Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giang Ngưng: "...Hả?"
Tôi ngoảnh mặt đi: "Đừng lúc nào cũng ỷ lại vào tao, mày không thể tự làm được gì sao?"
Giang Ngưng: "..."
Chẳng bao lâu sau Nghênh Giang quay lại.
Chúng tôi không thể nói thêm được gì nữa.
Giang Ngưng liếc nhìn tôi, đột nhiên chuyển sang vẻ mặt tươi tỉnh.
"Được, mày yên tâm đi, tao sẽ lo liệu được!"
Nói xong, cô ấy nhẫn nhục chịu đựng, vẫy vẫy cái đuôi đi về phía hắn.
14.
Tôi biết có lẽ cô ấy sẽ thấy hơi buồn, nhưng tôi biết làm sao đây.
Thần linh cũng sẽ ch*t mà.
Tôi đã chứng kiến đủ kiểu ch*t của đồng loại rồi.
Có kẻ đầu óc có vấn đề, nhất quyết chạy đua với mặt trời rồi ch*t vì kiệt sức, có kẻ đ/âm đầu vào núi mà ch*t, có kẻ không chịu tan ca nên bị tên b/ắn ch*t, lại có kẻ đứng yên một chỗ quá lâu mà hóa đ/á rồi bị chồng dùng rìu chẻ làm đôi...
Cho dù bây giờ tôi có ch*t đi cũng chẳng có gì lạ lùng cả.
Nhưng nếu tôi ch*t, chẳng lẽ cô ấy không cần sống nữa sao?
Vẫn phải dựa vào chính cô ấy nghĩ cách thôi.
15.
Tiếp theo, tôi bắt đầu bị đem ra làm thí nghiệm.
Thú thật, ban đầu tôi cứ tưởng họ sẽ bắt tôi tiếp tục đấu đ/á.
Nhưng một nhóm thí nghiệm y tế đã giành lấy tôi.
Vì họ chính là bên chịu trách nhiệm nghiên c/ứu dự án th/uốc kí/ch th/ích, để chứng minh rằng sự thể hiện vượt trội của một con chó ta đều là công lao của họ.
Vừa xét nghiệm m/áu, họ đã khoái chí.
"Các chỉ số đều vượt hơn trăm lần, không thể tin được nó vẫn còn sống."
Tôi hất mí mắt nhìn hắn một cái.
Một kẻ khác nói: "Tiếc là lại là một con chó."
Nói rồi túm lấy cổ tôi mà tiêm một mũi.
Tôi đ/au đớn gào lên một tiếng, quay đầu lại định cắn hắn một cái.
Bất thành.
Lại còn bị đeo rọ mõm.
ĐM nhà mày!!!
Nếu tao không ch*t, đám người này, tất cả đều phải ch*t!!!
16.
Những ngày tiếp theo, tôi luôn trong trạng thái thần trí không minh mẫn.
Vừa bị tiêm đủ loại th/uốc kí/ch th/ích, vừa bị tiêm th/uốc mê.
Cái cảm giác này, ai thử rồi mới biết.
Rõ ràng là cuồ/ng lo/ạn đến mức muốn n/ổ tung, nhưng lại bị tiêm th/uốc mê hoặc trói ch/ặt trên bàn y tế không thể cử động.
Chỉ có thể mặc cho luồng sức mạnh đó càn quét trong cơ thể mình, mà không cách nào giải tỏa.
Mỗi ngày chỉ nghe đám bác sĩ súc vật đó đo xong chỉ số cơ thể cho tôi, rồi dùng cái giọng mỉa mai nói--
"Thật kiên cường nha."
Sau đó lại tăng liều th/uốc cho tôi.
Thú thật, tôi không biết kỳ tích mà họ mong đợi là gì, thứ kiên cường không phải là cái x/ác chó ta, mà là ý chí của tôi.
Thật muốn mở miệng nói cho họ biết: Nghiên c/ứu của các người chỉ là rác rưởi.
Cuối cùng cũng đến ngày đó, cái x/ác động vật mỏng manh này của tôi đã đến giới hạn.
Ngay cả khi nằm im không cử động, tôi vẫn có thể cảm nhận được ngũ tạng lục phủ của mình đang chảy m/áu.
Nhưng tôi vẫn đang cố chống chọi, chống chọi để ý thức không biến mất trong nỗi đ/au tột cùng.
Nếu không chống đỡ nổi, bản thể của tôi sẽ hoàn toàn chìm vào giấc ngủ đông.
Giang Ngưng...
Kết cục tốt nhất là làm một con chó nhỏ vui vẻ sống cả đời.
Vì vậy tôi phải chống đỡ.
Chống đỡ qua thông báo tử thần do cái x/ác đ/au đớn tột cùng mang lại, bảo vệ cho ý thức của tôi không bị diệt vo/ng.
Trong cơn mê man, tôi cảm thấy có người tháo dây trói trên người mình ra.
Tôi ngoái đầu lại, dùng chút sức lực cuối cùng cắn hắn một cái.
17.
Khi mở mắt ra lần nữa, cơ thể tôi nhẹ nhõm hơn hẳn.
"Mày vậy mà tỉnh lại rồi? Thể chất đúng là không tồi."
Ngước nhìn lên, một người mặc áo blouse trắng đang đứng trước mặt tôi.
Là một khuôn mặt người Hoa, trên tay còn quấn băng gạc, chính là kẻ tôi đã cắn tối qua.
Hắn lải nhải với tôi một hồi.
Đại ý là hắn đã báo cáo sai sự thật rằng tôi đã ch*t, rồi thả tôi ra.
Sau đó lại lấy lý do tiêm th/uốc quá liều, nên không bắt tôi đi làm mồi cho mãnh thú.
Mà là do hắn mang ra ngoài ch/ôn cất.
Cuối cùng hắn thở dài một tiếng: "Đi đi, đi rồi thì đừng quay lại nữa. Với bản lĩnh của mày, chắc là có thể săn được thứ gì đó để ăn đấy."
Nói xong hắn đặt tôi xuống đống đổ nát rồi một mình rời đi.
18.
Giành lại tự do, tôi đi dạo một vòng quanh đó.
Đây là đống đổ nát sau khi bị oanh tạc, tầm nhìn rất rộng.
Khu vực xung quanh hầu như đều là những công trình bị phá hủy, chỉ có tòa kiến trúc hình tròn kia trông giống như một cái lô cốt lớn.
Vậy thì chỉ có một khả năng.
Đấu trường, phòng nghiên c/ứu, thậm chí cả chỗ ở của Nghênh Giang, chắc đều nằm trong đó.
Bây giờ trời vẫn còn sớm, tôi phải đợi trời tối mới tiện hành động.
Vì vậy tôi đi dạo quanh đó, cố gắng làm quen với địa hình trong phạm vi rộng nhất có thể.
Khi đang đi trên đường, tôi còn gặp mấy đứa trẻ nhặt rác.
Tuổi còn rất nhỏ, thậm chí có đứa một hai tuổi vừa mới biết đi, được đứa lớn hơn dắt tay.
Đều là người địa phương, mắt to tròn, lông mi dài, nhưng lấm lem bụi bặm.
Còn có một đứa trẻ nhất quyết muốn đưa cho tôi một mẩu bánh mì khô khốc.
Đứa lớn hơn có chút không nỡ, nhưng nhìn ánh mắt đầy mong chờ của em trai, lại nhịn xuống.
Tôi không nhận.
Nhưng vẫn đi theo bước chân của chúng.
Đi thêm một đoạn đường nữa, phát hiện có rất nhiều người tị nạn ở gần đó, họ không dám dựng trại, mà ẩn nấp trong đủ loại đống đổ nát.
...Đến một giới hạn nhất định, con người cũng giống như động vật, bản năng sinh tồn rất mạnh mẽ.
Họ chắc hẳn đã nhận ra, khu vực quanh đây sẽ không bị oanh tạc.
Nhưng lại không dám quá nổi bật, nên ban ngày cơ bản đều trốn trong đống đổ nát không dám cử động, chỉ có vài ba đứa trẻ con ở bên ngoài.
Thật đúng là, một cảnh sinh tồn trong thời lo/ạn thế.
Thấy họ cũng không có ý định đá/nh tôi để ăn th!t...
Nên tôi dứt khoát nằm bên cạnh họ một lúc, đợi trời tối.
Chẳng bao lâu sau tôi đã hối h/ận.
Vì có mấy đứa trẻ và các chị phụ nữ cứ liên tục đến vuốt ve tôi.
19.
Tôi vốn thấy phiền phức không chịu nổi.
Nhưng có một người phụ nữ bế con cứ lải nhải không ngừng.
Tuy có chút giọng địa phương, nhưng tôi vẫn có thể hiểu được.
Cô ấy đang dạy con mình...
"Đây là con chó."
"Ngày xưa có vườn thú."
"Trong đó có hổ, sư tử, hươu cao cổ, cổ của hươu cao cổ dài lắm..."
Được rồi.
Nhìn thì được, đừng có vuốt ve bà đây!
Nhưng không thể ngăn cản được...
Thậm chí có đứa trẻ còn muốn ôm tôi đi ngủ!!!
Tôi đành phải cẩn thận thu lại móng vuốt và răng nanh sắc nhọn, nhẫn nhịn nằm đó.
Cuối cùng cũng đợi được đến khi màn đêm buông xuống.
Những người trong đống đổ nát lần lượt bò ra ngoài.
Ngược lại, phụ nữ và trẻ em dần dần chìm vào giấc ngủ.
Chương 17
Chương 7
Chương 18
Chương 15
Chương 9
Chương 7
Chương 14
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook