Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Vãng Sinh
- Chương 5
9
Tôi nhớ đến câu "Đừng mềm lòng là được" của Thúy Nương.
Anh họ tôi đang cười đi/ên cuồ/ng trước mắt, đám á/c q/uỷ lại từng bước ép sát, tôi không còn đường lui nữa.
Tôi lén nắm ch/ặt con d/ao gọt hoa quả đã giấu trong túi từ trước khi ra khỏi nhà.
"Anh, chú út bao năm nay đá/nh bạc toàn thua, bố em ngày nào cũng chạy theo trả n/ợ cho chú ấy, sao đến cuối cùng nhà chúng ta lại thành kẻ tội đồ?"
Nụ cười trên mặt anh họ tắt ngấm, vẻ mặt thoáng qua sự x/ấu hổ không muốn tin.
"Lan Ngọt, chính nhà em đã cư/ớp mất vận may của nhà anh, nếu không thì sao bố anh lại dính vào c/ờ b/ạc?" Khuôn mặt hung á/c của anh họ ghé sát lại, biểu cảm như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Chính là lúc này...
Tôi không chút do dự đ/âm con d/ao gọt hoa quả mà bố tôi m/ua với giá cao vào tim anh họ.
Tôi là sinh viên y khoa, biết rất rõ vị trí trái tim nằm ở đâu.
Cuối cùng, trong ánh mắt không thể tin nổi của anh họ, tôi bồi thêm một nhát vào cổ hắn.
Nếu đã có kẻ muốn xuống địa ngục, vậy thì để tôi kết thúc vòng luân hồi này.
Nhìn anh họ từ từ đổ gục xuống, đám á/c q/uỷ xung quanh bỗng chốc mất đi kẻ cầm đầu, hoảng lo/ạn chạy tứ tán.
Thúy Nương và Đại Cước, một người sơ tán người sống, một người tiêu diệt á/c q/uỷ.
Tôi ngồi bệt xuống đất nhìn đôi mắt không cam lòng nhắm lại của anh họ, chỉ thấy lạnh từ đầu đến chân.
Khi tôi và Đại Cước mang bức tranh La Hán đả tọa trở về nhà, tôi thấy mẹ đang hưng phấn đ/è ông nội xuống dưới người.
Miệng còn lẩm bẩm: "Trời ơi, người đàn ông thơm phức."
Trong sân toàn là tiếng hôn hít chùn chụt.
Đại Cước hưng phấn chạy lại gần để hóng chuyện, tôi chỉ muốn đ/ấm nát nhãn cầu của anh ta.
"Lan Ngọt, người nhà em chơi bạo thật đấy." Đại Cước cười hì hì.
Tôi ch/ửi thầm trong lòng!
Tôi dồn hết sức lực cũng không thể tách mẹ và ông nội ra.
Chứng kiến cảnh tượng ngày càng mất kiểm soát, tôi nắm ch/ặt con d/ao, có ý định muốn ch*t chung với họ.
Đúng lúc này, Cơ Phàm Âm chạy vào, thở hổ/n h/ển nhưng vẻ mặt vẫn khá bình tĩnh.
"Bà nội, bà nhìn xem, bà nhìn xem, họ đang khiêu khích bà đấy." Đại Cước hưng phấn chỉ vào mẹ tôi và ông nội để mách lẻo.
Cơ Phàm Âm mất kiên nhẫn bước tới, gõ mạnh ba cái vào đầu mẹ tôi: "Mau xuống khỏi người bà ấy, nếu không bà đây cho ngươi ch*t không toàn thây."
Mẹ tôi rít lên giọng nhọn hoắt: "Ta không xuống, ta chưa từng ngủ với đàn ông bao giờ, ông ta thơm quá."
Tôi lập tức phản ứng lại: "Bà ấy không phải mẹ tôi." Mẹ tôi sẽ không bao giờ dùng giọng đó để nói chuyện.
"Chỉ là một con diễm q/uỷ, ngay cả nó mà cũng không trị được thì cái bảng hiệu tiệm phong thủy Bình An của Cơ Phàm Âm ta coi như đ/ập bỏ." Khuôn mặt bình thản của cô gái lúc này hơi nứt vỡ.
"Dở hơi tập bay, th/ần ki/nh tập lái mô tô."
"Yêu tinh yêu quái, mỡ lợn xào rau, xào yêu tinh trước, xào yêu quái sau."
Cơ Phàm Âm lẩm bẩm đọc chú, phát đi/ên một cách đầy bình tĩnh.
Mẹ tôi ngơ ngác ngẩng đầu hỏi: "Có ý gì?"
"M/ắng ngươi là đồ ng/u đấy!" Cô gái tế ra một cái hồ lô lớn trên đỉnh đầu.
Tôi thấy con diễm q/uỷ kêu lên một tiếng, một bóng trắng bị hút vào trong, mẹ tôi trợn ngược mắt rồi ngất lịm đi.
Ông nội hoàn h/ồn đứng dậy, sắc mặt trắng bệch, thở hổ/n h/ển.
Chưa đầy hai tiếng đồng hồ, ông lại g/ầy đi nhiều, trông như một bộ khung xươ/ng bọc lớp da người.
Chỉ là sự đi/ên dại trong mắt ông khi nhìn tôi đã biến mất.
Đây mới là ông nội của tôi.
10
"Bà nội, bà đi đâu về thế?" Đại Cước tò mò nhìn cái túi lớn trong tay Cơ Phàm Âm.
"Nước tiểu rồng là dương, nước tiểu phượng là âm, nước mắt bò là dẫn, ta dùng tên ta rót thần lực!" Cơ Phàm Âm lườm Đại Cước một cái.
Vừa nói bà vừa trộn nước tiểu của đồng nam đồng nữ tuổi Thìn và tuổi Dậu trong túi với tro hương ở năm ngôi miếu, rồi c/ắt một lọn tóc của tôi làm bút lông.
Bà vẽ một lá bùa màu đỏ giữa không trung.
Đại Cước nói đã lâu lắm rồi không thấy bà dùng cách này, xem ra chuyện nhà tôi quả thực rất rắc rối.
Nhưng tôi không hiểu tại sao Đại Cước lại phải tỏ vẻ hưng phấn khi nói những lời này.
Cơ Phàm Âm kéo tay tôi, lòng bàn tay bà bùng lên một ngọn lửa bùa, nhưng tôi lại không cảm thấy nóng.
Lửa bùa nhảy múa, ngọn lửa vọt cao hơn một mét, rồi như mũi tên lao thẳng vào trong nhà tôi.
Trong phòng lập tức khói bay m/ù mịt.
Cơ Phàm Âm lạnh mặt kéo tôi vào nhà, khói đặc tỏa ra từ bên dưới sàn nhà phòng khách.
"Đào!" Cô gái nhét cái xẻng vào tay tôi, ra lệnh không cho phép từ chối.
Tôi dồn hết sức đào vài nhát, tia lửa điện b/ắn ra, sàn nhà không hề hấn gì, nhưng từ dưới đất lại trào ra rất nhiều nước bẩn, bốc mùi tanh hôi.
Khi nước ngày càng nhiều, những con q/uỷ tụ tập bên ngoài cũng ngày càng đông.
Tôi bất an nhìn Cơ Phàm Âm, im lặng hỏi phải làm sao bây giờ?
Bà dùng chỗ tro nước tiểu còn sót lại, viết lên lá bùa vàng: "Ngoài m/ộ địa, đều là nhân gian, cải tà quy chính, sớm ngày vãng sinh."
Rồi ra hiệu cho tôi rạ/ch ngón tay, nhỏ ba giọt m/áu đầu ngón tay lên lá bùa.
Lá bùa lập tức bùng ch/áy một ngọn lửa đen ngòm.
"Ngay bây giờ! Đào!" Cô gái lại vội vã thốt lên.
Tôi đào một nhát nhanh, mạnh, chuẩn, sàn nhà dưới chân sụp xuống, lộ ra một cái hố sâu không đáy, khí đen cuồn cuộn trào ra.
Bức tranh La Hán đả tọa trong tay Đại Cước bay ra, mở rộng, vị hòa thượng trong tranh cười một cách q/uỷ dị rồi búng tay một cái.
Ngay lập tức, tôi cảm thấy dưới chân có sự rung chuyển, cái hố nhỏ mở rộng nhanh chóng, mặt đất và mọi thứ xung quanh bị nuốt chửng như một trận lở đất.
"Chạy!" Cơ Phàm Âm bấm tay niệm chú, một pháp trận khổng lồ trải rộng dưới chân.
Tôi lao ra cửa, ngay khoảnh khắc Cơ Phàm Âm nhảy ra khỏi nhà và thu pháp trận, toàn bộ tòa nhà ba tầng biến mất tại chỗ, bị cái hố đen nuốt trọn.
Sát khí tràn ngập, đ/áng s/ợ rợn người.
Trong không khí tràn ngập mùi m/áu tanh và mùi hôi th/ối r/ữa nồng nặc.
Chương 11
Chương 15
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook