Mị Hương Hồng Lâu

Mị Hương Hồng Lâu

Chương 1

14/07/2026 12:37

Bố tôi xây một homestay trong núi ở quê, khách đến ở phải tuân thủ ba quy tắc:

Một, phải có người quen giới thiệu.

Hai, không được đeo bất kỳ vật phẩm hộ mệnh nào.

Ba, cấm khách nữ lưu trú.

Tôi từng nghĩ với những yêu cầu đi/ên rồ như vậy, homestay chắc chắn sẽ phá sản và lỗ vốn nặng, không ngờ việc kinh doanh lại đắt khách đến mức khó tin.

Dù giá phòng cao gấp hàng chục lần giá thị trường, nơi này vẫn luôn trong tình trạng ch/áy phòng.

Tôi không tài nào hiểu nổi, rốt cuộc “Hồng Lâu” có m/a lực gì mà khiến ai từng ở qua đều lưu luyến không quên.

Cho đến khi tôi lén theo bố vào núi, tôi mới biết trong Hồng Lâu nuôi nh/ốt hàng chục cô gái đẹp tựa tiên nữ, người thì đầy đặn, người thì mảnh mai, đủ mọi kiểu dáng.

Nhưng bí mật của Hồng Lâu, thật sự chỉ dừng lại ở đó thôi sao?

1

Kể từ khi phát hiện ra bí mật của Hồng Lâu, dù cố gắng che giấu tâm tư thế nào, tôi vẫn không kìm được mà lộ rõ vẻ chán gh/ét mỗi khi nhìn bố.

Trong đầu tôi cứ hiện lên cảnh tượng những cô gái ăn mặc thiếu vải vây quanh bố vào đêm hôm đó. Homestay gì chứ, đây chẳng phải là lầu xanh sao?

Bố tôi là gì? Tú ông? M/a cô? Rốt cuộc ông đóng vai trò gì?

Những cô gái đó, chỉ cần chọn đại một người ra, nhan sắc và khí chất đều không hề thua kém các nữ minh tinh trong giới giải trí.

Liên tưởng đến ba quy tắc lưu trú của Hồng Lâu, đặc biệt là quy tắc cuối cùng – không cho phụ nữ vào ở, tôi không khỏi suy diễn lung tung. Có lẽ đây chính là lý do khiến khách lưu trú lại lưu luyến Hồng Lâu đến vậy.

Nhưng điều tôi không biết là, ngày tôi lén nhìn vào Hồng Lâu, phía sau vẫn luôn có một đôi mắt đỏ ngầu dõi theo tôi cho đến khi tôi rời đi.

Đêm đó bố về nhà rất muộn, ông còn phá lệ lẻn vào phòng tôi để ngó nghiêng. Không biết có phải tôi ảo giác hay không, nhưng trên người bố thoang thoảng mùi hương khói như ở trong chùa.

Ngửi mùi hương đó, tôi chìm vào giấc ngủ sâu lúc nào không hay. Bố bước ra từ bóng tối, tựa như á/c q/uỷ, vuốt ve mái tóc tôi với vẻ mặt vừa không nỡ lại vừa thâm đ/ộc.

“Tử Tử, đừng trách bố tà/n nh/ẫn, chỉ có thể trách con tại sao lại đi nhìn thấy những thứ không nên thấy.” Bố c/ắt một lọn tóc của tôi, rút một ống m/áu trên cánh tay tôi đi.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn khuôn mặt trong gương, tôi thấy mình đẹp như hoa đào, ánh mắt lúng liếng. Đây vẫn là tôi sao? Chỉ sau một đêm, khí chất và diện mạo lại có thể thay đổi lớn đến thế ư?

Trên mái nhà vang lên tiếng cánh quạt trực thăng khởi động, bố đi rồi sao?

Tôi bước ra khỏi phòng ngủ rồi xuống lầu, dưới nhà không một bóng người, trong không khí lại phảng phất mùi hương khói đó. Tôi ngồi trên ghế sofa, cảm thấy vô lực, chỉ vài bước chân mà người đã nhũn ra, miệng khô khốc.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là bố. Trong lòng có chút kháng cự không muốn nghe, nhưng do dự một lát tôi vẫn bắt máy.

“Tử Tử à, hôm nay bố phải lên thành phố một chuyến, con có cần m/ua gì không?”

“Không cần đâu ạ, con cảm ơn bố.”

“Được rồi, hôm nay cứ ở nhà đừng đi đâu nhé, tối bố cố gắng về sớm ăn cơm với con.”

Cúp máy, tôi bỗng thấy cảnh giác. Tôi thấy hành vi hôm nay của bố rất bất thường, chuyện ông lên thành phố là cơm bữa, nhưng chưa bao giờ ông hỏi tôi cần m/ua gì.

Còn nữa… tại sao lại dặn riêng tôi hôm nay đừng ra ngoài?

Chuyện bất thường ắt có yêu m/a. Tôi không nên nghi ngờ bố mình, nhưng hôm nay tôi cứ thấy bất an lạ thường.

Tôi đứng dậy mở cửa định ra sân đi dạo, không ngờ cửa đã bị khóa trái, tôi không mở được. Nghĩ đến lời bố vừa nói, mí mắt tôi gi/ật liên hồi.

“Nháy mắt phải là điềm báo tai họa”, đối với người khác có thể không là gì, nhưng với tôi đó là lời cảnh báo. Từ bé đến lớn, cứ hễ mí mắt phải gi/ật là y như rằng có chuyện chẳng lành xảy ra.

Dưới sàn nhà phía dưới ghế sofa thấp thoáng ánh đỏ. Tôi vội bước tới cúi xuống nhìn, nhưng chẳng thấy gì cả.

Tôi dồn sức đẩy ghế sofa ra, phát hiện khe hở quanh một miếng ván sàn có vẻ rộng hơn những chỗ khác. Tôi nắm tay gõ gõ, bên dưới rỗng tuếch.

Tôi tìm một cái tua vít định cạy sàn lên nhưng vô ích, miếng ván khít khao không có dấu hiệu nới lỏng. Tôi lại bắt đầu tìm ki/ếm cơ quan hay điều khiển từ xa.

Tìm từ sáng đến chiều vẫn không thu hoạch được gì, người tôi đã đẫm mồ hôi. Nhưng kỳ lạ là, mồ hôi tôi hôm nay lại có mùi hoa, giống mùi hoa huệ tây – loại hoa mẹ tôi thích nhất lúc sinh thời.

Ngôn ngữ loài hoa của nó là “sự nguy hiểm đầy khoái lạc”.

Đi ngang qua phòng bố, tôi định mở cửa vào tìm thì thấy cửa cũng đã bị khóa, hơn nữa mùi hương khói trong phòng ngày càng nồng nặc, khiến tôi càng lúc càng thấy nhũn người, không còn chút sức lực.

Càng như vậy, tôi càng cảm thấy bố có điều mờ ám.

Tất cả cửa sổ trong nhà đều mở, nhưng lưới chống tr/ộm bên ngoài khiến tôi bó tay, muốn rời khỏi đây thật không dễ.

“Tử Tử, ngày mai đi dạo phố không, ăn mừng tớ thi cao học thành công nhé.” Là tin nhắn WeChat của bạn thân tôi – A Bảo.

A Bảo?

Tôi chợt nhớ đến chuyện anh họ của cô ấy từng phẫu thuật chuyển giới thành nữ, bị một nhà sư dùng để chế tạo “Lộc Hàm Thảo” (loại th/uốc cải tử hoàn sinh). Tin đồn trên mạng lan truyền rất vô lý, đủ mọi phiên bản, cuối cùng tôi đã nghe được bản đầy đủ và chân thực nhất từ chính miệng A Bảo.

Nói tóm lại, đó là một sự việc vượt quá phạm vi khoa học.

Liệu tôi có nên thử liên lạc với vị “Cơ b/án tiên” mà A Bảo từng nhắc đến không?

Nghĩ đến đây, tôi gọi điện thoại cho A Bảo, kể lại tình hình cho cô ấy nghe.

“Tử Tử, có phải cậu đa nghi quá rồi không? Dù sao thì cũng chưa thực sự xảy ra chuyện gì không tưởng mà?”

“Có lẽ vậy, nhưng cậu biết đấy, từ bé đến lớn, cứ hễ mí mắt phải tớ gi/ật là sẽ có chuyện không hay xảy ra, bao gồm cả lúc mẹ tớ qu/a đ/ời mười năm trước.”

“Ừm… báo cảnh sát thì có ổn không?”

“A Bảo, nếu báo cảnh sát, bố tớ sẽ tiêu đời. Tớ sắp thi công chức rồi, nếu ông ấy bị bắt, cuộc đời tớ cũng coi như xong.”

A Bảo im lặng một hồi, tôi cũng không biết nói gì thêm. Suy cho cùng, tôi cũng có tư tâm, từ bé đến lớn, tôi luôn sống trong điều kiện sung túc.

Danh sách chương

3 chương
14/07/2026 11:21
0
14/07/2026 11:21
0
14/07/2026 12:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu