Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đây là cơ hội hiếm có để túm lấy cái đuôi nhỏ của tôi, muốn trả đũa đây mà.
Nhưng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, sau khi chắc chắn hắn không lưu lại bằng chứng x/ác thực nào, tôi liền nở một nụ cười giả tạo.
「Hướng thiếu không phải nói mình sống ở khu biệt thự sao? Rảnh rỗi không làm gì lại mặc Niko, chạy sang khu tập thể làm cái quái gì?」
Hướng Châu Vũ ngẩn người, tức tối túm lấy cổ áo tôi: 「Giang Tụng Kỳ, mẹ kiếp mày có ý gì? Cho dù tao vận khí không tốt m/ua phải giày giả, nhưng mười căn biệt thự ở nhà tao chẳng lẽ cũng là giả à?!」
Tôi đảo mắt, lười không muốn đôi co, nhưng ánh mắt lại liếc thấy người ở hàng cuối đang nắm ch/ặt nắm đ/ấm, đứng dậy định lao tới.
Ngay lập tức, tôi cười khẩy rồi quay đầu lại khiêu khích: 「Một thằng trọc phú rá/ch nát mà bày đặt làm màu cái gì? Ngứa mắt tao thì đá/nh đi, tới đây! đá/nh vào đây này!!」
「Ê, đừng cãi nhau nữa mà!」
「Dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý...」
Đáng tiếc.
Cuối cùng hoa khôi của lớp là An Nhiễm đích thân can ngăn, ấn đầu Hướng Châu Vũ bắt hắn xin lỗi tôi.
Một kẻ nhát gan nào đó cũng thu tay lại, xoay người rời đi.
10
Hứa Vân Sâm rất thích né tránh tôi.
Kể từ lần bắt quả tang cậu ta theo dõi, cậu ta càng giấu kỹ hơn.
Trong tay tôi chỉ còn lại chiếc mũ lưỡi trai bình thường đó.
Suốt ngày ngẩn ngơ nhìn nó, mà chẳng tán được chủ nhân thật sự.
...
Ngày hôm đó sau khi suýt đá/nh nhau với Hướng Châu Vũ, đám con trai đó cả tuần không nói chuyện với tôi, cố gắng tạo thành một nhóm nhỏ để cô lập tôi.
Đáng tiếc là tôi vốn là "bạn thân của phụ nữ", hoàn toàn không care.
Cho đến chiều thứ Sáu.
Hướng Châu Vũ dường như không chịu nổi nữa, mặt mày hầm hầm gõ vào bàn học của tôi, nói muốn mời tôi ăn cơm để xin lỗi.
Tính khí tôi vốn rất tốt, nhưng chỉ giới hạn với những người đối xử tốt với tôi.
Thế nên tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên, tiếp tục giảng bài cho lớp trưởng, lười không muốn để ý đến hắn.
Sắc mặt Hướng Châu Vũ tái mét, nắm đ/ấm siết ch/ặt kêu răng rắc, nhưng bị An Nhiễm vỗ mạnh một cái.
「Cậu nói là muốn xin lỗi, thế này là đang lên cơn đi/ên gì vậy?」
Cô ấy thay đổi thái độ nhanh như diễn kịch, quay sang nhìn tôi cười dịu dàng, khiến tôi thực sự không thể từ chối nể mặt cô ấy.
Tôi đã đồng ý với họ.
Hướng Châu Vũ lại rủ thêm mấy thằng anh em khác, chọn một quán nhậu bình dân rất nổi tiếng gần đó, uống đến mức đầu óc lâng lâng mới nhớ ra phải xin lỗi tôi.
Hắn lảo đảo bước tới, miễn cưỡng mời tôi một ly rư/ợu.
Vừa định mở miệng nói gì đó, người bưng thức ăn ở bàn bên cạnh khiến đồng tử tôi co rút lại, vội vàng đứng bật dậy.
Giang Húc... cũng nhìn sang đây.
11
Gần đây tôi giấu tiền rất kỹ, đều mang theo bên người.
Giang Húc chắc là sắp ch*t đói rồi, mới nhớ ra mình có tay có chân, ra ngoài tìm được một công việc.
Nhưng không ngờ lại gặp ông ta ở đây.
「Giang Tụng Kỳ, thằng nhãi ch*t ti/ệt, mày dám cầm tiền chạy đến đây chơi bời! Tao đ... mẹ mày...」
Ánh mắt của hơn chục người tại hiện trường đồng loạt đổ dồn về phía đó.
Tôi nuốt nước bọt quay mặt đi, bàn tay cầm đũa hơi r/un r/ẩy.
Trong lớp không ai biết nhà tôi rất nghèo, thực ra có một người cha nghiện c/ờ b/ạc rư/ợu chè... cũng hoàn toàn không sống ở trung tâm thành phố.
Một khi ông ta nói tiếp, sau này tôi chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho cả trường, bị đám con trai không ưa tôi chế nhạo b/ắt n/ạt.
Ví dụ như Hướng Châu Vũ.
Hắn nhìn thấy Giang Húc liền trở nên hứng thú, đặt mạnh ly rư/ợu xuống, quay đầu nhìn tôi cười đầy ẩn ý.
「Giang Tụng Kỳ, hắn chẳng lẽ chính là người cha giáo sư 'dịu dàng lịch lãm' mà cậu hay nhắc đến sao?
Nhìn thế này... ha ha, cũng không giống người có xe có nhà có văn hóa nhỉ?」
Lần này không ai giúp tôi nói đỡ nữa.
Ngay cả An Nhiễm cũng có chút do dự, ném ánh mắt nghi hoặc về phía tôi.
Mồ hôi lạnh toát ra, tôi cúi đầu xuống.
Khi Giang Húc ch/ửi bới định chen vào chỗ này.
Một người đàn ông đội mũ đột nhiên xuất hiện--
Kịp thời khoác lấy cổ Giang Húc, giải thích với phía này: 「Xin lỗi, ông ấy là họ hàng nhà tôi, đầu óc không tỉnh táo nên hay nhận vơ con cái...」
12
Hứa Vân Sâm lôi đi gã Giang Húc đang miệng đầy lời lẽ tục tĩu.
Người trong lớp đều nhận ra đó là cậu ta, thắc mắc: 「Bạn học Hứa toàn thân hàng hiệu, vậy mà lại có người họ hàng trông nghèo nàn đến thế sao?」
Tôi thuận theo lời nói dối của Hứa Vân Sâm mà thừa nhận.
「Trước đây mình từng đến nhà ông ấy, nên người đàn ông đó nhận nhầm mình là con trai ông ấy...」
「À, mình đã bảo khí chất của Giang ca, không đến mức phải 'giả' làm phú nhị đại mà! Vậy chú Giang chắc chắn là người có văn hóa rồi...」
Mọi người cười nói vui vẻ, bầu không khí căng thẳng lúc nãy lập tức dịu đi, chỉ riêng Hướng Châu Vũ nhíu mày tỏ vẻ bực bội.
Tôi phụ họa nói chuyện vài câu với mọi người, uống hai ly rư/ợu rồi vội vàng đứng dậy, lấy cớ có việc rồi rời đi trước.
Hứa Vân Sâm vẫn đang kéo Giang Húc ở bên ngoài quán nhậu.
Khi tôi chạy đến, cậu ta đang cầm một chiếc đồng hồ đắt tiền nghịch ngợm, hôn lên hôn xuống.
Tôi gi/ật lấy rồi đ/á cậu ta một cái: 「Mẹ kiếp mày có bị gh/ê t/ởm không? Của mày đâu mà mày hôn!」
Giang Húc suýt nữa đá/nh nhau với tôi.
Là Hứa Vân Sâm giữ eo tôi lôi đi, đưa tôi đến quán hoành thánh bên cạnh ăn, còn m/ua một chai Coca lạnh áp vào mặt tôi đang gi/ận dữ--
「Bớt gi/ận đi.」
Tôi gạt tay cậu ta ra: 「Tại sao mày lại đưa đồng hồ cho ông ta? Có b/ệnh à!」
Hứa Vân Sâm lắc đầu, khẽ nói không sao đâu.
Tôi: 「?」
Thật muốn cho cậu ta hai cái bạt tai.
Tiền nhiều đến mức không biết tiêu vào đâu đây mà.
Gi/ận dỗi tại chỗ hồi lâu, đợi bát hoành thánh nóng hổi được bưng lên, cậu ta mới giải thích: 「Không sao, chiếc đồng hồ đó là đại ca mình không cần vứt vào thùng rác, vốn dĩ cũng chẳng đáng mấy đồng.」
「Không đáng mấy đồng mà mày cũng nhặt?」
「Nhặt về b/án lấy tiền nuôi... mèo con.」
Hứa Vân Sâm trông như một kẻ ngốc.
Tôi chắc cũng là một kẻ đi/ên, ăn cơm xong còn túm lấy tay áo cậu ta hỏi.
「Mèo đâu? Ở đâu, mình cũng muốn xem thử.」
13
Hứa Vân Sâm không sống ở căn biệt thự xa hoa như lời đồn.
Cậu ta thuê một căn hộ gần trường, trong đó thực sự có một con mèo tai cụp.
Nó tên là Tiểu Ngũ, trông rất quen mắt.
Đối mặt với Tiểu Ngũ mười giây, ôm một cái mới nhớ ra... đó là con mèo tôi từng c/ứu từ trên mái nhà xuống.
Vì đoản mệnh hay ốm đ/au, chủ nhân của nó không kiên nhẫn nên vứt bỏ nó, cố tình ném nó lên tầng thượng để nó sảy chân rơi xuống.
Là tôi tình cờ đi ngang qua, để thể hiện sự anh hùng lương thiện trước mặt các nữ sinh khóa dưới, nên chủ động trèo lên mái nhà c/ứu nó xuống.
Đáng tiếc là chính tôi còn chẳng nuôi nổi bản thân, không thể nhận nuôi nó.
Tôi chỉ viết một tấm biển "cần người tốt bụng nhận nuôi", treo lên cổ nó rồi nhẫn tâm bỏ đi.
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook