Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tỉnh dậy trên một chiếc giường lạ lẫm, tâm trí trống rỗng.
Phát hiện trong lòng bàn tay đang nắm ch/ặt một mảnh giấy.
“Đừng để họ biết là mày không nhớ gì cả.”
Đúng lúc đó, một người đàn bà đẩy cửa bước vào.
Bà ta cầm trên tay hai bộ váy, một trắng, một đỏ.
“Con muốn mặc bộ nào nào, Tiểu Chiêu?” Bà ta cười tủm tỉm hỏi tôi.
Tôi giơ tay chọn bộ màu trắng.
Khuôn mặt người đàn bà lập tức trở nên dữ tợn, bà ta lao tới bóp cổ tôi.
“Mày không phải Tiểu Chiêu! Mày đi ch*t đi!”
Tôi ch*t.
Rồi lại tỉnh dậy lần nữa.
“Con muốn chọn bộ nào nào, Tiểu Chiêu?”
01
Tôi vẫn còn đang ngẩn ngơ vì cái ch*t và sự tái sinh vừa rồi.
Biểu cảm của người đàn bà đã dần trở nên mất kiên nhẫn.
Tôi vội vàng chỉ vào bộ váy màu đỏ.
Nụ cười lại hiện lên trên mặt bà ta, bà ta nhanh chóng khoác váy lên người tôi.
“Phải chứ, sắp kết hôn rồi thì phải mặc màu gì cho hỉ sự chứ!”
Cơn thở phào nhẹ nhõm của tôi vừa mới trút ra lại bị nghẹn lại.
Kết hôn?
Với ai!
Tôi suýt chút nữa đã thốt lên, nhưng trước khi lời nói thoát ra, tôi chợt nhớ đến lời nhắc nhở trên mảnh giấy, vội vàng nuốt ngược trở lại.
Người đàn bà dẫn tôi ra khỏi phòng.
Lúc này tôi mới nhìn rõ nơi mình ở hóa ra là một tòa thêu.
Ngay khi vừa bước ra khỏi tòa thêu, tôi đã bị cảnh tượng bên ngoài làm cho chấn động.
Bên ngoài là những ngôi nhà phân bố không theo quy luật, xung quanh toàn là vách đ/á cao hàng trăm mét, trên vách đ/á còn mọc đầy cây dại, che khuất cả ánh sáng mặt trời của cả ngôi làng.
Hai bên đường treo đầy đèn lồng đỏ.
Cả ngôi làng này dường như mọc trong bụng núi!
“Tiểu Chiêu, con ngẩn ngơ cái gì thế, đi nhanh lên, bái xong Sơn Thần còn phải đi ăn sáng nữa.”
Người đàn bà mất kiên nhẫn quay đầu giục tôi.
Tôi hoàn h/ồn, vội vàng đuổi theo.
Bà ta nghi ngờ nhìn tôi: “Hôm nay con bị làm sao thế? Cứ như lần đầu tiên vào làng vậy.”
Tôi hoảng lo/ạn, vội vàng giải thích: “Con, con ngủ mê mệt nên vẫn chưa tỉnh táo ạ.”
Người đàn bà gật đầu không hỏi thêm gì nữa.
Đi đến trước một ngã rẽ, bước chân người đàn bà khựng lại, tôi cũng dừng theo.
Bà ta quay đầu nhìn tôi rồi rẽ sang bên trái.
Tôi vội vàng đi theo.
Càng đi về phía trước, nhà cửa càng thưa thớt dần, cho đến khi đi tới một bãi đất trống.
Phía trước là vực thẳm.
Tôi cảnh giác dừng bước.
Người đàn bà quay người lại, cười dữ tợn tiến lại gần: “Sao không đi nữa? Không biết đường à?”
Trước mắt tối sầm lại, tôi lại ch*t lần nữa.
02
Khi nhận ra mình đã trở về phòng ngủ, tim tôi vẫn đ/ập lo/ạn nhịp vì nỗi sợ hãi cái ch*t.
Người đàn bà đẩy cửa bước vào, ngay cả độ cong của nụ cười cũng y hệt lần trước.
Tôi giành nói trước: “Sắp kết hôn rồi, mặc màu hỉ sự đi ạ.”
Người đàn bà gật đầu nói: “Phải rồi, cầu Sơn Thần phù hộ cho con chọn được một gia đình tốt.”
Bà ta đã nhắc đến Sơn Thần hai lần, không biết cái vị Sơn Thần này rốt cuộc là gì.
Người đàn bà lại kéo tôi ra ngoài.
Tôi đã có kinh nghiệm từ lần trước, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không dám nhìn ngó lung tung nữa.
Người đàn bà đi đến ngã rẽ, bước chân chậm lại. Nhưng lần này bà ta không rẽ sang trái ngay.
Bà ta dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
Không khí như ngưng đọng. Tôi nghe thấy tiếng tim mình đ/ập như trống trận trong màng nhĩ.
Tôi nghiến ch/ặt răng, cố nặn ra một vẻ mặt nghi hoặc trên khuôn mặt, bước nhanh hai bước sang ngã rẽ bên phải, rồi mới quay đầu nhìn bà ta: “Ơ, sao bà không đi nữa ạ? Chẳng phải đang vội sao?”
Thím Vương không nói gì, chỉ chăm chăm nhìn tôi.
Lòng tôi chùng xuống, đột nhiên nghĩ đến một khả năng, nếu cả hai con đường đều sai thì sao?
Ngay khi tôi tưởng rằng mình sắp phải đón nhận một lần tái sinh nữa, thím Vương cuối cùng cũng giãn nét mặt: “Thím Vương già rồi, nhất thời không nhớ ra miếu Sơn Thần nằm ở đâu.”
Trong lòng trải qua một phen thăng trầm, nhưng tôi cố gắng giữ ch/ặt cơ mặt, không dám để lộ chút sơ hở nào.
Đi thêm bảy tám phút nữa, trước mắt xuất hiện một ngôi miếu.
Nói là miếu nhưng thực ra lại không giống lắm, chủ thể của nó là một kiến trúc hình trụ rất cao, không có mái che.
Trên đỉnh hình trụ xây một vòng mái hiên, trông giống như một cây nấm bị hở đỉnh.
Nếu không phải trên tấm biển treo ở cửa có viết “Miếu Sơn Thần”, tôi thật sự không nhận ra đây là kiến trúc gì.
Trước miếu đứng một nhóm người.
Khi sắp đi tới gần, thím Vương huých tay tôi: “Con nhìn kìa, bố mẹ con đã đợi ở đây từ sớm rồi, sao còn chưa mau qua đó.”
Lòng tôi lạnh toát.
Ngước mắt nhìn qua, tất cả mọi người đều đang chằm chằm nhìn tôi.
Có người lộ vẻ vui mừng, có người buồn bã, cũng có người thần sắc phức tạp.
Chuyện này… gả con gái dù buồn hay vui hay vừa buồn vừa vui đều có lý cả.
Nhưng làm sao tôi biết ai là bố mẹ mình!
Tôi dừng bước.
Hơn hai mươi ánh nhìn cùng lúc găm vào người tôi.
Không ai cử động, cũng không ai nói gì. Biểu cảm trên mặt họ như được vẽ lên, cứ đứng yên bất động như vậy.
Tôi đứng ở trung tâm của những ánh nhìn, cảm thấy những luồng ánh nhìn này ngày càng trở nên lạnh lẽo.
Họ đã không còn kiên nhẫn nữa rồi.
Thím Vương chậm rãi ghé sát tai tôi, khẽ nói: “Sao con không nhận?”
Tôi run cầm cập.
Tay thím Vương đã giơ lên.
03
Tôi dậm mạnh chân một cái, đá/nh cược!
Tôi túm lấy tay bà ta rồi lao về phía trước.
Cơ thể thím Vương cứng đờ, mặc cho tôi ôm lấy.
Tôi òa khóc nức nở, khóc một cách chân thực, dù sao thì vừa nãy suýt chút nữa lại ch*t rồi.
Tôi vừa khóc vừa nói: “Thím Vương ơi, con không nỡ rời xa bố mẹ. Con không muốn gả nữa!”
Cô dâu khóc cưới là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Quả nhiên, bàn tay thím Vương đang giơ lên đặt xuống lưng tôi, giọng điệu cũng dịu lại.
“Con bé này nói ngốc cái gì thế, làm gì có cô nương nào không lấy chồng.”
Tôi dựa vào vai thím Vương lén nhìn sang, quả nhiên một người phụ nữ trung niên vừa gọi “Tiểu Chiêu” vừa rơi nước mắt.
Bên cạnh, một người đàn ông trung niên ôm lấy bà ấy, hốc mắt cũng hơi đỏ lên.
Tôi lập tức buông thím Vương ra, lao vào lòng người phụ nữ kia, nức nở gọi một tiếng “Mẹ!”, rồi lại ngẩng đầu nhìn người đàn ông, nghẹn ngào gọi một tiếng “Bố!”
Người phụ nữ ôm ch/ặt lấy tôi, người đàn ông thở dài xoa đầu tôi.
Cược đúng rồi!
Th/ần ki/nh căng thẳng vừa mới thả lỏng được một nửa.
Bên cạnh có một người tiến lại gần.
Là một chàng trai trẻ, vẻ ngoài trông thật thà chất phác.
Anh ta nhìn tôi, dịu dàng gọi một tiếng “Tiểu Chiêu”.
Tim tôi lại thắt lại.
Đây lại là ai nữa?
Thím Vương nhắc nhở tôi: “Ngày thường cứ anh anh em em bám đuôi người ta, sao giờ lại không nói gì thế.”
Lòng tôi nhẹ nhõm, không kịp suy nghĩ nhiều, tôi hướng về phía anh ta gọi một tiếng “Anh”."Anh”Anh” “Anh!”
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook