Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
”
Người anh em, cậu tốt thật đấy.
Đêm khuya, tôi đang gục trên bàn thì đột nhiên tỉnh giấc.
Tôi mơ màng mở mắt.
Trên người vẫn còn đắp chiếc áo khoác của Dung Chiêm.
Dung Chiêm đang ngồi trước bàn học.
Ánh đèn vàng vọt hắt lên gương mặt nghiêng đầy ưu tú của cậu ấy.
Đẹp đến lạ thường.
Ánh mắt cậu ấy nghiêm túc và kiên định.
Tiếng ngòi bút sột soạt trên mặt giấy hòa cùng nhịp đ/ập trái tim tôi.
Không biết là do cú tỉnh giấc đột ngột làm tim tôi đ/ập nhanh.
Hay là do nhìn thấy Dung Chiêm.
Lạ thật.
17
"Tỉnh rồi à."
Giọng Dung Chiêm nghe hay thật đấy.
Tôi gật đầu.
Lần đầu tiên trong đời muốn giữ chút hình tượng, tôi giơ tay quệt miệng.
Sợ rằng khóe miệng vẫn còn vương nước dãi.
Cậu ấy ghé sát lại, bàn tay trái áp lên má tôi, dùng đầu ngón tay khẽ cọ cọ trên mặt tôi.
"Anh, sao chỗ này lại đỏ thế này?"
Sự áp sát đột ngột của cậu ấy khiến tôi hoảng hốt không lý do.
Cảm giác ngứa ngáy từ gò má lan dần đến tận tim.
"Kh-không sao, chắc là do nằm đ/è lên lúc ngủ thôi."
Tôi vội lùi lại một chút, né tránh bàn tay cậu ấy.
"Ồ."
Dung Chiêm nhếch môi.
"Không sao thì làm bài đi."
"Hả? Làm... làm gì cơ?"
Tôi ấp úng mở lời.
Dung Chiêm tỏ vẻ đầy thú vị.
"Tất nhiên là làm bài tập rồi, anh đang nghĩ cái gì thế?"
"Ha ha, không có gì, không có gì..."
Tôi cúi đầu cố gắng che giấu.
Dung Chiêm bày một xấp đề bài dày đặc trước mặt tôi.
Trái tim đang đ/ập thình thịch của tôi ch*t lặng đi.
Hu hu hu, thực ra cũng không phải hoàn toàn không có gì đâu.
18
Sáng hôm thi xong Toán cao cấp, lũ ruồi trên đường như đang hát bài ca ca tụng tôi.
Chuyện vui dồn dập.
Chị phú bà nói rằng sau bao nỗ lực không ngừng nghỉ, bạn cùng phòng của chị ấy có lẽ đã rung động với chị ấy rồi.
【Cậu ấy cứ nhìn em, nói chuyện với em là mặt lại đỏ lên, đáng yêu lắm, chỉ muốn hôn ch*t thôi.】
【Chúc mừng chị đã tiến một bước dài tới việc theo đuổi thành công người trong mộng, tung hoa.】
【Thầy ơi, thầy bảo cậu ấy thích ăn bánh kem dâu hay bánh kem socola nhỉ?】
Ngay sau đó chị ấy gửi cho tôi một tấm ảnh bánh kem.
【Socola đi.】
Không biết cậu ấy có thích ăn không, dù sao thì tôi cũng thích.
Đột nhiên WeChat hiện lên tin nhắn của Dung Chiêm.
【Anh, anh muốn ăn cái nào?】
Bức ảnh Dung Chiêm gửi tới giống hệt của chị phú bà, đến cả góc chụp cũng y chang.
Tôi ngẩn người.
Đến khi kịp phản ứng lại, tôi đã gửi chữ "socola" đi mất rồi.
Chị phú bà: 【Thầy ơi thầy đoán đúng rồi, cậu ấy thích ăn socola, thi xong cần ăn chút đồ ngọt để thư giãn, hy vọng cậu ấy sẽ thích.】
Thi xong, bánh kem socola, nói chuyện đỏ mặt...
Chị gái à, đây là chữ tiếng Hán sao, sao tôi đọc mà không hiểu gì cả thế này?
Sao chuyện này lại giống hệt tình cảnh của tôi thế này!
Tôi nằm trên giường, sốc đến mức cầm điện thoại không vững.
Chiếc điện thoại đ/ập thẳng vào mặt tôi.
Đệch, cái mũi của tôi.
Đến khi tôi cầm điện thoại lên lần nữa, không biết bấm vào đâu mà lại hiện ra khoảng cách định vị giữa tôi và chị phú bà.
Tôi trân trối nhìn con số khoảng cách từ 1.1km biến thành 900m... 500m... 100m...
Khi dừng lại ở 3m thì cửa ký túc xá vang lên một tiếng.
Tôi và Dung Chiêm nhìn nhau trân trối.
Khoảng cách định vị dừng lại ở 2m!
19
Tôi suýt nữa thì dụi m/ù cả mắt, vẫn không thể tin vào con số trên màn hình.
Không phải chứ, chị phú bà, chị chính là cậu bạn cùng phòng mặt lạnh của em sao!
Vì người tìm tôi tư vấn luôn là các chị gái.
Tôi cứ mặc định chị ấy cũng là con gái.
Ai mà ngờ được đàn ông cũng học mấy cái này cơ chứ!
Tôi đã bảo mà, sao nghe Dung Chiêm nói chuyện cứ có cảm giác quen thuộc đến thế.
Nghe cực kỳ dễ chịu.
Hóa ra là những câu "trà xanh" được đo ni đóng giày cho tôi!
Ch*t ti/ệt, tôi đang dạy bạn cùng phòng cách "công lược" chính bản thân mình!
Đây là cái quái gì thế này!
Dung Chiêm bước tới, đưa bánh kem cho tôi.
"Anh, ăn bánh đi."
Mồ hôi chảy dài trên thái dương cậu ấy.
Ánh mắt chân thành và nhiệt huyết.
Đúng là "nhìn đâu cũng thấy gian tình", giờ tôi cảm thấy ánh mắt Dung Chiêm nhìn tôi toàn là bọt bong bóng màu hồng.
Tôi cứ tưởng cậu ấy coi tôi là anh trai ruột, ai ngờ lại là "tình anh em".
Đổ mồ hôi hột rồi người anh em ơi.
Tôi đờ đẫn nhận lấy chiếc bánh kem từ tay cậu ấy.
"C-cảm ơn."
"Anh, anh nếm thử xem có ngon không."
Tôi máy móc nhét bánh vào miệng rồi gật đầu.
Không cam tâm, tôi hỏi tiếp:
"Dung Chiêm, cậu có người mình thích không?"
20
Dung Chiêm sững sờ một chút.
Chưa đợi cậu ấy mở miệng, tôi đã ngắt lời.
"Không có gì, cậu cứ coi như tôi đang lên cơn đi."
Cậu ấy dám nói mà tôi không dám nghe.
Tôi hóa thân thành Usain Bolt, lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Cứ nhìn vào mắt Dung Chiêm là tôi lại có cảm giác như kẻ tr/ộm chột dạ.
Giờ tôi xóa tài khoản chạy trốn được không nhỉ?
Nếu biến mất đột ngột, Dung Chiêm sẽ coi tôi là kẻ l/ừa đ/ảo rồi báo cảnh sát bắt tôi mất.
Tôi ngồi trên bồn cầu, vò đầu bứt tai đến sắp hói cả đầu.
Ông trời ơi, trông tôi giống khỉ trong rạp xiếc lắm sao? Mà lại đem tôi ra làm trò đùa thế này.
Ngay lúc tôi đang buồn rầu không lối thoát, tin nhắn của "phú bà Chiêm" lại giáng cho tôi một đò/n đ/au điếng.
【Thầy ơi, em nghĩ cậu ấy có lẽ đã phát hiện ra em thích cậu ấy rồi, em chuẩn bị tỏ tình với cậu ấy đây.】
Cái gì?
Tỏ tình?
Câu chuyện kinh dị cấp địa ngục!
【Bạn nhỏ à, đừng manh động! Manh động là m/a q/uỷ đấy, chuyện này vẫn cần bàn bạc kỹ lưỡng.】
【Cậu ấy là miếng bánh ngon, em sợ chậm chân sẽ bị người khác cư/ớp mất.】
Tôi: "..."
Miếng bánh ngon cái gì, tôi là cục phân thối đây này, cậu ấy bị b/ệnh à!
【Dưới góc độ chuyên gia, tôi khuyên bạn đừng hành động thiếu suy nghĩ.】
Tôi khuyên nhủ hết lời, cậu ấy lại cứng đầu như một con lừa.
【Nhưng thầy chẳng phải đã dạy em phải dũng cảm tấn công sao?】
Tôi: "..."
Thầy sai rồi, thầy quỳ xuống c/ầu x/in em đừng tỏ tình mà.
Thật sự, xin tha cho tôi!
【Tỏ tình thế này quá mạo hiểm, một nước đi sai là thua cả ván cờ, em đã nghĩ kỹ cách tỏ tình chưa? Công lược làm chưa? Địa điểm chọn chưa? Thời gian cụ thể chốt chưa, mà đã đòi tỏ tình!】
Tôi tuôn một tràng m/ắng xối xả.
Phú bà Chiêm im lặng một lúc rồi trả lời:
【Có lý, vậy em sẽ thức đêm lên kế hoạch, ngày mai tỏ tình.】
Tôi không phải đang gợi ý cho cậu đâu, đại ca ơi!
【Thầy là thần của em.】
【Chuyển khoản 8888.】
Mắt tôi tối sầm lại, trái tim thấp thỏm cuối cùng cũng "đình chỉ công tác".
Ha ha, đột nhiên phát hiện ra mình cũng không yêu tiền đến thế, hu hu hu.
Ch*t cũng không được để cậu ấy phát hiện ra người bày mưu tính kế phía sau màn hình là tôi.
21
Để bảo vệ tình bạn cùng phòng đang lung lay sắp đổ này, tôi lén lút trốn về nhà trong đêm.
Đến khi Dung Chiêm phát hiện ra thì tôi đã nằm trên giường ở nhà rồi.
【Anh, anh không ở ký túc xá thì đi đâu thế?】
Vừa thấy Dung Chiêm là tôi bắt đầu nói nhảm.
【À thì, bà nội tôi gần đây sắp thi đại học người cao tuổi, tôi về nhà phụ đạo cho bà đây! Bà tôi gọi tôi rồi, không nói nữa nhé.】
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook