Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Mộng du
- Chương 5
"Cậu bảo lần trước có loại th/uốc nào làm tiêu vết chai tay không?"
Đêm xuống.
Trong cơn mơ màng, Trình Phỉ ngồi đó nhìn tôi cười, tôi hưng phấn chạy đến trước mặt cậu ấy.
"Trình Phỉ, tớ ngâm th/uốc rồi! Cậu sờ thử xem, sờ thử đi!"
Trình Phỉ sững sờ, thử chạm nhẹ một cái.
"Cậu sờ kỹ vào." Tôi dúi tay vào lòng bàn tay cậu ấy, nhưng tay cậu ấy không to bằng tay tôi, nên tôi dứt khoát lật ngược lại, bao lấy tay cậu ấy rồi xoa xoa.
"Thế nào? Có mềm không?" Mắt tôi tràn đầy mong đợi.
Trình Phỉ khựng lại, bật cười thành tiếng.
"Cậu nói xem có mềm không nào?" Tôi kéo cậu ấy.
Cậu ấy cười đến mức hai vai run lên bần bật.
Cười đến mức tôi tỉnh cả ngủ.
Lần này Trình Phỉ còn bật cả đèn ngủ, ánh sáng ấm áp chiếu vào đôi mắt long lanh của cậu ấy, khóe miệng tôi từ từ nhếch lên.
"Được, tớ nói, tay A Thành là mềm nhất." Trình Phỉ cười nói.
Khóe miệng tôi dần phẳng lì.
Cái quái gì thế này?
Trình Phỉ vươn tay ôm lấy tôi, không phải cái ôm kiểu anh em, mà là cái ôm của người yêu, kiểu ôm khiến đối phương mềm lòng vì sự đáng yêu của người kia, cậu ấy dịu dàng nói: "Đêm nay ngoan lắm, về ngủ đi."
Cậu ấy buông tay, tôi cứng đờ người đi về chỗ cũ.
Tôi là người thô kệch chứ có phải không có n/ão đâu.
Tất cả manh mối đều chỉ về một đáp án.
Trình Phỉ thích mình...
Một giờ sáng, tôi tỉnh táo lạ thường.
Trình Phỉ thích mình!
Hai giờ sáng, mắt tôi sáng rực.
Mình thích Trình Phỉ!
Ba giờ sáng, tim tôi vẫn đ/ập thình thịch dữ dội.
Chúng mình thích nhau!
Thiên hạ thái bình, quẩy lên nào!
8
Ban ngày trời mưa suốt, tôi án binh bất động, tối đến tôi đã có một dự định táo bạo.
Đúng mười hai giờ đêm, tôi tỉnh táo trèo lên giường Trình Phỉ.
Trình Phỉ ngáp nhẹ một cái, nằm đó vẻ chẳng lấy làm lạ, dù cho tôi cứ từng chút một quỳ rạp lên người cậu ấy, cậu ấy cũng không có động tác phản kháng.
Tôi kh/ống ch/ế lấy bàn tay định bật đèn ngủ của cậu ấy.
Cậu ấy khẽ cười: "Hôm nay cún con muốn làm gì?"
Yết hầu tôi chuyển động, giam cầm cậu ấy dưới thân, trong bóng tối mịt mùng chỉ nhìn rõ đường nét, nhưng tôi vẫn tham lam ngắm nhìn dáng vẻ cậu ấy.
Cậu ấy cười, cái lúm đồng tiền bên má trái đó có hiện ra không nhỉ?
Tôi vươn tay sờ, không sờ thấy, người dưới thân rụt cổ lại, cười nói: "Nhột."
Hơi thở tôi ngưng trệ, cứ thế buột miệng hỏi:
"Cậu có thích tớ không?"
Không khí ngưng trệ, Trình Phỉ im bặt.
Tôi cẩn thận tiến lại gần, Trình Phỉ lại đẩy vai tôi ra ngồi dậy, lực không lớn, nhưng tôi không dám kháng cự.
Tay cậu ấy lạnh ngắt.
Chúng tôi ngồi đối diện nhau, Trình Phỉ đột nhiên cất giọng khàn đặc:
"Đường Chuyết Thành, cậu có người mình thích rồi, đúng không?"
Tôi sững sờ, không biết có nên trả lời hay không.
Cậu ấy dường như cũng chẳng cần câu trả lời của tôi, trong lòng đã có đáp án rồi.
Không khí ẩm ướt lan tỏa, tôi vươn tay chạm vào mặt Trình Phỉ, cũng ướt đẫm.
Cậu ấy đang khóc?
Tại sao lại khóc?
Vì mình có người mình thích sao?
Tôi bật đèn ngủ, chiếu sáng giường của Trình Phỉ, cuối cùng cũng nhìn rõ dáng vẻ cậu ấy.
Vai cậu ấy sụp xuống, cứ thế lặng lẽ, không tiếng động, gục ngã mà khóc.
Cậu ấy nhìn trân trân vào tôi, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Cậu ấy đang khóc vì tôi.
Đáng thương quá...
Đáng yêu quá.
Tôi không kìm lòng được mà tiến lại gần, dưới ánh nhìn đẫm lệ của cậu ấy, tôi x/ấu hổ quay mặt đi.
Thừa nước đục thả câu! Đường Chuyết Thành, n/ão cậu hỏng rồi à?
"Đường Chuyết Thành, tớ thích cậu." Trình Phỉ nói với giọng mũi.
Ánh mắt tôi dịu lại, khóe miệng nhếch lên.
"Tớ--"
"Tớ biết giờ cậu không tỉnh táo, đợi cậu tỉnh lại, cậu sẽ quên hết mọi chuyện. Người cậu nói chuyện trong mơ là ai thế? Sâu sắc đến mức khiến tớ có chút... gh/en tị."
Tim tôi đ/au nhói, còn có thể là ai nữa chứ?
"Xin lỗi, tớ đã ích kỷ giấu nhẹm chuyện tối đó. Ngày đầu tiên lên đại học, cậu hôn tớ, lúc đó tớ vui lắm, trằn trọc cả đêm, kết quả hôm sau mới biết, cậu chỉ đang mộng du." Trình Phỉ cười khổ.
Tôi ngơ ngác, nụ hôn đầu cứ thế giao ra một cách mơ hồ như vậy sao?
"Tớ nếm được vị ngọt, nghĩ rằng dù sao cũng chẳng làm hại ai, chắc cũng không sao đâu, tớ cứ nghĩ thế, rồi lần sau lại càng lún sâu hơn." Trình Phỉ cong mắt.
"Ngày mai tỉnh lại, tớ sẽ thú nhận tất cả, nếu cậu oán h/ận tớ, gh/ê t/ởm tớ..."
Cậu ấy sững sờ, nghẹn ngào, chính mình cũng không nói nổi nữa, một câu nói mà rơi mấy chuỗi nước mắt.
Tôi cụp mắt, nhìn những giọt lệ đọng lại nơi đáy mắt cậu ấy, vài giọt rơi xuống mu bàn tay tôi, rõ ràng là lạnh ngắt, nhưng tôi lại thấy nóng bỏng khó tả.
"Tớ thích cậu." Tôi trịnh trọng nói.
Ánh mắt Trình Phỉ sáng lên một thoáng, chỉ thoáng qua đó thôi rồi vụt tắt, cậu ấy thậm chí không dám thốt lên một tiếng "ừ".
Trình Phỉ cố nặn ra một nụ cười, nhưng nỗi buồn trong mắt lại càng đậm sâu.
Xem ra cậu ấy vẫn chưa nắm rõ tình hình.
Tôi chủ động tiến lại gần ánh sáng, nâng khuôn mặt cậu ấy lên, bắt cậu ấy nhìn vào mắt mình.
Đôi mắt tỉnh táo, không còn mịt mờ sương khói.
Tôi nhìn sâu vào mắt cậu ấy khẽ cười.
"Trình Phỉ, đêm nay vẫn là đêm bình an chứ?"
Một giọt nước mắt lăn dài trên má cậu ấy, rơi vào lòng bàn tay tôi.
9
Mọi chuyện vượt xa dự đoán của tôi, nó cứ như một chiếc xe tải mất lái đ/âm vào bức tường trong suốt bên vách đ/á rồi thuận thế bay lên trời, phi thăng một cách vô lý!
Tôi cắn nát viên đường, nghĩ mãi không thông.
"Tư Tư, cậu nói xem, một người thích một người khác, người kia cũng thích người này, người kia đã tỏ tình với người này, nhưng người này lại bỏ chạy, cậu nói xem, người này đang nghĩ gì?" Tôi hỏi Trần Hữu Tư.
Trần Hữu Tư nhíu mày, lấy cây kẹo mút trong miệng ra: "Tớ nghĩ là, chuyện của cậu và Trình Phỉ, người ngoài khó nói lắm, bọn tớ thống nhất cho rằng, cậu cứ đuổi theo mà giải thích rõ ràng--"
"Khoan khoan khoan!" Tôi đỏ mặt hét lên, "Tớ có nói là chuyện của tớ và Trình Phỉ đâu!"
Trần Hữu Tư đảo mắt một vòng: "Được được được, thế tớ khuyên người kia mau chóng giải thích rõ ràng với người này đi."
Gió đêm không thổi tan nổi hơi nóng trên mặt, tôi không nhịn được ghé lại gần thì thầm: "Sao các cậu biết? Tớ và Trình Phỉ..."
Trần Hữu Tư kh/inh bỉ: "M/ù mới không nhận ra thôi, cậu thiên vị đến mức đó rồi! Đồ cún con thiên vị!"
Cái gì mà cún con thiên vị...
Tôi hơi ngượng ngùng: "Trình Phỉ cũng gọi tớ là cún con..."
"Á! Tai tớ, mắt tớ!" Trần Hữu Tư đột nhiên như biến đổi gen, biểu cảm hung dữ: "Đừng kể chi tiết cho tớ, tớ không muốn biết! Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, bền lâu, ngọt ngào vạn năm, tạm biệt!"
Cậu ta quay người bỏ đi, tôi xoa xoa cái tai bị hét đến đ/au điếng: "Người thì hung dữ, mà nói câu nghe cũng được đấy chứ."
Chương 8
Chương 11
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook