Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta nói muốn đổi địa điểm, tôi đồng ý.
Chúng tôi ngầm hiểu ý nhau chuyển chiến trường, lên sân thượng tòa chung cư.
11
Mười phút sau, tôi đ/ấm một cú vào ngựk Tống Dữ, hất văng anh ta xuống đất.
Tưởng Thiếu Thiên đứng bên cạnh làm cổ động viên: "Chị Như Ý đỉnh quá!"
Tôi vẩy vẩy tay, nhìn Tống Dữ đang nằm dưới đất, khuyên nhủ chân thành: "Tôi đã nói rồi, không còn tín lực chống đỡ, anh không đá/nh lại tôi đâu."
"Anh ngoan ngoãn chịu trói, tốt cho cả đôi bên."
Tống Dữ ngước nhìn tôi, trông có vẻ... hơi hung dữ.
Tôi thở dài: "Giang Thịnh Lam vẫn còn ở đó, anh cũng không muốn làm mọi chuyện trở nên quá khó coi đúng không?"
Sắc mặt Tống Dữ trầm xuống, hồi lâu không nói tiếng nào.
Anh ta cứ nằm đó, ngước nhìn vầng trăng trên đỉnh đầu...
Tưởng Thiếu Thiên không đợi nổi nữa, cầm túi Càn Khôn định tiến lên.
Tôi đưa tay cản cậu ta lại.
Rồi khẽ lắc đầu.
Tống Dữ khẽ nói: "Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, trăng cũng giống như đêm nay, tròn và sáng..."
Tôi hỏi anh ta: "Người anh nói là Giang Thịnh Lam sao?"
Tống Dữ: "Là cô ấy, mà cũng không phải cô ấy."
12
Góc nhìn của Mị Hồ--
Lần đầu gặp Giang Thịnh Lam là từ một ngàn năm trước.
Khi đó, cô ấy tên là Thịnh Lam, còn tôi chỉ là một con hồ ly nhỏ mới hóa hình không lâu.
Tu vi không đủ, lần đầu độ kiếp đã thất bại, bị đá/nh trở lại nguyên hình hồ ly, lưu lạc chốn nhân gian.
Bộ lông bị th/iêu ch/áy đen thui, thậm chí m/ù mất một bên mắt.
Trẻ con cầm cành cây đá/nh tôi làm trò tiêu khiển.
Người lớn lấy đ/á ném tôi, nói tôi là điềm gở.
Tôi chỉ biết khập khiễng tìm một nơi không có con người để dưỡng thương, tôi thấy con người quá đ/áng s/ợ, họ còn đ/áng s/ợ hơn hầu hết các loài sinh vật trên thế gian này.
Tôi trốn trong một hang đ/á, ngày ngày ăn quả dại uống nước suối để cầm hơi.
Nhưng một ngày nọ khi ra ngoài ki/ếm ăn, tôi gặp một con hổ đã nhịn đói từ lâu.
Nó nhìn đôi mắt tôi mà ánh lên vẻ tham lam.
Tôi tuyệt vọng chạy trốn trong rừng, con hổ bám sát phía sau.
Tôi nghĩ, chắc mình phải ch*t ở đây rồi...
Nhưng đúng khoảnh khắc con hổ chuẩn bị ngoạm lấy cổ tôi, một tiếng x/é gió vang lên, một mũi tên cắm phập xuyên qua đầu con hổ.
Tôi phục dưới đất r/un r/ẩy.
Tôi nghĩ, lần này chắc chắn mình ch*t thật rồi, con người còn đ/áng s/ợ hơn cả hổ...
Nhưng một bàn tay ấm áp vuốt ve sống lưng tôi.
Tôi nghe thấy giọng nói trong trẻo của cô gái: "Cha ơi! Cha xem này, có một con hồ ly!"
...
Cô gái tên Thịnh Lam, là con gái của thợ săn Thịnh ở ngôi làng gần đó.
Cô ấy ôm tôi vào lòng, mang tôi về nhà.
"Đậu Đỏ à Đậu Đỏ, sau này ta bảo vệ ngươi."
Cô ấy đặt tên cho tôi là Đậu Đỏ.
Tôi rúc trong lòng cô ấy, cẩn thận ngước nhìn cô ấy, cô ấy trông rất xinh đẹp.
Xinh đẹp hơn hầu hết những người tôi từng gặp.
Cái ôm của cô ấy rất ấm áp, ấm hơn nhiều so với đống đ/á lạnh lẽo trong hang.
Tôi còn nhìn thấy vầng trăng trên đỉnh đầu, rất to và sáng, ánh trăng chiếu rọi hàng mày khóe mắt Thịnh Lam, cô ấy cúi xuống cười với tôi.
Tôi thích vầng trăng đêm đó, tôi cũng thích cô ấy.
...
Tôi theo Thịnh Lam vào làng.
Cô ấy đi đâu cũng mang tôi theo.
Cô ấy rất giỏi, cô ấy đá/nh thắng cả những đứa trẻ khỏe nhất trong làng, cô ấy cho những đứa trẻ dùng cành cây đá/nh tôi một trận tơi bời.
Cô ấy còn hung dữ m/ắng lại những người lớn kia.
Bây giờ, tôi đã có cô ấy bảo vệ.
...
Mười năm sau, Thịnh Lam lớn lên.
Vết thương của tôi cũng đã lành.
Cô ấy đã đến tuổi gả chồng.
Nhưng ba năm trước thợ săn Thịnh lên núi ngã g/ãy chân, gia đình giờ chỉ trông chờ vào việc Thịnh Lam đi săn.
Hôm đó, Thịnh Lam lên núi săn b/ắn.
Trong nhà có hai người đàn ông lạ mặt đến.
Thợ săn Thịnh chỉ vào tôi: "Chính là con hồ ly đó."
Một trong hai người nhìn thấy tôi, mắt sáng rực: "Bộ lông đẹp quá."
"Nếu dâng lên cho Quý phi, bà ấy chắc chắn sẽ rất thích!"
Hắn quay sang ném cho thợ săn Thịnh một túi bạc: "Đây là năm mươi lượng, đủ để ông sắm của hồi môn cho con gái rồi."
Nói xong, chúng xách gáy tôi lên rồi mang đi.
Tôi không vùng vẫy, chỉ quay đầu nhìn trân trân vào thợ săn Thịnh.
Ông ta cúi đầu không dám nhìn tôi.
...
Hai tên đó mang tôi vào rừng, chuẩn bị mài d/ao l/ột da.
Tôi nhân lúc chúng không để ý liền thoát khỏi sợi dây, hóa thành hình người.
Chúng sợ ch*t khiếp, quỳ dưới đất c/ầu x/in tôi tha mạng.
Tôi không tha cho chúng.
Tôi dùng chính con d/ao l/ột da chúng vừa mài để gi*t chúng, treo x/ác lên cây.
Lúc đó, tôi không hề biết những việc mình làm sẽ mang lại rắc rối lớn thế nào cho Thịnh Lam...
Khi tôi ở bên ngoài vài ngày rồi hóa thành hồ ly quay lại làng, nhà họ Thịnh đã bị quan binh vây kín.
Nghe họ nói, thợ săn Thịnh bị m/a xui q/uỷ khiến, lấy cớ b/án da hồ ly để lừa hai tên thương nhân về nhà, sau khi s/át h/ại dã man thì vứt x/ác ngoài hoang dã.
Thịnh Lam quỳ dưới đất dập đầu liên tục: "Quan gia! Cha con chân không đi lại được, sao có thể là hung thủ gi*t người?"
Tên quan binh không buông tha: "Vậy thì chắc chắn cô cũng là đồng phạm! Người đâu, bắt cả hai đi!"
Họ áp giải thợ săn Thịnh và Thịnh Lam về nha môn.
Thợ săn Thịnh vì quá tức gi/ận, đi được nửa đường thì không qua khỏi.
Quan binh chê ông ta xui xẻo, vứt x/ác ông ta ở bãi tha m/a.
Thịnh Lam đ/au đớn tột cùng, cư/ớp lấy con d/ao trong tay quan binh, gi*t ch*t kẻ đang nhổ nước bọt lên x/ác cha mình.
Hiện trường hỗn lo/ạn, Thịnh Lam không đá/nh lại họ, thấy cô ấy sắp bị ch/ém ch*t, tôi từ trên cây nhảy xuống, chắn trước mặt cô ấy.
Đó là lần thứ hai tôi gi*t người.
Gi*t rất nhiều người.
Thịnh Lam lại lần đầu tiên lạnh lùng với tôi: "Tai họa sát thân của nhà chúng ta là do ngươi gây ra sao?"
"Ngươi đi đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa."
Thịnh Lam vứt bỏ tôi.
Cô ấy một mình trốn đến Mạc Bắc.
Tôi đi theo cô ấy.
Cô ấy nhìn thấy tôi thì lấy cành cây đá/nh tôi, hoặc nhặt đ/á ném vào người tôi.
Cô ấy đã trở thành những kẻ từng b/ắt n/ạt tôi.
Còn tôi cũng trở thành vật không may trong miệng người lớn.
...
Tôi không theo cô ấy nữa, tôi hóa thành hình người bước vào nhân thế.
Tôi đến một kỹ viện tên là Trúc Âm Các.
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook