Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Yamada lại không chịu bỏ qua, còn bảo trợ lý xuống sân khấu mời.
Khán giả bên dưới vang lên tiếng la ó:
"Cô bé này bị làm sao thế, không biết nể mặt người ta chút nào."
"Chắc là m/ua vé lên đây thôi, gan bé tí, đúng là không biết điều."
Mọi người bàn tán xôn xao, Yamada đích thân bước xuống sân khấu, Hoa Vũ Linh không còn cách nào khác, đành phải đi theo hắn lên trên.
Yamada cầm một bộ tóc giả từ cái bàn bên cạnh:
"Ở Tứ Xuyên, Trung Quốc các người có một tuyệt kỹ rất lợi hại gọi là biến mặt.
Đội bộ tóc giả này của ta lên, ai cũng có thể học được thuật biến mặt--"
Yamada cầm bộ tóc giả định đội lên đầu Hoa Vũ Linh, nhưng giây tiếp theo, sự cố đã xảy ra.
4
Trong bím tóc của Hoa Vũ Linh, đột nhiên nhảy ra một con bọ cạp, nó vung hai cái càng lớn, kẹp ch/ặt lấy bộ tóc giả đó.
Ngay sau đó, dưới bộ tóc giả lộ ra một khuôn mặt phụ nữ trẻ tuổi trắng bệch, cô ta há cái miệng m/áu, thè chiếc lưỡi đỏ tươi cuốn về phía con bọ cạp.
Con bọ cạp nhảy sang một bên, bò lên mũi người phụ nữ.
Cái lưỡi tiếp tục tấn công con bọ cạp, hai bên qua lại vô cùng náo nhiệt, khán giả không hiểu chuyện gì, nhiệt tình vỗ tay tán thưởng.
"Đặc sắc, màn ảo thuật thật đặc sắc!"
Tôi nhìn chằm chằm lên sân khấu, lông mày nhíu ch/ặt.
Tên âm dương sư đ/ộc á/c, lại dám nuôi Phát Q/uỷ!
Phát Q/uỷ không có thân thể, chỉ có một mái tóc dài, hễ thấy cô gái xinh đẹp là muốn cư/ớp lấy gương mặt của cô ta. Vì vậy, dưới mái tóc dài đó ẩn chứa vô số khuôn mặt thiếu nữ.
Bình thường nó trông như một bộ tóc giả tinh xảo, sau khi cô gái đội lên sẽ bị l/ột da mặt sống, ch*t vô cùng thê thảm.
Giờ đây Phát Q/uỷ đã nhắm trúng Hoa Vũ Linh, ra hiệu cho Yamada gọi cô ấy lên sân khấu. Nếu Hoa Vũ Linh là người thường, e rằng đã mất mạng rồi.
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm, tức gi/ận nghiến răng.
Thật đáng gh/ét! Tại sao nó lại không chọn tôi?
Cái loại mắt nhìn này, không thể tha thứ!
Trên sân khấu, bọ cạp và Phát Q/uỷ đấu ngang tài ngang sức, bên cạnh gương mặt người ban nãy lại xuất hiện thêm một khuôn mặt trang điểm đậm khác.
Gương mặt mới kia thè lưỡi cuốn tới, ngay khi định nuốt chửng con bọ cạp, Hoa Vũ Linh nhanh tay lẹ mắt, túm lấy chiếc lưỡi đỏ tươi, giành lại con bọ cạp:
"Ông Yamada, một màn ảo thuật rất đặc sắc."
Không đợi Yamada phản ứng, Hoa Vũ Linh nhảy thẳng xuống sân khấu, khán giả bên dưới vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Yamada đứng trên sân khấu, nhìn chúng tôi đầy ẩn ý.
Hoa Vũ Linh xòe lòng bàn tay cho tôi xem, vì đã chạm vào lưỡi của Phát Q/uỷ, lòng bàn tay trắng nõn của cô ấy có một vệt đen nhạt:
"Kiều Mặc Vũ, bộ tóc giả đó sát khí rất nặng!"
"Tôi biết, đó là Phát Q/uỷ.
Thứ này là kẻ sưu tầm khuôn mặt người, gi*t càng nhiều người càng lợi hại, sau khi thu thập đủ một trăm tấm da mặt, nó còn có thể tiến hóa. Tối nay chúng ta phải tìm cơ hội dọn dẹp nó."
5
"Cảm ơn sự phối hợp của quý cô đây, tiếp theo sẽ là một tiết mục đặc biệt, là món quà tôi dành tặng cho Miss.Q.
Vì món quà này, tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng suốt một năm, xin mời Miss.Q lên sân khấu."
Yamada làm động tác mời, bên dưới xôn xao cả lên, tất cả mọi người đều kích động vỗ tay, Thương Thái bên cạnh tôi còn kiễng chân lên, nhìn quanh bốn phía.
"Trời ơi, Miss.Q bí ẩn cuối cùng cũng xuất hiện rồi!"
Khán giả bắt đầu bàn luận sôi nổi:
"Nghe nói cô ấy đã từ chối ba năm liền, lần này mới chịu đồng ý tham gia chuyến du thuyền này."
"Tôi đến đây là vì cô ấy đấy, thực sự rất muốn xem người phụ nữ bí ẩn này rốt cuộc là thần thánh phương nào."
"Lời đồn trong giới nói cô ấy là người của nhà họ Tống, gia tộc giàu nhất."
"Không thể nào, dòng tiền của nhà họ Tống bình thường lắm, không có thực lực đó đâu."
Mọi người bàn tán sôi nổi, Hoa Vũ Linh tò mò hỏi:
"Miss.Q là ai vậy?"
"Xì, đến Miss.Q mà cũng không biết, hai người lên tàu làm gì thế?"
"Đúng đấy, lên đây để đào mỏ thì giấu đi chút đi, lấy sự vô tri làm sự đáng yêu, thật khiến người ta buồn nôn."
Mấy cô gái hàng ghế trước quay lại, trừng mắt nhìn chúng tôi đầy á/c ý.
Ngay cả Thương Thái cũng bĩu môi đầy kh/inh bỉ, đứng cách xa Hoa Vũ Linh ra một chút.
"Miss.Q là người quyên góp nhiều nhất cho hội Thượng Thiện trong mấy năm nay.
Chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, cô ấy đã quyên góp 3,7 tỷ tiền mặt!
Phải biết rằng, hầu hết các tỷ phú quyên góp đều dùng tiền từ thiện để né thuế hợp lý, nhưng Miss.Q này lại khác. Cô ấy bỏ tiền thật, đến cái tên cũng không chịu để lại, cũng chưa bao giờ lên truyền thông làm quảng cáo.
Chỉ có nội bộ hội Thượng Thiện mới biết chuyện của cô ấy, tấm lòng cao thượng như vậy thực sự khiến người ta kính trọng."
"Đúng vậy, nhiều tỷ phú có quỹ từ thiện riêng, bề ngoài làm từ thiện nhưng thực chất là dùng quỹ để rửa tiền, người như cô ấy giao toàn quyền tiền thiện nguyện cho hội Thượng Thiện, bản thân không chiếm lấy bất kỳ lợi ích nào, thực sự quá hiếm."
"Phải đó, không biết là người của gia tộc lớn nào, thật sự rất muốn gặp cô ấy."
6
Mọi người bàn tán, mỗi người một câu, ca tụng Miss.Q lên tận mây xanh.
Tôi không tự nhiên vuốt lại tóc mái, giấu đi danh tiếng:
"À, thực ra cũng không có gì đâu, cô ấy cũng chỉ là một người bình thường thôi."
"Người bình thường!"
Cô gái hàng ghế trước không thể chịu đựng thêm được nữa, hét lên:
"Cô gọi người quyên góp 3,7 tỷ là người bình thường, vậy cô là loại người gì?"
"Đúng đó, đừng nói 3,7 tỷ, đến 370 nghìn cô cũng không lấy ra nổi đâu, nhìn cái túi cô đang đeo kìa, xì, có đến 370 đồng không?"
Tôi đang định nói thì Hoa Vũ Linh đưa tay ngăn tôi lại:
"Không có, túi của cô ấy chỉ đáng giá 28 đồng, trên Pinduoduo tôi còn giúp cô ấy mặc cả một nhát đấy."
Mọi người sững người một chút, Hoa Vũ Linh lại dùng ngón tay nhón lấy vạt áo phông của tôi:
"Áo 69 đồng, quần thể thao 39 đồng, giày đắt nhất, 108 đồng.
Đồ đạc trên người cô ấy cộng lại không quá ba trăm đồng, so với các người thì đúng là người bình thường.
Bởi vì cô ấy cần để dành tiền cho những việc quan trọng hơn."
Đám đông ngẩn người, sau đó cười phá lên:
"Phụt - ha ha ha - việc quan trọng hơn gì chứ, chắc là m/ua vé tàu tiêu hết tiền rồi đúng không?"
"Đúng vậy, cái vẻ nghèo nàn này mà còn mơ tưởng đào mỏ đại gia sao?"
"Phải rồi, vừa nãy cô ta ăn trứng cá tầm các người có thấy không, lấy thìa xúc một thìa to nuốt chửng, xong nhổ ra ngay, cười ch*t mất."
Trong tiếng mỉa mai của mọi người, Hoa Vũ Linh đỏ hoe mắt, cô ấy nắm ch/ặt tay tôi:
"Đúng, cô ấy chưa từng ăn trứng cá tầm, bình thường đến th!t cô ấy cũng ít ăn, ở căng tin đại học mỗi bữa chỉ ăn hai đồng rau, thì đã sao nào? Cô ấy không xứng có ước mơ sao?"
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook