Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi liếc nhìn cậu ta: "Em bị làm sao thế?"
Tưởng Thiếu Thiên: "Dạ?"
Tôi: "Sao bây giờ em ít nói vậy?"
Cậu ta nhếch mép: "Em quá căng thẳng thôi."
Tôi không hỏi thêm nữa, chỉ nói: "Đúng rồi, bạn gái em hôm qua có gọi điện cho em đấy, đừng quên gọi lại cho cô ấy nhé."
Tưởng Thiếu Thiên cười cười: "Em biết rồi."
Tôi dừng lại, cậu ta không hề hay biết mà vẫn đi tiếp vài bước.
Sau khi nhận ra tôi không đi theo, cậu ta mới dừng lại quay người nhìn lại.
"Chị Như Ý, sao thế ạ?"
Lời còn chưa dứt, tôi đã đ/ấm thẳng vào sống mũi cậu ta.
Tưởng Thiếu Thiên mất đà ngã nhào xuống đất.
Tôi lao tới, đ/è ch/ặt cậu ta xuống, bắt đầu những cú đ/ấm vật lý "th!t va vào th!t".
Tôi cười khẩy: "Tưởng Thiếu Thiên, cái kẻ đ/ộc thân hai mươi năm như cậu từ bao giờ lại có bạn gái thế hả?"
Sắc mặt cậu ta thay đổi đột ngột, giơ tay hất văng tôi ra.
Cơ thể cậu ta biến đổi không ngừng, cuối cùng biến thành một con hồ ly đỏ rực chui ra từ trong bộ quần áo.
Mị Hồ nhìn tôi đầy thích thú: "Cô thông minh thật đấy."
Tôi cười: "Là do diễn xuất của ngươi quá vụng về thôi."
Nó cười khẽ hai tiếng, tiếng cười nghe như tiếng trẻ con khóc, vang vọng trong hang đ/á dài, nghe khá rợn người.
"Một ngàn năm nay, ta đã ăn th!t biết bao nhiêu người, cô là kẻ thú vị nhất mà ta từng gặp."
Tôi cũng cười một cách khoa trương: "Vậy nên sự phản phệ của thiên đạo trong một ngàn năm qua đã khiến tu vi của ngươi suy giảm đến mức này sao?"
Nói đoạn, tôi rút dây trói yêu từ thắt lưng ra, lao thẳng về phía nó.
Toàn thân Mị Hồ tỏa ra ánh sáng đỏ, ngược lại càng giúp tôi dễ x/ác định vị trí của nó hơn.
Nó tung tăng chạy nhảy trong hang, né tránh từng đợt tấn công của tôi.
Giống như mèo vờn chuột, nó đang trêu chọc tôi.
Tôi tức gi/ận đến mức lấy gương trừ yêu trong túi ra.
"Trảm yêu buộc tà, độ nhân vạn thiên! Dừng lại cho ta!"
Ánh kim quang từ gương trừ yêu bùng phát, vẻ h/oảng s/ợ thoáng qua trên mặt Mị Hồ, thân hình đang nhảy nhót không ngừng lúc này bị định thân tại chỗ.
Nó nghiêng đầu nhìn tôi: "Cô không phải là pháp sư trừ yêu bình thường."
Tôi nhe răng cười với nó: "Ta cũng đâu có nói với ngươi là ta là một pháp sư trừ yêu bình thường đâu."
Tôi cầm dây trói yêu đi tới, ngay khi định trói con hồ ly này lại, nó đột nhiên ngẩng đầu, khóe miệng vẽ nên một đường cong q/uỷ dị.
"Cô quá bất cẩn rồi."
Không ổn!
Tôi theo phản xạ lùi lại, nhưng đã quá muộn.
Mị Hồ nhảy vọt lên, đ/è tôi xuống đất: "Cuối cùng cũng ép được hết pháp bảo trên người cô ra rồi, Vân Như Ý, cô còn chiêu gì nữa không?"
Con hồ ly xảo quyệt này!
Cái miệng nhọn dài của nó ngửi ngửi quanh cổ tôi.
"Ta đã lâu lắm rồi không ăn th!t người, nhưng cô thơm quá, ta không nhịn nổi nữa."
Nó càng lúc càng lại gần, tay chân tôi bị nó áp chế, không thể cử động được chút nào.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này, một bóng người loạng choạng chạy từ phía đầu hang đ/á tới.
"Chị Như Ý! Xem em tìm được cái gì này!"
Tưởng Thiếu Thiên ôm một khối pha lê lớn xuất hiện ở cửa hang.
Khi nhìn thấy hoàn cảnh của tôi, nụ cười trên mặt cậu ta lập tức cứng đờ.
"Chị Như Ý!"
Khối pha lê hồng mà cậu ta ôm trong lòng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, bên trong còn có một bóng hồ ly ẩn hiện.
Đó chính là nguồn trung gian hấp thụ tín lực của Mị Hồ!
Mị Hồ vừa nhìn thấy thứ đó, động tác cứng đờ, ngay lập tức đổi hướng lao về phía Tưởng Thiếu Thiên.
Tôi gào lên: "đ/ập nát nó đi!"
Tưởng Thiếu Thiên vừa nghe thấy, không cần suy nghĩ, trực tiếp ném khối pha lê đó xuống đất.
Mị Hồ tốc độ rất nhanh, nhìn như sắp lao tới trước mặt Tưởng Thiếu Thiên.
Tôi vung dây trói yêu, đuổi theo sát nút Mị Hồ.
Dây trói yêu quấn lấy chân sau của nó, khiến thân hình nó khựng lại.
"Xoảng--"
Tiếng pha lê vỡ vụn nghe vô cùng lạc lõng trong cái hang này.
...
Khi tín lực bị ngắt quãng, Yêu Vực dần bắt đầu sụp đổ.
Ánh sáng trên người Mị Hồ lập tức mờ nhạt đi.
Tôi bò dậy từ dưới đất: "Tưởng Thiếu Thiên! Làm tốt lắm!"
Mị Hồ hét lên một tiếng, vô cùng tức gi/ận, nó cong lưng, nhìn chằm chằm Tưởng Thiếu Thiên đầy hung á/c.
"Ta phải ăn th!t ngươi!"
Tưởng Thiếu Thiên gi/ật mình, ba chân bốn cẳng chạy ngược lại.
Mị Hồ lao về phía cậu ta.
Tôi kéo căng dây trói yêu, lôi xệch Mị Hồ ngược lại.
"Đừng đi b/ắt n/ạt trẻ con nữa, đối thủ của ngươi là ta đây này."
Mị Hồ bị tổn thương nguyên khí trầm trọng tức gi/ận quay hướng lao về phía tôi.
Bây giờ, con hồ ly hôi hám này không còn đá/nh lại tôi nữa rồi...
10
Ngay khoảnh khắc Yêu Vực sụp đổ hoàn toàn, tôi tung một cước vào người Mị Hồ, thân hình nó vạch ra một đường cong tuyệt đẹp giữa không trung, rồi đ/ập mạnh vào chiếc tủ đầu giường.
Đúng vậy, tủ đầu giường.
Yêu Vực sụp đổ, chúng tôi đã trở lại căn hộ lớn của Tống Dữ.
Mị Hồ vùng vẫy bò dậy từ dưới đất, sau khi ra khỏi Yêu Vực, nó lại biến trở về dáng vẻ của Tống Dữ.
Lúc này thái độ của nó đã tốt hơn nhiều: "Vân Như Ý, lần này ta chịu thua."
"Chúng ta giao dịch thế nào? Cô tha cho ta một lần, ta có thể giúp cô làm một việc."
Tôi nhướng mày nhìn nó: "Việc gì cũng được?"
Thấy tôi có chút d/ao động, nó thở phào nhẹ nhõm: "Đúng, việc gì cũng được."
Tưởng Thiếu Thiên vội vàng: "Chị Như Ý! Chị đừng nghe nó nói nhảm!"
Tôi không để ý đến cậu ta, tự mình lấy từ trong túi ra một chiếc túi Càn Khôn: "Vậy thì mời ngôi sao Tống đại minh tinh tự mình chui vào trong đó được không?"
Tống Dữ trầm giọng: "Cô đang trêu đùa ta đấy à?"
"Suỵt!" Tôi giơ một ngón tay lên trước miệng: "Ta nghĩ ngươi cũng không muốn đá/nh thức vị quý cô đang nằm trên giường kia đâu."
Nghe vậy, sắc mặt nó hơi biến đổi, thần sắc u ám không rõ.
Tưởng Thiếu Thiên khó hiểu, hỏi dồn: "Chị Như Ý, câu này nghĩa là sao ạ?"
Tôi nhắc nhở cậu ta: "Tống Dữ hôm nay vẫn còn phải mở concert ở thành phố Tô An, concert vừa kết thúc đã hớt hải chạy về đây để gặp Giang Thịnh Lam, hơn nữa chúng ta vừa từ Yêu Vực ra, việc đầu tiên anh ta làm là nhìn xem Giang Thịnh Lam có tỉnh lại không, em đoán xem bọn họ có qu/an h/ệ gì?"
Tưởng Thiếu Thiên phản ứng lại một lúc, rồi trợn tròn mắt: "Vãi thật!"
"Thế là tình đầu ý hợp, tình cảm chân thật đấy à? Đây là yêu đương người-yêu sao?"
"Người với yêu cũng có thể yêu nhau à?"
Tôi mím môi: "Người anh em phía đối diện kia có lẽ đang muốn đá/nh ch*t em đấy."
Tưởng Thiếu Thiên im bặt.
Giang Thịnh Lam vẫn đang ngủ say trên chiếc giường êm ái.
Tôi nhìn Tống Dữ không nói lời nào.
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook