Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
「Liên tưởng cái gì chứ!」
Lâm Trì ngửa đầu tu một ngụm nước, lau khóe miệng.
「Trước đây tớ ở lớp chọn, bị bài vở bào mòn đến mức ham muốn làm người còn chẳng còn, hơi đâu mà bàn chuyện yêu đương.」
Cũng đúng.
Những tháng cuối trước kỳ thi đại học, cứ có thời gian là tôi lại chạy đến nhà Văn Bách chìm trong biển đề.
Đề luyện tập chất thành đống, mỗi ngày mở mắt ra là làm, nhắm mắt lại trong mơ cũng là làm.
Làm đến mức phát đi/ên, quên mình, thiếu chút nữa là mất mạng.
Không còn cách nào khác, thành tích của Văn Bách tốt hơn tôi một đoạn dài, không nỗ lực thì không thể nào vào cùng một trường đại học với cậu ấy.
Giờ nghĩ lại cũng thấy hơi khó hiểu, tại sao tôi cứ nhất định phải học cùng đại học với cậu ấy nhỉ?
「Vậy cậu không muốn tập luyện trước một chút, để mang lại trải nghiệm tốt cho bạn gái tương lai sao?」
Lâm Trì nhai th!t, nhìn tôi đầy kỳ lạ.
「Tại sao chứ, chẳng phải cọ xát tìm hiểu chính là một phần của tình yêu sao? Hơn nữa còn là phần quan trọng nhất.」
「Nhưng mà... như vậy chẳng phải sẽ không hoàn hảo sao?」
Lâm Trì chỉ tay về phía căn bếp mở trong suốt của nhà hàng.
「Cậu có vì món ăn xào tại chỗ có thể không hợp khẩu vị mà chọn đồ ăn chế biến sẵn không?」
Ông chủ nhà hàng nghe thấy thế, hoảng hốt biến sắc.
「Chàng trai trẻ! Không được nói bậy nhé, nhà tôi trước giờ đều là xào tươi tại chỗ! Ai mà thèm ăn đồ chế biến sẵn chứ!」
Lâm Trì vội vàng nuốt xuống, luống cuống giải thích với ông chủ.
Trong tiếng giao lưu qua lại của hai người họ, tôi cúi đầu xuống.
Có lẽ tôi đã hiểu được nút thắt trong lòng mình nằm ở đâu--
Tôi không hy vọng món ăn mà Văn Bách và tôi cùng nghiên c/ứu công thức, cùng xào nấu, cuối cùng lại được bày ra trước mặt người khác.
Tôi muốn ăn.
Tôi muốn yêu đương thật sự với Văn Bách.
Tôi thích Văn Bách.
Tiếc là, tất cả đều kết thúc rồi.
Tôi mở khung chat của Văn Bách, dày đặc toàn là những câu hỏi cậu ấy gửi đến.
Tin nhắn mới nhất: 【Khương Tầm, em phải nói cho tớ biết, rốt cuộc tớ đã làm sai ở đâu, tớ sẽ sửa, tớ đều sẽ sửa hết.】
Tôi chậm rãi gõ chữ.
【Văn Bách, cậu không có chỗ nào làm sai cả, mọi thứ đều rất tốt, chúc mừng cậu đã tốt nghiệp với điểm tuyệt đối nhé.
【Nhưng có vẻ cậu nhập vai hơi sâu rồi đấy, mau thoát vai đi! Mau chóng đón chào tình yêu mới đi!
【Tớ tặng kèm cho cậu thêm một trải nghiệm bị chia tay kiểu "vách đ/á", hy vọng cả đời này cậu chỉ trải qua đúng một lần thôi.
【Ừm... đợi tớ lấy cảm xúc một chút.
【Văn Bách, chúng ta chia tay đi, tạm biệt.】
11
Văn Bách dường như không hiểu tiếng người.
Cậu ấy vẫn kiên trì tìm đến tôi.
Đàn ông bị chia tay, thật thảm.
Đàn ông lún sâu không thoát ra được vai diễn, thật thảm.
Công việc làm thêm ở tiệm trà sữa kết thúc một tuần trước khi nhập học, sáu nhân viên làm thêm trong tiệm đều là tân sinh viên cùng trường, đã tạo nên một tình bạn cách mạng bền ch/ặt trong làn sóng đ/ập trà chanh.
Ngày kết thúc, chúng tôi đi liên hoan ăn mừng, sơ ý uống hơi nhiều.
Trò chơi Vua (King Game) cũng càng chơi càng táo bạo.
「Số 3 và số 4... hôn nhau một cái cho mọi người xem nào!」
Số 3 là tôi.
Số 4... Lâm Trì vốn đang mắt sáng rực nhìn tôi đứng dậy, ánh mắt lập tức ch*t lặng.
「Đệt, hai thằng con trai hôn kiểu gì?」
Cô gái bên cạnh hùa vào: "Sao mà không hôn được, hôn Khương Tầm là hời cho cậu rồi đấy, cứ coi người ta là mỹ nữ là xong thôi."
Lâm Trì lắc đầu nguầy nguậy.
「Có xinh đẹp đến mấy thì cũng là đàn ông, không hôn nổi một chút nào.」
Cồn làm tê liệt th/ần ki/nh tôi, tôi mơ màng nghĩ, hóa ra hai con trai thì không thể hôn nhau tùy tiện được...
Nhưng tại sao...
「Ôi dào, chơi không được thì thôi, vậy hai người ôm nhau một cái đi.」
Lâm Trì đành phải tiến lại, ôm tôi một cách cực kỳ hời hợt.
Tiếng reo hò ồn ào nổi lên.
Chưa kịp nghĩ thông suốt, lượt tiếp theo lại đến tôi.
「Số 4 và số 5... đệt, sao lại là hai người các cậu nữa thế?」
Vua trò chơi lâm vào thế khó, suy nghĩ một hồi rồi nở nụ cười gian xảo.
「Vừa hay lúc nãy ôm nhau có chụp ảnh rồi, các cậu lấy tấm ảnh này đăng lên vòng bạn bè công khai tình cảm đi, giữ nguyên một tiếng nhé!」
Tôi mở ảnh trong nhóm nhỏ, trong ảnh tôi cúi đầu, phần da lộ ra đỏ ửng, còn Lâm Trì khoác vai tôi, cười nghênh ngang trước ống kính.
Quả thật... trông rất ra dáng.
Chưa nhập học, bạn bè trên WeChat cũng không nhiều, chắc là không vấn đề gì.
Đăng xong mới mơ màng nhớ ra, lẽ ra phải chặn Văn Bách lại mới đúng.
Đang định xóa đi đăng lại thì màn hình bỗng hiện lên tên cậu ấy.
Cậu ấy gọi điện đến, rồi lại nhắn tin.
【Em đang ở đâu?】
【Khương Tầm, đừng có đùa giỡn tớ.】
Tôi nhìn chằm chằm một hồi lâu.
Người bên cạnh tò mò ghé lại gần: "Sao không nghe máy, là bạn à? Gọi đến chơi chung đi."
Tôi lắc đầu, tắt màn hình.
12
Đưa các cô gái về hết, tôi dìu Lâm Trì về ký túc xá.
Vừa lấy thẻ cửa ra, cổ tay đột nhiên bị một lực mạnh kéo lại.
Lảo đảo quay người, cả người lập tức cứng đờ tại chỗ.
Bàn tay đặt trên cổ tôi lạnh lẽo đến mức không hề hợp với cái nóng mùa hè, ngón cái ấn lên động mạch cảnh, da đầu tê dại từng đợt.
Điều khiến người ta tê dại hơn chính là ánh mắt của Văn Bách, như thể muốn nhai nát rồi nuốt chửng tôi vào bụng.
「Văn Bách...」
Giây tiếp theo, mọi lời nói đều bị nuốt chửng.
Tôi trừng lớn mắt, đầu óc trống rỗng.
Nụ hôn này quá đột ngột, tôi không kịp phản ứng hay chống cự bất cứ điều gì.
Tay phải tôi thậm chí còn đang đỡ Lâm Trì.
Oxy dần bị cư/ớp đoạt sạch sẽ, khi chạm ngưỡng nghẹt thở, tôi không nhịn được mà nức nở giãy giụa trong lòng cậu ấy.
Nhưng cậu ấy hôn vẫn hung hãn như cũ, không hề có ý định buông tha cho tôi.
Cho đến khi Lâm Trì đang say mèm phát ra một tiếng ch/ửi thề kinh ngạc.
「Đệt, sao lại là mày, lại đến quấy rối Khương Tầm à!」
Văn Bách buông tôi ra.
Sự gi/ận dữ và tà/n nh/ẫn trên gương mặt cậu ấy khiến người ta kinh tâm động phách.
「Quấy rối?」 Cậu ấy cười khẩy, "Mày là cái thá gì, chen chân vào tình cảm của người khác mà tự hào lắm à?"
「Chen... chân?」
Lâm Trì nghẹn họng, rư/ợu tỉnh được quá nửa, nhìn tôi rồi lại nhìn Văn Bách.
Tôi vẫn đang thở dốc dữ dội, căn bản không trả lời được.
Ngón tay thon dài của Văn Bách nhấn sáng màn hình, trang hiển thị dừng lại ở bài đăng công khai tình cảm trên vòng bạn bè mà tôi chưa kịp xóa.
【Cặp đôi thật, bỏ đ/á ít đường, thêm nhiều topping, kem sữa để riêng.】
Đó là nội dung cô nhân viên quầy thu ngân nghĩ ra.
「Khương Tầm, em nghĩ cho kỹ đi.」 Văn Bách quét mắt nhìn Lâm Trì không cảm xúc, ánh mắt đen đặc nhìn về phía tôi, "Rốt cuộc ai mới là người yêu thật sự của em?"
Lâm Trì ngây người.
「Đệt, hai người chơi thật à?
「Không phải ông anh, ông hiểu lầm rồi, đây là trò chơi mạo hiểm thôi, tôi và Khương Tầm chẳng có gì cả.」
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook