Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Nhà máy sữa mẹ
- Chương 2
Hạt dưa bỗng nhiên thấy mất ngon.
Chướng mắt, thật sự là chướng mắt mà!
“Anh từng nghe nói về nhà máy sữa người chưa?”
“Những cô gái bị lừa b/án vào đó sẽ được thụ tinh nhân tạo, sau khi sinh con sẽ tự nhiên tiết sữa. Loại sữa người tươi sống này đương nhiên vô cùng đắt đỏ và khan hiếm.”
“Nó chủ yếu được dùng để tùy chỉnh các loại mỹ phẩm cao cấp, đồng thời cũng cung cấp cho bàn ăn của những gia đình giàu có.”
“Thậm chí, không ít đại gia cũng đang uống loại sữa này.”
“Trong nhà máy đó, vô số phụ nữ chỉ là những cái cây hái ra tiền.”
“Vậy nên~ hai cô gái này…”
“Cái ch*t của họ là t/ai n/ạn. Vừa sinh xong được ba tháng, lão đại đêm đó uống rư/ợu, không kìm được nên đã… sau đó, họ lại mang th/ai. Chúng tôi cứ thế để mặc đứa trẻ lại, khi th/ai đã lớn, dùng quá nhiều hormone kích sữa nên th/ai nhi ch*t lưu trong bụng.”
“Lão đại… không muốn nuôi họ nữa, nên đã…”
“Lão đại của anh tên là gì?”
“Trần Bì Tường, bác cả của tôi.”
Hô~ hóa ra là kinh doanh gia đình à, tôi thầm cảm thán trong lòng.
“Nhà máy ở đâu? Mang theo th* th/ể, dẫn tôi qua đó ngay.”
“Bây giờ ư?”
Trần Bồi Lễ ngập ngừng, vẻ mặt không chút tình nguyện.
“Anh không muốn c/ứu người nhà và đứa trẻ của anh nữa à?”
“C/ứu, đi thôi.”
Lái xe đến, anh ta thu dọn th* th/ể vào túi đựng x/ác một cách gọn gàng rồi nhét vào xe.
Trông anh ta thật sự rất thành thạo việc này.
Tôi giả vờ ngồi ghế sau, tay cầm la bàn, Trần Bồi Lễ cứ nhìn tôi chằm chằm qua gương chiếu hậu.
Xe chạy vào một trạm thu m/ua phế liệu, Trần Bồi Lễ mở cửa bảo tôi xuống:
“Đến nơi rồi.”
Tôi nhìn anh ta trân trối. Gã đàn ông này tưởng tôi ng/u à?
Nơi này, bao nhiêu cô gái bị giam cầm, ng/ược đ/ãi , h/ãm h/ại, vậy mà tôi không cảm nhận được chút oán khí hay sát khí nào cả. Nhà máy hoàn toàn không nằm ở đây.
“Bây giờ nếu tôi xuống xe, quay đầu bỏ đi, thì dù anh có trả bao nhiêu tiền mời tôi quay lại, tôi cũng không bao giờ gặp anh nữa đâu, anh cứ suy nghĩ cho kỹ.”
“Cơ B/án Tiên, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Trần Bồi Lễ cười ha hả, vẻ mặt hung á/c vỗ tay, từ phía sau đống phế liệu bước ra thêm sáu gã đàn ông vạm vỡ.
Chà, kí/ch th/ích thật, cuối cùng cũng được trải nghiệm cảnh tượng trong phim.
“Chuyện của Nguyên Trí Hùng đã lan truyền trong giới rồi, có người trả năm triệu để tôi trừ khử cô. Tôi với cô không th/ù không oán, nhưng… cũng không thể đối đầu với tiền được.”
“Mẹ kiếp~ mới có năm triệu thôi sao? Tôi lại rẻ mạt đến thế à?”
Giá thấp quá, tôi cảm thấy mình bị s/ỉ nh/ục nặng nề.
Thấy họ cầm dây thừng tiến về phía mình, tôi chủ động đưa tay ra cho họ trói. Nói thật, tôi chưa từng bị b/ắt c/óc bao giờ.
Trải nghiệm này khá là kí/ch th/ích.
Mấy gã đàn ông nhìn nhau, có chút ngơ ngác.
4
Tôi bị nhét vào xe tải nhỏ, điện thoại bị tịch thu. Cũng chẳng sao, dù sao lúc nãy trên xe của Trần Bồi Lễ, tôi đã gửi đoạn ghi âm cho cảnh sát Tôn rồi.
Chưa kể… tôi còn là nhân viên biên chế ngoài của đồn cảnh sát đấy nhé.
Xe lắc lư, tôi cứ như đang đi du lịch, phấn khích vô cùng, dọc đường cứ líu lo trò chuyện với mấy gã đàn ông.
Chiếc xe chạy lòng vòng rồi tiến vào một khu chung cư bỏ hoang.
Khu chung cư này nổi tiếng là dự án ch*t, đã bỏ hoang hơn chục năm nay.
Chính là nơi này.
Tôi đã cảm nhận được, sát khí trong không khí nồng nặc đến mức nghẹt thở, còn có mùi sữa người, mùi m/áu tươi.
Xe chạy vào khu chung cư mà không dừng lại, lao thẳng xuống tầng hầm để xe, vị trí tầng hầm B3.
Sát khí ngày càng đậm đặc, nỗi đ/au thương của những vo/ng h/ồn đ/è nén đến mức tôi cũng muốn khóc.
Bà đây thực ra cũng có tấm lòng Bồ T/át, không chịu nổi những vụ án quá thảm khốc.
Xe dừng lại, tôi bị đẩy th/ô b/ạo ra ngoài. Một lão già tóc bạc trắng chống gậy đầu rồng đứng trước mặt tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn, hô~ trời đất ơi, đây chẳng phải là một x/ác ch*t khoác lớp da người sao?
Tôi nhìn chằm chằm vào lò th/iêu phía trước, bên trong có rất nhiều vo/ng h/ồn cô gái, mỗi người đều đang khóc lóc, giãy giụa, họ đều muốn thoát khỏi nơi này.
Chắc hẳn họ đều đã ch*t trong đó.
Đến lúc này tôi mới hiểu ra, Trần Bồi Lễ tốn bao công sức chạy đến nghĩa trang đòi ch/ôn người, rồi còn giả vờ tìm tôi m/ua qu/an t/ài.
Hóa ra là vì muốn gài bẫy tôi.
Muốn dụ tôi vào tròng đây mà.
Chỉ là… muốn lấy mạng tôi, sao không chịu điều tra kỹ xem tôi là ai chứ?
“Nhóc con, đi đến nước này rồi, cô còn gì muốn nói không?”
“Hả? Chính các người bắt tôi tới đây, các người có gì muốn nói không?”
Giọng lão già tóc bạc trầm hùng như chuông, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo thấu xươ/ng:
“Hai con đường: một là tôi nhận tiền lấy mạng cô, hai là cô làm việc cho tôi, từ nay về sau có Bạc gia tôi bảo kê.”
“Cảm ơn Bạc gia!”
Tôi nhanh nhẹn đứng dậy, chắp tay hành lễ giang hồ. Mấy gã đàn ông vạm vỡ cảnh giác vây lại gần.
Tôi mới ngượng ngùng nhận ra, quên mất là mình vẫn đang bị trói như đò/n bánh tét:
“Không biết Bạc gia cần tôi làm gì?”
“Nhà máy của tôi đang cần một thầy phong thủy.”
“Được thôi, hiểu rồi, cứ giao cho tôi.”
Tôi nịnh nọt cười lấy lòng. Bạc gia có vẻ hài lòng vì tôi biết thời thế.
Xì~ bà đây mà không chơi cho ra trò, chắc chắn sẽ không để các người ch*t dễ dàng đâu.
Trên tường và cột của bãi đỗ xe này vẽ đầy bùa chú, toàn là bùa trấn sát và áp chế vo/ng h/ồn.
Trước lò th/iêu còn thờ một bức tượng La Sát Q/uỷ. Tôi tiến lại gần kiểm tra kỹ, có mùi x/ác ch*t, và cả… m/áu chó đen.
“Đây là thần La Sát mà thầy Hoàng đích thân thỉnh về cho chúng tôi, lò th/iêu chính là vật cúng tế.”
Bạc gia nói một cách đắc ý. Tôi cạn lời, những kẻ này cứ thích tự tìm đường ch*t, tôi biết làm sao đây?
Dùng h/ồn nữ nuôi á/c q/uỷ, đây là muốn luyện mị q/uỷ sao?
5
Bạc gia đưa tôi đi tham quan nhà máy tội á/c này. Tôi đếm sơ qua, có mười tám cô gái đang mang th/ai bị giam cầm.
Khuôn mặt hốc hác, ánh mắt vô h/ồn, tất cả đều sống trong những ô ngăn cách, môi trường sống chỉ có thể dùng từ bẩn thỉu tồi tệ để mô tả.
Những cô gái đã sinh xong thì bị cắm ống hút sữa, có hơn hai mươi người như vậy.
Như những cái x/ác không h/ồn, sống còn chẳng bằng súc vật.
Chưa kể đến những người đã ch*t thảm, nơi này đã là địa ngục trần gian rồi.
“Cho tôi hỏi một câu, những đứa trẻ do các th/ai phụ sinh ra đang ở đâu?”
Tôi nhìn chằm chằm Bạc gia, không muốn bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trên mặt lão.
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook