết hầu hắn chuyển động, kéo theo mạch m/áu xanh nhạt bên cổ, tựa như dòng sông ngầm uốn lượn trên phiến đ/á cẩm thạch lạnh lẽo.
Ực --
Tôi không kiềm chế được mà nuốt nước bọt.
Quyến rũ mình, hắn đang quyến rũ mình!
Vậy thì tôi... không khách sáo nữa.
Tôi lao thẳng tới, ngồi vắt vẻo trên người hắn.
"Sao thế?"
Giang Vân Dã sững người, ánh mắt mang theo sự nghi hoặc, giọng nói lại ẩn chứa vài phần d/ục v/ọng lười nhác.
Làm tôi thèm muốn ch*t đi được.
Tôi dùng hai tay nâng khuôn mặt hắn lên, cúi đầu hôn tới tấp.
Học khóa online tám năm, cuối cùng cũng có thể thực hành.
Tôi thành kính như một tín đồ, dán ch/ặt lấy, theo bản năng ngậm lấy, không kìm lòng được mà khẽ cắn, thám hiểm vào lãnh địa sâu hơn...
Giang Vân Dã không đẩy tôi ra, bàn tay to nóng rực áp lên eo tôi.
Siết ch/ặt, hơi thở dồn dập.
Đến khi hôn đến mức thở không ra hơi, tôi mới lưu luyến buông hắn ra.
Trong lòng ngọt lịm, những lời ngon tiếng ngọt cứ tuôn ra không dứt.
"Ông xã, em thực sự rất thích anh."
"Thích đến mức trái tim sắp n/ổ tung rồi."
"Thật đấy, không lừa anh đâu, cả đời này em không thể rời xa anh thì phải làm sao đây?"
Ánh mắt Giang Vân Dã tối sầm lại, yết hầu lên xuống chuyển động.
"Thực sự thích tôi đến thế sao?"
"Siêu siêu thích ông xã, muốn ông xã." Tôi gật đầu, ôm ch/ặt lấy hắn, "Muốn, muốn hòa làm một với ông xã..."
Cuối cùng, Giang Vân Dã mất kiểm soát.
Trong phòng dần truyền ra đủ loại âm thanh.
Ngoan ngoãn, khóc lóc, c/ầu x/in, và cả những tiếng khàn đặc không nói nên lời.
Mãi đến tận nửa đêm, âm thanh mới dừng lại.
15
Tiến độ bẻ cong cộng thêm một!
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tâm trạng phơi phới.
Tôi ôm lấy vòng eo săn chắc của Giang Vân Dã, vùi đầu vào trước ngựk hắn cọ cọ.
"Ông xã, thích anh quá đi~"
Cơ thể Giang Vân Dã hơi cứng lại, khàn giọng:
"Tư Tư, chúng ta phải dậy thôi."
"Hôm nay phải đi tích trữ thêm ít vật tư nữa."
"Ừm, được."
Dậy rửa mặt, ăn no uống đủ rồi lái xe ra ngoài tìm ki/ếm vật tư.
Giai đoạn đầu tận thế.
Thảm họa đã cho nhân loại một khoảng thời gian để thở.
Nửa tháng đầu, zombie về cơ bản ban ngày không có sức tấn công.
Chỉ là mọi người nghĩ quá đơn giản.
Họ nghĩ rằng, dù thế giới có sụp đổ, quốc gia vẫn sẽ nỗ lực c/ứu dân.
Họ chỉ cần làm theo lời quốc gia, phong tỏa cách ly chờ c/ứu viện là được.
Cho nên, họ không dám mạo hiểm bước ra khỏi vùng an toàn.
Chúng tôi vừa hay có thể tận dụng thời gian này để tích trữ thêm vật tư.
Vì tôi biết, dù quốc gia sẽ không bỏ mặc dân chúng.
Nhưng mà --
Sự nguy hiểm của tận thế không chỉ đến từ zombie, mà còn đến từ chính đồng loại.
Thế giới th/ối r/ữa, pháp luật cũng sụp đổ theo.
Có người muốn tận thế kết thúc, trật tự quay trở lại, thì đương nhiên cũng có người không muốn bị luật lệ trật tự ràng buộc.
Họ cố tình tàn sát nhân viên c/ứu hộ ngay từ đầu tận thế, coi việc gi*t người là niềm vui.
Phía chính quyền trong giai đoạn đầu vừa xây dựng căn cứ vừa triển khai hành động c/ứu viện.
Trên con đường c/ứu viện, các đội c/ứu hộ ch*t hết đợt này đến đợt khác.
Những kẻ tham sống sợ ch*t kia, họ cho rằng quốc gia đương nhiên phải bảo vệ mình.
Cho nên khi gặp nguy hiểm, họ không chút do dự đẩy nhân viên c/ứu hộ ra làm mồi cho zombie.
Cho dù được c/ứu về căn cứ, họ cũng chỉ biết lười biếng, đứng trên đỉnh cao đạo đức để chỉ trích chính quyền, ra lệnh cho chính quyền phải cung phụng mình.
Vì vậy, căn cứ giai đoạn đầu tận thế rất lo/ạn.
Tôi thầm tính toán, trước khi trật tự và quy tắc ở căn cứ an toàn được hoàn thiện và vận hành bình thường, tôi sẽ tạm thời không vào căn cứ.
Bận rộn cả ngày trời.
Chúng tôi canh giờ trước khi trời tối để quay về căn hộ.
Ăn no uống đủ rồi, khi rảnh rỗi, "Tư Tư tâm cơ" lại lên sóng!
Tôi giở lại chiêu cũ, lại cầm nước hoa đi phun phun phun khắp nơi.
Phun xong liền trèo lên giường, dán sát vào Giang Vân Dã mà vặn vẹo eo cọ qua cọ lại, đôi tay nhỏ cũng không yên phận mà đi khắp nơi châm lửa sờ cơ bụng.
Giang Vân Dã nắm ch/ặt lấy tay tôi, trầm giọng cảnh cáo:
"Vặn vẹo cái gì, ngoan ngoãn chút đi."
Tôi ngẩng đầu áp tới, giọng điệu vừa ngọt vừa mềm làm nũng:
"Lải nhải cái gì cơ, mau hôn em đi."
"Ngày nào trước khi ngủ chúng ta cũng phải hôn nhau mà, anh không hôn em em không ngủ được."
"Mau hôn em đi, hôn xong em còn đi ngủ."
Nói rồi, tôi cố tình làm bộ gi/ận dỗi, đe dọa hắn một cách vô hại:
"Nếu không em sẽ quậy đấy, em mà quậy lên là cả hai chúng ta đừng hòng ngủ ngon giấc..."
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook