Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Hướng Dương
- Chương 1
Ngày tốt nghiệp, những tấm ảnh tôi và Bùi Mặc hôn nhau bị ai đó tung lên bảng tin tỏ tình.
Chuyện sinh viên ưu tú khoa Diễn xuất Mục Hướng Dương thích đàn ông lan truyền nhanh chóng, ai ai cũng biết.
Tôi r/un r/ẩy gọi điện cho Bùi Mặc, nhưng chỉ nhận lại những tiếng tút dài lặp đi lặp lại.
Kể từ ngày đó, Bùi Mặc hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Cho đến năm năm sau.
Tôi gặp lại anh ta ngay tại buổi thử vai cho bộ phim mới của ảnh đế Hạ Sâm.
Bùi Mặc nhìn thấy tôi, cảm xúc kích động một cách bất thường.
"Hướng Dương, cậu... cậu là quản lý của anh ta sao?"
Tôi chưa kịp lên tiếng, Hạ Sâm bên cạnh đã tặc lưỡi một tiếng:
"Cái ánh mắt gì thế hả? Cậu ấy không phải quản lý của tôi, cậu ấy là chủ nhân của tôi! À, xin lỗi, tôi nói nhầm, là người yêu, người yêu đấy!"
1
Khi những tấm ảnh đó bị tung lên bảng tin, tôi vừa từ quê trở về trường.
Cặp sách còn chưa kịp tháo xuống vai đã bị cậu bạn cùng phòng An Kiều túm ch/ặt lấy cánh tay.
"Hướng Dương! Cậu, cậu... mẹ kiếp! Cậu bị đứa khốn nào chụp lại thế hả?!"
Tôi bị hỏi đến ngơ ngác.
Trải qua chuyến tàu ngồi cứng suốt một ngày hai đêm, đầu óc tôi đã hoàn toàn mụ mẫm.
"Chụp cái gì cơ?"
"Cậu vẫn chưa xem à? Mau, mau xem bảng tin tỏ tình đi!"
Nghe giọng cậu ấy run lên vì sốt ruột, nỗi bất an trong lòng tôi cũng dâng lên đến đỉnh điểm.
Tôi nhìn theo hướng An Kiều chỉ.
Trên màn hình điện thoại của cậu ấy, một bức ảnh tỏa ra ánh sáng ấm áp đ/ập vào mắt tôi.
Bộp...
Chiếc cặp trên vai tôi rơi xuống đất.
Đó là tấm ảnh tôi và bạn trai Bùi Mặc đang hôn nhau.
Nhưng do góc chụp, chỉ có mặt tôi là bị chụp rõ mồn một.
Bùi Mặc đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, say sưa gặm nhấm cổ tôi.
Còn tôi ngửa đầu, dưới ánh đèn, ngũ quan bị chụp lại rõ ràng không sót một chi tiết.
Phần bình luận bên dưới bức ảnh nhảy số liên tục với tốc độ năm sáu cái mỗi giây.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy lác đác vài câu:
【Trời đất, Mục Hướng Dương khoa Diễn xuất? Cái sinh viên ưu tú đó á??】
【Thích đàn ông cơ à, kinh t/ởm thật...】
【Có gì mà kinh t/ởm chứ?! Đừng có nói bậy, đàn anh Mục là người rất tốt, rất dịu dàng, xu hướng tính dục không phải là lý do để các người bôi nhọ anh ấy!】
【Nhưng mà... chuyện này liệu có ảnh hưởng đến sự nghiệp sau này của anh ta không nhỉ?】
【Mà này, chàng trai hôn anh ta là ai thế? Vai rộng eo thon, Mục Hướng Dương có gu phết đấy!】
Bàn tay cầm điện thoại của An Kiều đang r/un r/ẩy.
Cậu ấy nhíu mày, nhẹ nhàng lay vai tôi.
"Cậu đừng có thẫn thờ nữa! Ảnh này nổi đình đám rồi! Mau nghĩ cách đi!"
Nghĩ cách ư?
Đúng rồi, phải nghĩ cách!
Phản ứng đầu tiên của tôi là gọi điện cho Bùi Mặc.
Với thế lực nhà anh ta, chắc là có thể đ/è chuyện này xuống chứ nhỉ?
Ít nhất... cũng có thể tạm thời ngăn không cho sự việc lan rộng thêm.
Tôi r/un r/ẩy lấy điện thoại, hoảng lo/ạn đến mức suýt làm rơi vài lần.
Cuối cùng cũng bấm được nút gọi, nhưng chỉ nghe thấy:
"Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận."
Một lần, hai lần, ba lần...
Lần nào cũng vừa bấm gọi là có tiếng máy móc vang lên.
"Sao có thể... sao lại bận liên tục thế này? Là em đây, em gọi cho anh mà, Bùi Mặc... anh nghe máy đi!"
Tôi sốt ruột đến mức cắn môi bật m/áu.
Sau hơn chục lần gọi, cuối cùng tôi mới muộn màng nhận ra, có lẽ anh ta... đã chặn số tôi rồi.
Tôi khuỵu xuống ghế.
Giữa tiết trời tháng sáu, cả người tôi lạnh buốt như bị ném vào hố băng.
Sau một hồi thở dốc, tôi vội vã đứng dậy, đeo khẩu trang định chạy đến nhà anh ta.
Nhưng ngay giây phút đẩy cửa ra.
WeChat của tôi đột ngột nhận được một đoạn video.
Nhìn bóng lưng kéo vali xuất hiện ở sân bay trên ảnh bìa.
Tôi bỗng có một dự cảm cực kỳ chẳng lành.
Bấm vào, tiếng cười cợt vang lên từ điện thoại:
"Vãi thật! Mặc ca tà/n nh/ẫn thế? Chia tay kiểu c/ắt đ/ứt luôn à?"
"Phì! Chia tay cái khỉ gì? Mặc ca vốn dĩ chỉ đang chơi đùa nó để xả gi/ận cho Cẩm Thư thôi! Giờ sắp ra nước ngoài rồi, tất nhiên phải vứt nó đi như rác rồi!"
"Mà này Bùi Mặc, chơi đàn ông có gì thú vị không? Có khác gì phụ nữ không?"
Bất kể đám bạn của anh ta có ồn ào thế nào, Bùi Mặc đi phía trước vẫn im lặng không nói một lời.
Cho đến khi một giọng nói quen thuộc khác cất lên:
"A Mặc, hay là cứ nói rõ sự thật với cậu ta đi, vẫn tốt hơn là chia tay kiểu không rõ ràng thế này."
Bùi Mặc cuối cùng cũng dừng bước, quay đầu lại, biểu cảm cực kỳ mất kiên nhẫn:
"Còn gì để nói nữa, quan tâm nó làm gì, máy bay sắp trễ giờ rồi! Đi mau!"
Anh ta vươn tay ra nắm lấy chàng trai đang quay video.
Video kết thúc tại đó.
Tôi nhìn màn hình tối đen.
Trái tim, cứ thế rơi xuống đáy vực sâu.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 5
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook