Trở thành ánh trăng sáng của kẻ thù không đội trời chung

Có người bế tôi lên từ ghế sofa.

Suốt dọc đường cứ lầm bầm bên tai tôi.

"Đừng ngủ", "Tỉnh lại đi"?

Ánh đèn cường độ cao chiếu thẳng vào mắt.

Sau đó là bị chích vài mũi kim.

Từ nhỏ tôi đã không nh.ạy cả.m với cảm giác đ/au, thứ gì có thể nhịn được tuyệt đối sẽ không biểu hiện ra ngoài.

Cho nên những người xung quanh đều cho rằng tôi không biết đ/au, cười m/ắng tôi là quái vật.

Người nhà cũng dùng tôi như một lưỡi d/ao sắc bén không biết tổn thương.

Nhưng trớ trêu thay đêm nay, trong lòng lại nghẹn ứ một cách khó hiểu.

Chỉ là bị y tá chích vỡ vài mạch m/áu, vậy mà lại đ/au đến mức nhíu mày giãy giụa, rên hừ trong cổ họng.

Sau đó, bất ngờ rơi vào một vòng tay ấm áp.

22

Những ngày bị nh/ốt trong tầng hầm, Cố Thời Diễn chưa từng xuất hiện.

Nhưng qua lời Chu Tri Dạ, tôi biết được rất nhiều chuyện.

Ví dụ như người đầu tiên đề xuất kế hoạch b/ắt c/óc tôi, chính là Cố Thời Diễn.

Người đá/nh ngất rồi trói tôi vào tầng hầm, cũng là Cố Thời Diễn.

Người tìm đủ mọi phương thức tr/a t/ấn, muốn hànhz hạz tôi đến ch*t... vẫn là Cố Thời Diễn.

Lúc bị Chu Tri Dạ hànhz hạz đến sống không bằng ch*t, tôi còn gào thét đi/ên cuồ/ng, thách thức Cố Thời Diễn có giỏi thì cút tới đây, có giỏi thì tự tay tr/a t/ấn đi.

Tôi tưởng Cố Thời Diễn không làm được, vì ngay cả gi*t gà hắn còn không dám.

Vì chúng tôi là đối thủ cạnh tranh, phải tranh đấu thắng thua cả đời.

Vì hắn đã từng... cố gắng c/ứu tôi khi tôi còn nằm trong sự kiểm soát của nhà họ Phương.

Hắn đã từng muốn c/ứu tôi thật mà.

Nhưng Chu Tri Dạ nói với tôi, Cố Thời Diễn sẽ sớm mang th/uốc đ/ộc nhập khẩu tới, cho tôi một cái ch*t nhanh gọn.

Hắn biết tôi không tin, nên đã bật một đoạn ghi âm.

Là giọng của Cố Thời Diễn.

Nội dung hoàn toàn trùng khớp với lời Chu Tri Dạ nói.

...

Khoảnh khắc th/uốc đắng bị cưỡng ép đổ vào cổ họng, tôi nghĩ.

Thôi bỏ đi.

Kiếp này coi như xong.

Tôi lười chẳng buồn giãy giụa nữa.

Dù sao, ch*t đi cũng khá thoải mái.

Sẽ không còn đ/au đớn nữa.

23

Mở mắt ra lần nữa, là con phố không một bóng người.

Người cõng tôi, đi chòng chành dưới ánh đèn đường vàng vọt.

Đầu óc choáng váng, dạ dày cũng cuộn trào... hơi khó chịu.

Tôi tiếp tục co người trên lưng hắn, lười chẳng buồn cử động.

"Tỉnh rồi à?"

Cố Thời Diễn phát hiện ra.

Tôi "ừ" một tiếng.

"Phương Hoài, xin lỗi.

"Trước đây hình như, tôi đã oan uổng cậu rất nhiều chuyện."

"..."

"Nam người mẫu ở quán bar hôm trước mất tích, sau này tôi đã tìm thấy cậu ta rồi.

"Là có người cố ý chỉnh sửa video giám sát để vu oan cho cậu.

"Cậu không hề gi*t người, cũng không ng/ược đ/ãi động vật.

"Là tôi trách lầm cậu.

"Xin lỗi.

"Tôi biết xin lỗi cũng vô dụng, nên tôi sẽ bù đắp cho cậu.

"Cậu muốn bù đắp cái gì?"

Hắn nói nhiều quá.

Trước giờ, chưa bao giờ hắn nói nhiều như vậy.

Tôi không trả lời.

Cố Thời Diễn lại nói thêm một câu "xin lỗi".

Hai người lặng lẽ không nói gì.

Khi đi đến trước cửa một căn biệt thự, Giang Thành bỗng nhiên lất phất tuyết rơi.

Bay bay lả tả, một màu trắng xóa.

Tôi giơ tay định hứng lấy, nhưng suýt chút nữa trượt khỏi lưng hắn.

Cố Thời Diễn nâng đùi tôi lên, giọng nói còn lạnh hơn cả tuyết: "Hứng đi."

Nhưng tôi không muốn hứng nữa.

Chỉ thu tay về, áp mặt vào vai hắn nghẹn ngào.

"Cố Thời Diễn...

"Đồ chó."

24

Dưỡng b/ệnh ở nhà Cố Thời Diễn một tuần.

Ngày thứ bảy, cuối cùng tôi cũng được ăn gà rán, hamburger, pizza, kem!

Tuy cũng chẳng biết tại sao cứ phải nghe lời hắn.

Chắc là vì hắn giống bà mẹ già quá, suốt ngày dặn dò hết y lệnh này đến y lệnh khác.

Tai tôi sắp chai sạn rồi!

Nhưng hôm nay đi làm về, hắn m/ua cho tôi một ly trà sữa.

...Thăm dò tôi à?

Tôi gi/ật mình, hơi không dám nhận.

"Ly trà sữa đầu tiên của mùa đông, không muốn à?"

"..."

Sự thèm ăn chiến thắng lý trí: "Muốn!"

Nhưng kể từ sau khi tôi nhận ly... trà sữa kem mặn này.

Cố Thời Diễn cứ luôn muốn kéo áo tôi.

Khiến tôi lúc nào cũng phải đề phòng, sợ bị hắn nhìn thấy phần eo.

Đó là quân bài tẩy của tôi đấy!

Nếu Cố Thời Diễn kiếp này còn muốn gi*t tôi...

Tôi sẽ phơi bày quân bài tẩy này sau khi hắn gi*t tôi, để hắn phải hối h/ận cả đời.

Hệ thống đột nhiên xuất hiện, thở dài.

[Bé cưng ơi, n/ão yêu đương là dâng hiến hết đấy nhé.]

Tôi: "Cái gì?"

25

Ở nhà Cố Thời Diễn quá nguy hiểm, tôi vẫn nên dọn về thì hơn.

Thế là tên ngốc đó ngày nào cũng chạy đến nhà tôi đưa cơm, dặn dò tôi ăn uống đúng giờ.

...Làm màu.

Hai tuần sau, giới thương nhân Giang Thành bắt đầu hoang mang.

Vì một bữa tiệc tối thương mại.

Người có hy vọng trở thành người thừa kế tiếp theo của nhà họ Phương là tôi, đã được mời tham dự bữa tiệc đó.

Cùng lúc đó.

Nam chính Chu Tri Dạ, cũng đến.

26

Chu Tri Dạ là người như thế nào nhỉ?

Nếu nói tâm tôi đen 50%, Cố Thời Diễn 70%.

Thì Chu Tri Dạ, chính là 99%.

27

Trong sảnh tiệc cao cấp, dòng người qua lại tấp nập.

Không có sự can thiệp của tôi và Cố Thời Diễn, nam nữ chính sớm đã thuận lợi ở bên nhau.

Chu Tri Dạ từ thành phố Vân cách vách chuyển đến ba tháng trước, đồng thời mang theo một vụ làm ăn lớn cần đàm phán.

Vụ làm ăn này không thể lộ ra ánh sáng, nên ban đầu hắn không chọn Cố Thời Diễn xuất thân từ giới chính trị.

Hắn chọn tôi - kẻ có địa vị không mấy vững chắc, lời đồn đại là th/ủ đo/ạn bẩn thỉu.

Không ngoài dự đoán, tiệc tối vừa bắt đầu không lâu, Chu Tri Dạ đã cầm ly champagne tới bắt chuyện.

Mỗi câu nói nghe chẳng khác gì một thương nhân bình thường, thậm chí còn phô bày tầm nhìn vượt trội của hắn với tư cách là một tân quý trong giới kinh doanh.

Nhưng thực tế.

Cái hố đã đào sẵn từ lâu, chỉ chờ tôi nhảy vào.

"Thế nào? Phương tổng."

Chu Tri Dạ cụng ly với tôi, khuy măng sét dưới ống tay áo thoáng lóe lên không dấu vết.

"Có hứng thú, hợp tác với Chu mỗ một lần không?"

Tôi cười, cụng lại hắn một ly.

Chu Tri Dạ là nhân vật lớn nổi tiếng một tay che trời, hô mưa gọi gió ở thành phố Vân.

Hệ thống bảo tôi đừng mạo hiểm nữa.

Nhưng không vào hang cọp, sao bắt được cọp con.

"Được thôi..."

"Phương Hoài!"

Cổ tay bị người từ phía sau nắm ch/ặt, rư/ợu vang trong ly đổ tràn ra đất.

Tôi xoay tay giữ ch/ặt đế ly, lạnh nhạt ngước mắt nhìn.

"Phương Hoài, cậu không được đồng ý với hắn."

28

Chữ "Được" đã thốt ra rồi.

Trong giới kinh doanh coi trọng nhất là chữ tín, sao có thể tùy tiện nuốt lời.

Nhưng Cố Thời Diễn cố chấp kéo tôi lại, nói với Chu Tri Dạ.

"Nếu vụ làm ăn này bắt buộc phải làm, thì để tôi.

"Phương Hoài, năng lực hắn không đủ, dễ đi đường tắt lắm."

"..."

Chu Tri Dạ đầy hứng thú nhìn chúng tôi giằng co một hồi, cuối cùng đưa danh thiếp của mình cho Cố Thời Diễn.

Hắn quả thực ưng ý Cố Thời Diễn hơn, nếu không phải vì kiêng dè bối cảnh của hắn.

Danh sách chương

5 chương
10/07/2026 11:16
0
10/07/2026 11:16
0
10/07/2026 23:18
0
10/07/2026 23:18
0
10/07/2026 23:18
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu