Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Con q/uỷ anh đó sở dĩ bám lấy cậu, tám phần là vì cậu có qu/an h/ệ huyết thống với chú cậu, nó nhận nhầm người rồi. Còn Diệp Mai, giờ phút này e là đã tìm đến chú cậu để b/áo th/ù rồi đó."
Tôi nhìn Tống Huy: "Nếu còn muốn chú cậu sống sót, mau dẫn đường cho tôi."
Tống Huy như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, bò lăn bò càng từ dưới đất đứng dậy.
"Tôi dẫn cô qua đó!"
8
Chú của Tống Huy là Tống Nam Thành định cư tại thành phố này.
Để thuận tiện cho việc đi làm, ông ta m/ua nhà ở khu biệt thự cách trường không xa.
Tống Huy có xe, trực tiếp lái xe chở tôi qua đó.
Mặc dù vì quá hoảng lo/ạn mà trên đường vượt hai lần đèn đỏ, đ/âm vào dải phân cách một lần, nhưng may mắn là không có chuyện gì nguy hiểm, ba mươi phút sau, chúng tôi đã đến khu biệt thự.
Vì hay đến đây ăn chực, bảo vệ khu biệt thự nhận ra Tống Huy nên cười híp mắt mở cửa cho cậu ta.
Biệt thự của Tống Nam Thành rất dễ tìm, căn thứ hai ở hàng đầu tiên chính là nó.
Từ lúc rời trường đến giờ, Tống Huy liên tục gọi điện cho ông ta, nhưng mãi không có người bắt máy.
Giờ phút này, nghe tiếng tút tút kéo dài trong điện thoại, Tống Huy hoàn toàn hoảng lo/ạn.
"Chị Tân... không, đại sư! Cô mau c/ứu người đi! Chú tôi chắc chắn xảy ra chuyện rồi!"
Tôi liếc nhìn cậu ta: "Xảy ra chuyện cũng là do ông ta tự làm tự chịu, không làm việc trái lương tâm thì không sợ q/uỷ gõ cửa, câu này chưa nghe bao giờ à?"
Tống Huy im bặt.
Cậu ta dẫn tôi đến ngoài sân nhà Tống Nam Thành, rồi bước nhanh tới nhấn chuông cửa.
Thú thật, tôi cứ nghĩ sẽ không có ai trả lời, nhưng không ngờ chuông vừa reo được hai tiếng, trong bộ đàm đã truyền đến giọng nói của Tống Nam Thành.
"Tiểu Huy? Sao cháu lại qua đây?"
Tống Huy mừng rỡ: "Chú!"
"Mau vào đi."
Cổng sân mở ra, tôi theo chân Tống Huy đi vào.
Tống Nam Thành đích thân ra mở cửa, ông ta sắc mặt hồng hào, trông vẫn như mọi ngày.
Ông ta nhìn thấy tôi đứng sau lưng Tống Huy, ngẩn người: "Sao cô lại đến đây?"
"À đúng rồi, Tống Huy, cháu không sao chứ?"
Tống Huy lắc đầu, ánh mắt vẫn đang quan sát ông ta.
Tống Nam Thành mời chúng tôi vào phòng khách, vợ ông ta cũng từ trên lầu đi xuống.
"Tiểu Huy đến rồi à?"
Giọng nói quyến rũ động lòng người, tôi và Tống Huy đồng loạt ngước nhìn lên cầu thang.
Chỉ thấy một người phụ nữ mặc váy ngủ bằng lụa tơ tằm đang đứng ở đó, dù là buổi tối nhưng trên mặt vẫn trang điểm tinh xảo, khi cười lên càng thêm phần phong tình.
Tống Huy nhìn đến ngẩn người: "Thím?"
Trong ấn tượng của cậu, thím cậu không thích ăn diện, chưa bao giờ dùng mấy loại mỹ phẩm hoa hòe hoa sói đó.
Nếu không phải giọng nói không thay đổi, cậu ta thật sự không dám chắc người phụ nữ trước mắt này là thím mình.
Tống Nam Thành giải thích: "Thím cháu không biết bị làm sao, tối nay đột nhiên như biến thành người khác, bày vẽ mấy thứ lòe loẹt này."
Tuy là lời trách móc nhưng giọng điệu cho thấy ông ta rất vui.
Vợ bắt đầu ăn diện để làm ông ta vui lòng, điều này khiến Tống Nam Thành rất hưởng thụ.
Chỉ là nghe xong lời này, Tống Huy đột ngột quay đầu nhìn tôi.
Thấy tôi không nhìn cậu ta, cậu ta bước nhanh đến sau lưng tôi, hạ giọng hỏi: "Đại sư... thím tôi, có vấn đề đúng không?"
Tôi thu tầm mắt từ người phụ nữ kia lại, vô cảm nói: "Oa, cậu thông minh thật đấy, chuyện hiển nhiên thế mà cậu cũng phát hiện ra."
Tống Huy: "..."
Tống Nam Thành cũng nhận ra sự bất thường của chúng tôi, ông ta nghĩ đến điều gì đó, thăm dò hỏi tôi một câu: "Đại sư Tân Di, chuyện ở trường đã xử lý xong cả rồi sao?"
"Chưa." Tôi lắc đầu: "Chạy mất một con."
"Cái gì?"
Tống Nam Thành đồng tử co rút: "Chạy mất một con? Ai chạy mất?"
Ánh mắt tôi lướt qua ông ta, rơi trên người phụ nữ vẫn đang đứng trên cầu thang.
Khẽ gọi cô ta một tiếng: "Diệp Mai, là tôi tự tay bắt cô, hay là cô tự mình đi theo tôi?"
9
Nghe thấy cái tên này, Tống Nam Thành đột ngột cứng đờ người.
Ông ta thậm chí không dám quay đầu lại nhìn một cái.
Người phụ nữ nhìn tôi, bật cười khúc khích rồi lấy tay che miệng.
"Thật là chán, tôi chỉ muốn xem thử cảm giác làm vợ của người đàn ông này là thế nào thôi, không ngờ, làm chưa đầy một tiếng mà đã khiến tôi buồn nôn đến mức muốn ói."
Lời vừa dứt, một luồng khí đen từ thất khiếu của người phụ nữ tuôn ra cuồn cuộn.
Người phụ nữ mất ý thức, "bịch" một tiếng ngã lăn xuống bậc thang.
Khí đen bao trùm lấy cầu thang, sau đó từ từ tụ lại, một hình người ẩn hiện.
Chỉ trong chớp mắt, bóng q/uỷ đó đã bay đến sau lưng Tống Nam Thành.
Một đôi tay sơn móng đỏ khẽ vuốt ve vai ông ta.
Tống Nam Thành nghe thấy một giọng nói cực kỳ phiêu diêu q/uỷ dị: "Nam Thành, anh còn nhớ em không?"
Tống Nam Thành phát hiện ra mình không thể cử động được nữa.
Ông ta chỉ có thể tuyệt vọng nhìn về phía trước, ánh mắt nhìn tôi đầy cầu khẩn.
Giờ phút này, ông ta coi tôi là cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng.
"Diệp Mai, tôi đã làm lễ cho cô suốt nửa tháng, oán khí trên người cô vốn đã sắp tan biến hết rồi..." Tôi thở dài: "Cô phải suy nghĩ cho kỹ, sau khi gi*t ông ta, cô rất có khả năng sẽ biến thành lệ q/uỷ, là trách nhiệm của tôi, tôi sẽ không để cô rời khỏi biệt thự này đâu."
Tống Huy lập tức nhận ra có điều không ổn: "Đại... đại sư, cô không định c/ứu chú tôi sao?!!"
Tôi nhún vai: "Lực bất tòng tâm rồi, người ta đang dán trên lưng chú cậu kìa."
"Hơn nữa, n/ợ có chủ, chú cậu hôm nay dù có ch*t ở đây cũng không oan đâu. Yên tâm đi, đến lúc đó cảnh sát đến, tôi sẽ giúp cậu rửa sạch hiềm nghi, tôi có người quen trong cục cảnh sát."
Tống Nam Thành trừng mắt nhìn tôi, thấy tôi thực sự không có ý định c/ứu mình, ông ta liền cố lấy lại bình tĩnh, nuốt nước bọt, r/un r/ẩy nói: "Diệp Mai... là anh có lỗi với em, bao nhiêu năm qua, anh thực sự luôn sống trong sự tự trách và hối h/ận. Những đêm nằm mơ, anh thường xuyên nhớ về em, dù đã đến tuổi trung niên, nhìn lại quá khứ, anh mới nhận ra người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ có mình em."
"Diệp Mai, anh thực sự rất hối h/ận vì lúc đó không đủ dũng cảm. Nếu có thể làm lại từ đầu, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em. Em có thể cho anh một cơ hội sửa sai không?"
Đừng nói là Tống Huy, ngay cả tôi cũng nhìn đến ngẩn người.
Đoạn văn này của Tống Nam Thành đúng là nói dối không chớp mắt, nhìn là biết thời trẻ không ít lần dùng cái miệng này để lừa gạt các cô gái nhỏ.
"Thật sao?"
Giọng của Diệp Mai lộ vẻ vui mừng: "Nam Thành, em biết ngay là anh yêu em mà."
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook