Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi đã sai khiến một Alpha thượng đẳng như cún suốt ba năm trời.
Ngay lúc tôi chuẩn bị bắt hắn quỳ xuống l/ột vỏ nho cho mình.
Một dòng bình luận chạy ngang qua trước mắt.
【Tên pháo hôi này không biết rằng, chồng hắn mới là con ruột của người giàu nhất thế giới, còn hắn sắp bị biến thành 'nhân trệ' (người lợn) rồi.】
Tay tôi run lên, quả nho lăn xuống đất.
Ngay sau đó, bác sĩ riêng đẩy cửa bước vào, vẻ mặt đầy hân hoan:
「Chúc mừng thiếu gia, cậu có th/ai rồi!」
Khung bình luận bùng n/ổ ngay lập tức:
【Hay lắm! Ch*t càng nhanh!】
【Công h/ận nhất kẻ bi/ến th/ái hànhz hạz mình này, chắc chắn sẽ 'giữ con bỏ cha'... à không, con cũng không giữ luôn!】
【Đến lúc đó, đứa lớn vào vại, đứa nhỏ vào thùng rác, cả hai cha con đều tề tựu đủ đầy!!!】
Nhìn người đàn ông với vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt u ám trước mặt.
Chân tôi nhũn ra, "bộp" một tiếng quỳ xuống bàn giặt đồ:
「Chồng ơi, em nói đứa bé này là quà tặng kèm khi nạp tiền điện thoại, anh tin không?」
1
Tôi là thiếu gia ngậm thìa vàng từ khi mới lọt lòng.
Sống hai mươi bốn năm, trong từ điển của tôi chưa bao giờ có chữ "sợ".
Tôi để mắt đến gương mặt của Lục Ngự.
Cho dù hắn có là kẻ nghèo rớt mồng tơi, tôi cũng phải đoạt được hắn bằng mọi giá.
Và tôi đã thực sự làm như vậy.
Sử dụng thế lực gia tộc để ép hắn ở rể, c/ắt đ/ứt tiền đồ của hắn.
Vì chột dạ, suốt ba năm kết hôn, tôi luôn sai bảo hắn, không vừa ý là lại mỉa mai châm chọc.
Lục Ngự cũng là kẻ cứng đầu.
Cho dù tôi có chà đạp thế nào, hắn vẫn luôn giữ bộ mặt như người ch*t.
Không phản kháng, cũng chẳng thuận theo.
Nhưng tôi dù có ngang ngược đến đâu cũng không dám đụng vào hắn.
Kết hôn ba năm tôi chẳng được ăn miếng nào ngon, toàn là uống th/uốc ức chế!
Một lần nọ, tôi gan trời.
Được sự xúi giục của đứa bạn thân Omega, tôi nhờ người m/ua loại th/uốc không ra gì trên mạng.
Nghe nói không màu không mùi, uống vào sẽ khiến người ta quên đi quá trình nhưng không mất đi chức năng nào đó.
Quan trọng nhất là, nó khiến người ta không thể giải phóng tin tức tố.
Nhân lúc Lục Ngự đi tắm nước lạnh, tôi đổ hết th/uốc vào ly nước đ/á hắn hay uống.
Đêm đó, cuối cùng tôi cũng được như ý nguyện.
Sau khi tận hưởng thỏa thuê, tôi đ/âm ra nghiện.
Mở điện thoại, đặt luôn một trăm đơn hàng trên cùng một cửa hàng.
Hàng đến nơi, tôi cho hắn uống mỗi ngày một lần, có khi là hai lần.
Hoàn toàn không quan tâm đến tình trạng cơ thể của Lục Ngự.
Nhưng tôi nghĩ chắc hắn không sao đâu.
Dù sao lần nào cũng "lượng lớn no nê".
2
Một tháng tiếp theo.
Lục Ngự thường xuyên lén nhìn tôi, nhìn tôi không nói một lời.
Trong mắt đầy vẻ oán h/ận chực trào ra.
Tôi bị hắn nhìn đến mức chột dạ.
Chỉ đành giả vờ như không thấy, tiếp tục cúi đầu nghịch điện thoại.
Rồi đêm đến lại "ăn sạch" hắn.
Sau khi cho uống th/uốc lần nữa và trèo xuống giường, dạ dày tôi bỗng cuộn trào.
Tôi bịt miệng lao vào nhà vệ sinh, nôn khan trước bồn cầu.
Sợ mình tham ăn quá nên sinh b/ệnh, tôi r/un r/ẩy nhắn tin cho bác sĩ riêng.
【Thiếu gia đây dạo này có lẽ bồi bổ hơi quá, khẩu vị không tốt, cứ buồn nôn. Chiều nay cậu mang thiết bị qua một chuyến đi.】
Nhắn xong, tôi vội vàng bồi thêm một câu:
【Nhớ kỹ, chiều hãy đến.】
Chiều Lục Ngự sẽ đi làm ki/ếm tiền cho tôi ở công ty, tuyệt đối không về sớm.
Nhưng để đề phòng vạn nhất, tôi vẫn nhắn cho hắn:
【Chồng ơi, chiều nay anh nhất định phải ở lại công ty thật tốt, không được về nhà, biết chưa?】
Phía bên kia nhanh chóng hiển thị "đối phương đang nhập..."
Tôi đợi nửa ngày cũng không nhận được hồi âm.
Vì quá mất kiên nhẫn nên tôi lại nhắn tiếp: 【Muốn nói gì thì nói đi! Làm như em vô lý lắm không bằng!】
Lần này Lục Ngự trả lời rất nhanh:
【Không có đâu vợ.】
【Chúc em ở nhà chơi vui vẻ.】
【Nhớ làm biện pháp an toàn nhé.】
Đi khám bác sĩ thì cần làm biện pháp an toàn gì?
Sợ tôi gặp t/ai n/ạn y tế à?
Thật chu đáo.
Được tôi dạy dỗ tốt thật đấy.
Thế là tôi vui vẻ trả lời hắn:
【Biết điều đấy.】
Lục Ngự: (* ̄3 ̄)╭……
3
Chiều, bác sĩ riêng mang theo hòm th/uốc đến.
Sau khi loay hoay suốt một tiếng đồng hồ, cậu ta lau mồ hôi bảo tôi:
Kết quả xét nghiệm toàn diện có thể phải ba ngày sau mới có.
Tôi phất tay, tỏ ý mình có kiên nhẫn.
Tiễn bác sĩ đi xong, tôi cuộn mình trên ghế sofa chơi game.
Sau khi thua thảm hại mỗi ván, tôi và đồng đội ch/ửi nhau suốt ba tiếng.
Ch/ửi xong, tôi thoát giao diện, liếc nhìn góc trên bên phải màn hình.
Tám giờ năm mươi.
Giờ giới nghiêm của Lục Ngự là chín giờ.
Kết hôn ba năm, quy tắc tôi đặt ra, hắn chưa bao giờ phạm phải.
Hôm nay hắn vậy mà vẫn chưa về.
Lên mặt rồi à?
Bị tôi vắt kiệt như cây mía suốt một tháng nên muốn phản lo/ạn hả?
Nằm mơ.
Tôi chộp lấy điện thoại, mở khung chat.
Gõ phím lạch cạch trên màn hình.
【Được nước lấn tới rồi đúng không? Vậy mà dám về muộn!】
【Có phải ở ngoài lén lút làm chuyện gì mờ ám sau lưng tôi rồi không?】
【Mười phút nữa mà không thấy mặt anh, thì sau này đừng có về nữa!】
Ba tin nhắn liên tiếp đều chìm vào hư vô.
Trong khung chat cũng không hiện lên biểu tượng "thả tim" quen thuộc đó.
Tôi ngẩn ngơ nhìn, nhất thời lại cảm thấy hơi không quen.
Chồng đến cả icon cũng không thèm gửi cho tôi nữa.
Chiếc đồng hồ treo tường đã điểm chín giờ, rồi mười giờ...
Cuối cùng Lục Ngự cũng về.
Tôi bật dậy khỏi ghế sofa, đi dép lê lao ra ngoài.
"Anh còn biết đường về..."
Tôi vừa mở miệng, lời m/ắng nhiếc đang định thốt ra bỗng nghẹn lại khi nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe của hắn.
"Chồng... anh sao thế?"
Lục Ngự lắc đầu: "Không sao."
Nhìn thế này là có chuyện rồi.
Vai cũng sụp xuống, dáng vẻ phong độ thường ngày gần như biến mất.
Tôi chạy theo sau lưng hỏi han đủ điều, nhưng Lục Ngự một chữ cũng không chịu nói.
Chuyện nghiêm trọng đến thế sao?
Tim tôi thắt lại.
Chẳng lẽ nhà sắp phá sản rồi à?
Đang định an ủi hắn rằng không sao đâu, còn có vợ anh đây.
Lục Ngự lại ngẩng đầu hỏi tôi:
"Vợ ơi, em có yêu anh không?"
Tôi vội gật đầu: "Yêu chứ."
Không yêu thì sao tôi giao công ty cho hắn, không yêu thì sao tôi ép buộc hắn suốt bao nhiêu năm nay?
Thế nhưng Lục Ngự chỉ cười khổ, coi như không thấy lời bày tỏ tình yêu của tôi.
Tôi: "?"
4
Lần này tôi không chấp nhặt với hắn.
Chắc là chồng thực sự đang chịu áp lực lớn.
Đến cả việc thích nhất cũng quên làm.
Thế là tôi ân cần nhắc nhở:
"Chồng ơi, sao hôm nay anh không tắm nước lạnh nữa thế?
"Em đã chuẩn bị sẵn cho anh rồi."
Hiếm khi tôi ân cần một lần, chồng chắc chắn sẽ thấy vui hơn.
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook