Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Người phụ nữ vươn đôi cánh tay trắng ngần như ngó sen ôm lấy cổ anh ta.
Hai người hôn nhau cuồ/ng nhiệt.
Tôi: "..."
Đang yên đang lành sao lại diễn cảnh 18+ thế này!!
Tưởng Thiếu Thiên giơ điện thoại trước mặt tôi, rồi lại chỉ vào người phụ nữ đang nằm trên giường.
Tôi nhìn rõ những dòng chữ trên điện thoại: Giang Thịnh Lam, chủ tịch công ty giải trí Thiên Tinh, tay trắng làm nên, tính cách mạnh mẽ. Ba năm trước, nhóm nhạc nam Meteor ra mắt thành công, Giang Thịnh Lam có con mắt tinh tường, ký hợp đồng với cả nhóm, ki/ếm được bộn tiền.
Công ty giải trí Thiên Tinh niêm yết cổ phiếu thành công cách đây một năm, thế lực rất mạnh, và Giang Thịnh Lam, nữ chủ tịch trẻ tuổi này cũng trở thành gương mặt mới đầy quyền lực trong giới kinh doanh.
Đầu óc tôi hơi rối lo/ạn, đây là vô tình xông vào hiện trường giao dịch mờ ám nào vậy?
Nhưng mà, Tống Dữ là yêu quái mà!
Anh ta lại có thể cam tâm tình nguyện bị quy tắc ngầm?
Lại còn là với một con người?
Thật không ra làm sao...
Mà cũng không cần thiết phải thế cơ mà!
Bên kia đã bắt đầu vào guồng, những âm thanh mê hoặc không ngừng phát ra, tai Tưởng Thiếu Thiên đỏ bừng, ngượng ngùng đến mức nhe răng trợn mắt.
"Nấc."
Cậu ta quá kích động nên lỡ nấc một cái...
7
Tống Dữ đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía này, tôi kéo mạnh Tưởng Thiếu Thiên lùi lại.
"A Dữ..." Giang Thịnh Lam vươn tay kéo cổ áo anh ta.
Tống Dữ thuận theo cúi đầu hôn vào khóe miệng cô ta, rồi thổi một hơi vào mặt cô.
Giang Thịnh Lam dần dần mất đi ý thức.
Khí chất trên người Tống Dữ thay đổi hẳn, anh ta chậm rãi chỉnh lại y phục rồi xuống giường.
"Ta đã nói rồi, bảo các người đừng lo chuyện bao đồng nữa."
Anh ta từng bước đi về phía phòng thay đồ.
Tôi chắn Tưởng Thiếu Thiên phía sau, hai tay nhanh chóng kết ấn: "Lát nữa chị tung Hỏa Lôi Ấn ra, em tìm cơ hội mà chạy!"
Tưởng Thiếu Thiên rất biết tự lượng sức mình: "Vâng! Em sẽ không kéo chân chị đâu!"
Tống Dữ dừng lại bên ngoài tấm rèm, một ngón tay thon dài thò vào, từ từ vén rèm lên.
Toát ra một vẻ tao nhã.
Hỏa Lôi Ấn trên tay thành hình, tôi tung một chưởng ra ngoài.
Tưởng Thiếu Thiên lập tức chạy theo sau.
Tống Dữ giơ tay, nhẹ nhàng túm lấy Hỏa Lôi Ấn, bóp nát bấy.
Bàn tay còn lại nắm ch/ặt lấy cổ họng Tưởng Thiếu Thiên một cách chuẩn x/ác.
Tôi: "..."
Đây là cái quái vật gì thế này!
Khuôn mặt yêu nghiệt của Tống Dữ lúc này trông có chút đ/áng s/ợ.
Anh ta nhếch mép, ném Tưởng Thiếu Thiên về phía tôi.
Một "viên đạn" hình người lao thẳng vào người tôi.
"Vãi thật!" Tôi nghiến răng: "Tưởng Thiếu Thiên, em phải gi/ảm c/ân đi thôi!"
Tưởng Thiếu Thiên gào lên: "Nếu em còn mạng để giảm!"
Quán tính khiến chúng tôi va mạnh vào cái giá phía sau.
Cơn đ/au tưởng tượng không hề ập đến, cái giá biến thành hư vô ngay khoảnh khắc chúng tôi chạm vào.
Đây là... thuật che mắt!
Tôi mở to mắt, cơ thể xuyên qua một lớp kết giới mờ ảo, rơi vào một không gian đặc biệt.
Từ độ cao hơn mười mét rơi xuống, miếng ngọc Long bài trước ngựk phát ra ánh sáng nóng rực, ánh sáng đó bao bọc lấy tôi giúp tôi tiếp đất an toàn.
Tôi đưa tay sờ miếng ngọc, thở hổ/n h/ển: "Đa tạ phu quân."
"Á--"
Tưởng Thiếu Thiên ngã xuống đất ngay sau đó, mãi không bò dậy nổi.
"Đây lại là đâu nữa đây..."
Tôi đứng dậy, nhìn bốn phía như những hang động mê cung, thần sắc hơi phức tạp.
"Nếu chị đoán không lầm, đây là Yêu Vực."
Tưởng Thiếu Thiên ngẩng phắt đầu nhìn tôi: "Chị nói cái gì??"
8
Từ xưa đến nay, khi bắt những yêu quái có tu vi cao, pháp lực mạnh, rất ít khi pháp sư trừ yêu hành động đơn đ/ộc.
Lý do không gì khác, những yêu quái đó sẽ luyện ra một cảnh giới của riêng mình, trong cảnh giới này, dù là ai cũng chỉ có thể phát huy được một nửa thực lực bản thân.
Trong khi yêu quái lại nhận được sự gia tăng pháp thuật, gần như vô địch.
Một khi pháp sư trừ yêu đơn đ/ộc bước vào Yêu Vực, thì cửu tử nhất sinh.
Tưởng Thiếu Thiên mặt c/ắt không còn giọt m/áu: "Hôm nay chúng ta ch*t ở đây rồi."
Tôi vươn tay kéo cậu ta đứng dậy: "Đừng nói mấy lời xui xẻo đó."
"Mị Hồ tuy tu vi không thấp, nhưng theo chị thấy, vẫn chưa đến mức luyện được Yêu Vực."
"Yêu Vực này có lẽ không khó phá như chúng ta tưởng."
Tưởng Thiếu Thiên trấn tĩnh lại, cậu ta bước lên một bước đứng cạnh tôi.
"Chị Như Ý, chị có cách rồi à?"
"Chưa hẳn là cách, cứ thử xem sao." Tôi nhìn những hang động đan xen trước mặt: "Chị nghi là Mị Hồ đặt vật trung gian hấp thụ tín lực ở trong Yêu Vực này."
"Dùng tín lực cuồn cuộn không dứt để chống đỡ Yêu Vực này, lại dùng Yêu Vực này để bảo vệ vật trung gian."
Tưởng Thiếu Thiên: "Em hiểu rồi!"
"Chỉ cần tìm ra vật trung gian là có thể phá được Yêu Vực!"
Tôi nhìn cậu ta: "Ở đây nhiều hang động quá, hai người đi cùng nhau thì chậm lắm, chúng ta phải hành động riêng lẻ, em..."
Cậu ta vỗ vỗ ba lô: "Chị Như Ý chị cứ yên tâm, nhà em cho em mấy món pháp bảo để hộ thân, sẽ không sao đâu."
Tôi gật đầu, dặn dò cậu ta thêm vài câu rồi mỗi người đi về một hướng hang động...
...
Trong Yêu Vực không có ánh sáng, tối đen như mực, xung quanh tĩnh lặng không một tiếng động.
Tôi niệm chú Tầm Quang Quyết, hang động lập tức sáng lên đôi chút, chạm vào vách đ/á, tôi từng bước khám phá vào sâu bên trong.
Con đường tối tăm dường như không có điểm dừng.
Thật lòng mà nói, môi trường này khá là tuyệt vọng.
Tôi trấn tĩnh lại, đi qua một khúc quanh trước mặt.
"Á!"
Bất ngờ một bóng người lao ra, phát ra tiếng kêu thất thanh.
Tôi gi/ật mình, theo phản xạ giơ tay định đ/ập tới.
"Chị Như Ý?"
Ánh sáng của Tầm Quang Quyết chiếu rõ gương mặt hoảng h/ồn của Tưởng Thiếu Thiên.
Tôi thở phào: "Sao em lại ở đây?"
Cậu ta sợ hãi ngồi bệt xuống đất: "Đi mãi rồi tới đây, hang động ở đây hình như thông với nhau."
Ngồi nghỉ cùng cậu ta một lúc, tôi đứng dậy vỗ vai cậu ta: "Được rồi, phải tìm nhanh thôi."
"Ở trong Yêu Vực càng lâu, càng bất lợi cho chúng ta."
Tưởng Thiếu Thiên gật đầu, bò dậy từ dưới đất.
9
Trên đường đi, tôi và Tưởng Thiếu Thiên nói chuyện phiếm.
Chủ yếu cũng là để giảm bớt bầu không khí căng thẳng.
"Chiếc vòng tay đó đâu? Em vẫn còn giữ chứ?"
Tưởng Thiếu Thiên ngẩn người ra một chút mới trả lời: "Vẫn giữ ạ, sao thế chị?"
Tôi không quay đầu lại: "Không sao, em cứ giữ kỹ đi, lát nữa quay về Phượng Thành để ông nội em tìm người nghiên c/ứu kỹ xem sao."
Tưởng Thiếu Thiên: "Vâng."
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook