Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong màn hình là cảnh hai người đàn ông đang hôn nhau rõ mồn một.
Cậu bé kinh ngạc lùi lại hai bước.
"Cậu lấy thứ này ở đâu ra thế?"
Tôi bướng bỉnh đuổi theo.
"Tìm trên diễn đàn đấy, cậu xem này, hai người đàn ông cũng có thể ở bên nhau mà."
"Đừng xem nữa."
"Cậu không thích à?"
"Cậu mới bao nhiêu tuổi chứ! Mau xóa đi!"
...
17
Thoắt cái, kỳ nghỉ hè kết thúc.
Học kỳ một năm cuối gần như không có lịch học.
Tôi vẫn cứ rảnh rỗi ở nhà.
Thiệu Xuyên lại trở nên bận rộn rõ rệt, tần suất tìm đến tôi giảm dần.
Tôi cứ ngỡ mình không phải là người hay lo được lo mất.
Thế nhưng trong đầu tôi toàn là Thiệu Xuyên.
Anh ấy đang bận việc gì?
Tối nay anh ấy có đến không?
Trong lúc mơ hồ, cuộc sống của tôi ngoài anh ra thì vẫn là anh.
Thiệu Xuyên, Thiệu Xuyên, Thiệu Xuyên.
Một người dùng tiền bạc dồi dào và sự dịu dàng bất ngờ chiếm trọn mọi suy nghĩ của tôi.
Có lẽ là vì nhịp sống vốn dĩ đang chạy vạy mưu sinh mệt mỏi không chút nghỉ ngơi bỗng chốc nhàn rỗi, cơ thể tôi bắt đầu phát ra tín hiệu cảnh báo.
Nói trắng ra là không có cái số được nhàn hạ.
Thiệu Xuyên nhận ra trạng thái của tôi không tốt, chủ động đề nghị nghỉ phép đưa tôi ra nước ngoài chơi vài ngày.
Chưa kịp vui mừng, tôi đã chú ý đến vẻ mặt khó xử của cô thư ký bên cạnh.
Hình như công ty anh gần đây gặp phải chuyện gì đó không hay, tôi không hiểu, nhưng tôi hiểu thời gian của Thiệu Xuyên rất quý giá.
"Không cần đâu, đợi anh bận xong đợt này đã."
"Vừa hay dạo này em cũng đang tìm công ty thực tập."
Thiệu Xuyên nhướng mày: "Sao không nghe em nói bao giờ? Có mục tiêu chưa?"
"Tìm đại thôi, kinh nghiệm thực tế của em không nhiều, các tập đoàn lớn chưa chắc đã để mắt đến em."
"Cần giúp không?"
"Không cần, em muốn tự mình thử xem sao."
Thiệu Xuyên không nhắc lại chuyện đi du lịch nữa.
Một đêm nọ vào lúc rạng sáng, Tống Nhất Hà gọi điện bảo tôi đến Lan Loan đón người.
Khi tôi lái xe đến nơi, Thiệu Xuyên đã được tài xế đón đi rồi.
Tống Nhất Hà hơi ngượng ngùng: "Vừa nãy tao tiếp khách khác, không để ý, cứ tưởng mày và tài xế đi cùng nhau."
Thấy sắc mặt tôi không tốt, Tống Nhất Hà nhiều chuyện nói thêm.
"Mày và Thiệu Xuyên không cãi nhau đấy chứ?"
"Không, chỉ là..."
"Chỉ là dạo này anh ấy không hay tìm em nữa."
Tống Nhất Hà hiểu ra, vỗ vai tôi: "Rất bình thường, mày cũng theo anh ấy được hơn bốn tháng rồi còn gì? Cảm giác mới mẻ cũng nên qua đi thôi."
Lòng tôi chùng xuống.
Phải rồi, suýt chút nữa thì quên mất.
Trong thế giới của những kẻ giàu có như họ, đây là chuyện rất bình thường.
Tống Nhất Hà: "Thế chẳng phải tốt sao? Tranh thủ lúc chưa chia tay thì đòi thêm chút phí chia tay đi, đằng nào mày vốn dĩ cũng không phải là..."
Có lẽ vì biểu cảm của tôi không được đẹp lắm nên Tống Nhất Hà im bặt.
"An An, mày sẽ không phải là động lòng thật đấy chứ?"
Tống Nhất Hà bực bội vò đầu.
"Mau dừng lại đi, kịp thời dừng lỗ thôi, tao luôn thấy mày là người thông minh, sao lại phạm phải sai lầm này chứ?"
Tôi nghe thấy giọng mình r/un r/ẩy.
"Nhưng mà, anh ấy đối xử với em quá tốt."
Thấy tôi rơi lệ, Tống Nhất Hà hết cách.
"Đàn ông tốt thiếu gì, mày muốn tìm người bao nuôi thì tao giới thiệu cho mày cả một tiểu đoàn, thôi được rồi, muộn lắm rồi, mau về đi."
18
Vì quan tâm, hoặc là tìm một cái cớ, tôi gọi cho Thiệu Xuyên một cuộc điện thoại.
Trước khi cuộc gọi tự động kết thúc, Thiệu Xuyên đã bắt máy.
"Anh Xuyên, anh không sao chứ? Tống Nhất Hà bảo anh uống nhiều quá, em đến đón anh, họ bảo anh về rồi."
Thiệu Xuyên mang theo chút hơi men: "Tống Nhất Hà? Nó vẫn còn liên lạc với em à?"
Tôi giải thích: "Em là vì lo cho anh nên mới..."
"Anh sắp đến dưới lầu rồi."
Trong lòng tôi vui mừng.
Hóa ra Thiệu Xuyên đi tìm tôi.
Tôi đạp ga phi thẳng về nhà.
Thiệu Xuyên nằm trên sofa giả vờ ngủ.
Tôi tiến lên định giúp anh cởi cổ áo, nhưng bị anh kéo mạnh xuống đ/è dưới thân.
Tôi giãy hai cái.
Tôi lầm bầm: "Trên người anh mùi th/uốc lá nồng quá."
Thiệu Xuyên bất mãn "chậc" một tiếng.
"Do em nuông chiều đấy."
Nói xong, anh đứng dậy vào phòng tắm vệ sinh.
Tôi sợ anh trượt ngã trong phòng tắm nên cầm sẵn quần áo vào cùng anh tắm.
Tắm rửa nhanh chóng xong xuôi, tôi bỗng phát hiện sợi dây chuyền bạc trên cổ anh đã biến mất.
Từ lúc quen anh, thứ này luôn đeo trên cổ anh, ngay cả lúc tắm cũng không tháo ra.
"Sao anh lại tháo dây chuyền rồi?"
Có lẽ vì uống rư/ợu nên phản ứng của Thiệu Xuyên chậm mất nửa nhịp.
ấp úng nói: "Làm mất rồi."
Chẳng phải là người tình đầu tặng sao?
Thứ quan trọng như vậy mà lại làm mất.
Có phải vì người đó trong lòng anh không còn quan trọng nữa không?
Vậy thì kẻ thế thân là tôi đây có phải cũng nên rời sân rồi không.
Lúc tôi đang ngẩn người, Thiệu Xuyên đ/è tôi lên bức tường gạch men lạnh lẽo.
Sau khi giày vò xong, Thiệu Xuyên trở lại giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tôi nằm bên cạnh anh, tâm trí rối bời, không nhịn được mà dùng ánh mắt tham lam phác họa lại từng đường nét trên gương mặt anh trong bóng tối.
Tôi có một dự cảm.
Thời hạn ân sủng của ông trời sắp hết rồi.
Đáng buồn là, kẻ không có gì trong tay như tôi lại quá dễ tham lam thứ hạnh phúc hư ảo.
Ngay cả khi biết rõ kết cục ngay từ đầu.
Nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc lún sâu.
19
"Tặng em một món quà."
"Đây là gì thế?"
"Dây chuyền đấy, anh đi m/ua ở cửa hàng đồ lưu niệm trong trấn đấy, bạc thật đấy."
"Tặng em dây chuyền làm gì? Em không đeo thứ này."
"Anh thấy nhiều nam minh tinh khi chụp ảnh đều đeo loại này, em đeo chắc chắn sẽ đẹp, anh muốn nhìn em đeo."
"Được rồi, vậy anh giúp em đi."
"Sau khi em về, có thể đừng tháo ra không?"
"Xem tâm trạng anh đã."
Tôi kiễng chân, hôn lên má cậu bé.
"C/ầu x/in anh, đừng tháo ra."
"...Được rồi."
Ngược sáng, cậu bé chậm rãi quay đầu lại.
Lần đầu tiên tôi nhìn rõ khuôn mặt cậu ấy trong mơ.
Ngây ngô, non nớt, ngũ quan tuấn tú.
Là Thiệu Xuyên.
...
Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ.
Tôi không phân biệt được đây rốt cuộc là giấc mơ do chính mình dệt nên, hay là những mảnh ký ức vụn vỡ của quá khứ lại hiện về.
Thiệu Xuyên vẫn đang say ngủ bên cạnh.
Trời vẫn chưa sáng, tôi thế nào cũng không ngủ lại được nữa.
Tôi trực tiếp lay Thiệu Xuyên dậy.
"Làm gì đấy..."
Thiệu Xuyên ngủ rất say, bị đá/nh thức nên cơn cáu bẳn lúc mới ngủ dậy bùng n/ổ, nhìn là biết sắp nổi gi/ận đến nơi.
"Anh Xuyên, sợi dây chuyền đó của anh, không phải là do em tặng đấy chứ?"
Thiệu Xuyên đột ngột mở mắt, bật dậy khỏi gối.
Người bỗng chốc tỉnh táo.
"Em nhớ ra rồi à?"
Lời khẳng định chắc nịch.
Tôi ngẩn người hồi lâu, cho đến khi những giọt nước mắt nơi khóe mắt Thiệu Xuyên lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay tôi.
"Sớm không nhớ, muộn không nhớ, đúng lúc dây chuyền mất rồi thì em lại nhớ ra."
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook