Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi: "Muốn đeo thì đeo thôi."
Còn chuyện không tiện lắm...
Là anh thấy hôn nhau không tiện đúng không?
Nhưng mà... hôn nhau đúng là thoải mái thật...
Tôi chưa từng thân mật với ai đến mức này.
Cảm xúc của anh ta dường như hơi kích động, một mùi hương nhàn nhạt, thơm thơm tỏa ra từ người anh ta--
Tôi hít hà.
Ngọt ngào, mát mẻ, mang theo hương sữa mịn màng tinh tế, còn có cả mùi thơm thanh khiết của dâu tây tươi.
Đúng là mùi kem dâu tây thật sao?
Tôi không thích đồ ngọt, nhưng không ngăn được việc tôi thấy mùi này rất dễ chịu.
Tôi cảm giác như mình đang ôm một cây kem dâu tây cỡ lớn vậy.
Thanh khiết, sáng trong, tốt đẹp.
Tôi lại so sánh với thông tin tố của chính mình, thứ vốn tràn ngập mùi m/áu, sự th/ối r/ữa và lòng th/ù h/ận oán đ/ộc--
Giống như linh h/ồn đen tối b/ệnh hoạn méo mó mà tôi vẫn luôn tự nhắc nhở bản thân rằng mình là người bình thường.
Tôi im lặng.
Cái tuyến thể này c/ắt đúng thật.
Nếu không, tôi thật sự không nỡ vấy bẩn vị thiếu tướng đế quốc chỉ có thể để người ta ngưỡng m/ộ, khí thế bừng bừng này.
Úc Thanh Quy nôn nóng muốn vén miếng dán ức chế sau gáy tôi lên.
Tôi giữ tay anh ta lại, dưới ánh mắt ngây thơ của anh ta, tôi mỉm cười ngăn cản:
"Chúng ta tính kỹ ra mới bên nhau được một tuần, quá nhanh rồi, bây giờ chưa phải lúc."
Úc Thanh Quy thu tay về, đôi môi cọ cọ vào cổ tôi, cuối cùng không cam lòng thu lại hàm răng đang chực chờ muốn đá/nh dấu.
Anh ta buồn bực ôm lấy tôi, thông tin tố mùi kem dâu tây bao vây lấy tôi, dường như muốn đóng dấu ấn đ/ộc quyền của anh ta lên khắp cơ thể tôi: "Được rồi vợ ơi."
10
Thứ Bảy nhanh chóng đến.
Giải đấu cơ giáp tổ chức vào lúc chín giờ sáng.
Với gia thế không tầm thường của cả hai, tất nhiên không cần phải xếp hàng m/ua vé như người dân bình thường.
Chỉ cần lên tiếng với ban tổ chức một câu.
Ban tổ chức tự khắc sắp xếp vị trí VIP có tầm nhìn tốt nhất và góc quan sát đẹp nhất.
Tôi và Úc Thanh Quy nắm tay nhau ngồi xuống.
Còn nửa tiếng nữa giải đấu mới bắt đầu, mọi người chán nản lướt quang n/ão.
Ngay sau đó, hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.
"Oa, là thiếu tướng Úc kìa, chẳng phải anh ấy vốn không thích tham gia mấy hoạt động giải trí này sao?"
"Trời ơi, thiếu tướng Úc vẫn đẹp đến mức n/ổ tung, tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô lượng, không biết sau này O nào may mắn đến thế, có thể gả cho anh ấy."
"O gì chứ, chẳng phải mọi người đều bảo anh ấy với Phương Tụng là một cặp sao?"
"Phương Tụng là Alpha! Tình yêu AA là không thể chấp nhận được!"
"Phục các người luôn, thiếu tướng Úc thích ai thì là người đó, chuyện kinh thế hãi tục anh ấy làm còn ít sao?
Thời niên thiếu đã dám đơn đ/ộc xông vào lôi đài chiến đấu dưới lòng đất của Úc gia, tự ý lái cơ giáp;
Tr/eo c/ổ tam hoàng tử được hoàng đế cưng chiều lên mà đá/nh;
Lập mưu chơi khăm sứ thần liên bang xoay như chong chóng;
Vừa vào quân doanh đã đ/è giáo quan Alpha xuống đất đá/nh, thậm chí giáo quan còn đá/nh không lại anh ấy;
Còn từng thử cho n/ổ tung sân diễn võ của quân bộ nữa...
Anh ấy có bao giờ quan tâm đến ánh mắt thế tục đâu?"
...
Tôi nhìn Úc Thanh Quy đầy ẩn ý: "Hóa ra thiếu tướng Úc ngày xưa hoạt bát thế sao."
Úc Thanh Quy lúng túng gãi mũi: "Khụ, lúc đó không hiểu chuyện, tuổi trẻ ngông cuồ/ng, tuổi trẻ ngông cuồ/ng mà."
Vừa nghe những lời xì xào bàn tán, trong lòng tôi vừa cảm thán, đúng là chàng thiếu niên ngông cuồ/ng tự tại.
Đáng yêu thật.
Ngưỡng m/ộ thật.
Gh/en tị thật.
Tôi đặt tách trà xuống, không nhịn được nghĩ.
Nếu hồi nhỏ tôi không bị phòng thí nghiệm bắt đi, liệu tôi có thể có được cuộc đời như anh ta không?
Thế giới của tôi không phải tinh tế ABO, có lẽ sẽ không sống phóng khoáng rực rỡ như anh ta.
Nhưng có lẽ có thể như bao người bình thường khác, đi học tiểu học, trung học, đại học, yêu một cô gái mình thích, đi làm, kết hôn, sinh một hai đứa con đáng yêu.
Một cuộc đời bình phàm và ngắn ngủi, đối với tôi mà nói, đã là quá may mắn rồi.
Ít nhất không phải như ở trong phòng thí nghiệm.
đ/au đớn mà tỉnh táo, tuyệt vọng mà tê dại, lại cứ muốn ch*t mà không ch*t được, sống không ra người, ch*t không ra m/a.
"Vợ ơi, em đừng nghe họ nói bậy, anh với Phương Tụng chẳng có qu/an h/ệ gì cả, không hề có một chút nào!"
Úc Thanh Quy sợ tôi nghĩ ngợi lung tung, lại nhấn mạnh thêm lần nữa, thông tin tố mùi kem dâu tây nhàn nhạt quanh quẩn bên người tôi đậm thêm vài phần.
"Người anh rung động cả đời này chỉ có mình em thôi!"
Tôi mỉm cười: "Tôi biết."
Tôi thấy thông tin tố mùi kem dâu tây màu hồng nhạt nhảy nhót tại chỗ, vui vẻ xoay vòng vòng.
Tặc.
11
Giải đấu cơ giáp nhanh chóng bắt đầu.
Trên khán đài bùng n/ổ những tiếng thét chói tai như sóng thần, vô số bảng cổ vũ sáng rực lên.
Hai cỗ cơ giáp cũng xuất hiện trên đấu trường.
Một đen một bạc, vạch ra hai luồng sáng sắc bén trên đấu trường. Cơ giáp đen trọng pháo áp cảnh, khí thế trầm hùng; cơ giáp bạc thân hình gọn gàng, né tránh như điện.
Tiếng kim loại va chạm kinh thiên động địa làm khán đài rung chuyển, lưỡi quang và pháo hỏa đan xen giữa không trung, mỗi lần đột kích, đỡ đò/n, xoay người đều trôi chảy như nước, không hề có chút do dự.
Cơ giáp đen vừa định khóa ch*t vị trí của cơ giáp bạc, cơ giáp bạc đã mượn quán tính trượt sang bên, quay ngược tay b/ắn một tia sáng lướt qua lớp giáp.
...
Đối với một người hiện đại như tôi.
Đây quả thực là một bữa tiệc thị giác mới lạ và hoành tráng.
Tôi chăm chú dán mắt vào hai cỗ cơ giáp đang đá/nh nhau tưng bừng trên sân.
Còn Úc Thanh Quy bên cạnh thì chăm chú dán mắt vào tôi, thỉnh thoảng lại nở nụ cười ngây ngô, rồi chơi đùa với ngón tay tôi.
Thỉnh thoảng mới bố thí một cái nhìn lên sân đấu.
Rồi lười biếng ngáp một cái, chán nản tựa vào vai tôi, lại gần sát tôi hơn chút.
Trên mặt viết rõ chữ "chán quá đi, sao vẫn chưa kết thúc thế".
Tôi nghiêng đầu hỏi chuyên gia: "Anh thấy thế nào?"
Úc Thanh Quy đá/nh giá khách quan: "Yếu vãi."
"Tốc độ phản ứng quá chậm, đâu đâu cũng là sơ hở."
Tôi chống cằm, tò mò: "Ồ? Vậy anh nói xem anh mạnh đến mức nào?"
Úc Thanh Quy tự hào nói: "Năm mười sáu tuổi khi ra chiến trường, anh đơn đ/ộc lái cơ giáp, thâm nhập vào hang ổ trùng tộc, tiêu diệt hàng vạn con."
"Năm mười tám tuổi, bị năm ngàn cơ giáp liên bang vây quét, anh dùng pháo oanh tạc hơn một ngàn cỗ, phá hủy hơn hai ngàn cỗ, sống sờ sờ ch/ém ra một con đường m/áu."
Chương 13
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook