Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Mày có bị rảnh hơi không hả?”
Cho dù có thấy tôi nghèo đi chăng nữa.
Từ ngày đầu tiên mời cơm.
Hết đưa tôi về nhà, lại giúp tôi xử lý gã bi/ến th/ái, giờ còn tặng tôi điện thoại mới.
“Yêu thích việc bố thí đến thế sao?”
Tạ Từ Niên bị tôi bất ngờ đẩy mạnh vào tường.
Anh ta không kìm được ho khan hai tiếng.
Đối mặt với sự chất vấn của tôi.
“Không phải bố thí.” Tạ Từ Niên rũ mắt, trầm giọng đáp, “Khoai lang sấy hôm đó rất ngon.”
“Tôi tưởng chúng ta là bạn.”
Tôi khựng lại.
Ngày chia khoai lang sấy hôm đó.
Chỉ có Tạ Từ Niên là không từ chối khéo.
Hơn nữa ngay trước mặt tôi.
Anh ta đã ăn hết sạch.
Một lúc lâu sau, tôi lạnh lùng buông tay ra.
“Không cần cậu lo chuyện bao đồng.”
Đã dám ra tay.
Thì tức là trong lòng tôi đã tính toán kỹ rồi.
Nghe vậy, Tạ Từ Niên định nói gì đó.
Cuối cùng lại nuốt lời vào trong.
Anh ta lặng lẽ cúi đầu.
Những sợi tóc mái che khuất đôi mày thanh tú.
Vừa trông có vẻ tan vỡ lại vừa đáng thương.
Đáng tiếc.
Tôi không ăn bài này.
Bởi vì chính tôi cũng sắp dùng đến phát ngán rồi.
Đợi đến hai phút sau.
“Này, cái điện thoại này dùng thế nào?”
Chuyện nào ra chuyện đó.
Việc cho rằng Tạ Từ Niên là kẻ làm màu.
Và.
Việc không tốn một xu mà vẫn sở hữu điện thoại đời mới nhất.
Hai việc này chẳng hề xung đột với nhau.
Tạ Từ Niên sững người.
Anh ta nở nụ cười nhạt: “Để tôi dạy cậu.”
13
Sau vụ gã bi/ến th/ái.
Cuộc sống của tôi vẫn là ba điểm một đường thẳng.
Ký túc xá, lớp học và nơi làm thêm.
Việc bố tôi ngày xưa chưa hoàn thành.
Tôi muốn thay ông thực hiện.
-- M/ua cho mẹ tôi một căn nhà.
Hai năm gần đây.
Tôi đã dùng những th/ủ đo/ạn lệch lạc tích góp được một khoản tiền.
Không dám nói là m/ua nhà tốt thế nào.
Nhưng ít nhất.
Cũng đủ trả tiền cọc cho một khu chung cư bình thường.
Vì thường xuyên đi đêm.
Làm sao không có lúc ướt giày.
Tôi quyết định rửa tay gác ki/ếm.
Thành thật đi làm thuê.
Chỉ là...
Tôi cứ luôn bắt gặp Tạ Từ Niên.
Ở nơi tôi làm thêm.
Tôi làm thêm ở tiệm bánh, Tạ Từ Niên liền tới đặt bánh mì và bánh kem.
Tôi làm thêm ở quán cà phê, Tạ Từ Niên liền tới m/ua vài chục cốc cà phê và trà sữa.
Khi tôi vì lắc trà sữa đến mỏi nhừ cả tay.
Trừng mắt nhìn bóng lưng Tạ Từ Niên đầy hung dữ.
Ánh mắt vô tình liếc thấy.
Thứ mà Tạ Từ Niên để lại.
Sờ thử xem.
Căng phồng.
Chẳng lẽ là tiền boa?
Đôi mắt tôi hơi sáng lên.
Ai ngờ mở túi ra.
Bên trong là một gói th/uốc cảm.
Còn có một mẩu giấy.
【Dạo này Bắc Kinh bắt đầu trở lạnh.】
【Cậu có chút ho, nhớ uống th/uốc nhé.】
...
"
Tạ Từ Niên.
Cậu thật sự rất thích làm màu đấy.
14
Tần suất xuất hiện của Tạ Từ Niên không cao.
Nhưng mỗi lần xuất hiện.
Anh ta đều mang cho tôi thứ gì đó.
Ví dụ như, những hộp sô-cô-la được đóng gói tinh xảo.
【Khi nào bị hạ đường huyết thì ăn một viên.】
Ví dụ như, th/uốc mỡ trị bỏng đặc hiệu nhập khẩu.
【Lần sau cẩn thận một chút.】
Số lần Tạ Từ Niên xuất hiện càng nhiều.
Các đồng nghiệp đều túm tụm lại, nháy mắt hỏi tôi: “Tiểu Bạch, anh ta là đối tượng của cậu à?”
Mỗi lần như thế.
Tôi đều cười ha ha.
“Đối tượng của cậu đấy.”
Câu hỏi này buồn cười quá đi mất.
Tôi đem kể lại như một câu chuyện cười cho mẹ nghe.
“Con có một người bạn...”
Mẹ tôi không cười.
Ngược lại còn lộ ra vẻ mặt hoài niệm.
“Bố con ngày xưa cũng theo đuổi mẹ như vậy đấy.”
Đợi mẹ tôi hoàn h/ồn lại.
Bà buột miệng nói:
“Sao con không cười nữa?”
“Con đi đâu đấy?”
“Ê, nhớ m/ua chai nước tương về nhé!”
15
Tôi bắt đầu trốn Tạ Từ Niên để đi làm thêm.
Sau đó tôi phát hiện ra.
Làm việc thời vụ ki/ếm được nhiều tiền hơn.
Cứ hễ thấy tiền.
Là tôi không đi nổi bước nào nữa.
Đợi đến khi tôi phản ứng lại.
Tôi đã làm việc với cường độ cao liên tục một tuần rồi.
Khi tôi vì thiếu ngủ triền miên.
Đến giảng đường học tiết sáng sớm.
Kết quả là tinh thần hoảng hốt, suýt chút nữa thì hụt chân, một bàn tay bất chợt xuất hiện giữ ch/ặt lấy tôi.
Tạ Từ Niên nhìn tôi một cái, dùng giọng điệu trần thuật sự thật: “Gần đây nghỉ ngơi không tốt.”
Tôi khựng lại, hất tay anh ta ra.
“Không cần cậu lo.”
"
Tạ Từ Niên không nói gì.
Chiều hôm sau.
Tôi vừa nhận được một việc gấp giá cao, chuẩn bị ra ngoài.
Bà dì quản lý ký túc xá đang dán thông báo.
【Từ hôm nay, toàn thể học sinh không được về muộn.】
【Mười một giờ tối kiểm tra phòng đúng giờ, không phải lý do xin phép, quá ba lần về muộn, học sinh đó sẽ bị ghi lỗi, và mất tư cách tham gia xét duyệt học bổng năm học tới.】
Tôi sững người tại chỗ.
Nhìn thời gian kết thúc công việc trong nhóm.
Dự kiến là mười một giờ rưỡi tối.
...
Cái đệch mợ nó chứ!
Quy định chó ch*t này là đứa nào đề xuất vậy?
Tôi nghiến răng kèn kẹt.
Định tìm bà dì quản lý để xin xỏ.
Ai ngờ có sinh viên khác nhanh chân hơn tôi.
Đang kéo tay bà dì.
Làm nũng xin xỏ.
Sinh viên đó có vẻ rất thân với bà dì.
Bà dì nhìn trái nhìn phải.
Hạ thấp giọng nói: “Không phải dì không muốn linh động.”
“Nghe nói có sinh viên chê bạn cùng phòng về quá muộn, ảnh hưởng đến nghỉ ngơi và giấc ngủ, nên đã bảo gia đình quyên góp cho trường một tòa nhà, vì vậy nhà trường mới đặt ra nội quy này.”
Không chỉ có thể ki/ếm được danh tiếng yêu thương học sinh.
Hơn nữa còn được không một tòa nhà.
Nhà trường không có lý do gì để từ chối.
Trong khoảnh khắc.
Trong đầu tôi hiện lên bóng hình của một người.
Tôi tối sầm mặt mũi.
Chỉ muốn bóp cổ ai đó.
Tôi lấy điện thoại ra.
Lạch cạch gõ chữ.
【Không quen mắt việc tôi về muộn như vậy, cậu hoàn toàn có thể thương lượng với tôi, ví dụ như đưa số tiền quyên góp tòa nhà đó cho tôi.】
Thế thì tôi sẽ không đi làm thêm nữa.
Vài giây sau.
Tạ Từ Niên gửi đến hai câu.
【Cậu sẽ hiểu lầm.】
【Rằng tôi lại đang bố thí cho cậu.】
Đúng là Tạ Từ Niên làm thật.
Khoan đã.
Thế này mà cũng giống nhau được à?
Ai đời lại đi chê tiền bao giờ cơ chứ?!
Tôi suýt chút nữa tức đến bật cười.
Lúc không nên học cách giữ khoảng cách thì thôi.
Tạ Từ Niên.
Anh lại tự học mà không cần thầy dạy nhé (^ω^).
16
Sau khi không làm việc cường độ cao nữa.
Thu nhập của tôi giảm một nửa.
Để trả đũa Tạ Từ Niên.
Tôi cố tình canh lúc anh ta đang tắm trong nhà vệ sinh.
Bịa chuyện với bà dì quản lý ký túc xá đi kiểm tra phòng.
“Tạ Từ Niên á? Anh ta chưa về đâu.”
Tôi nở nụ cười ngoan ngoãn.
Kết hợp thêm buff quyến rũ của mị m/a.
Bà dì quản lý dễ dàng tin ngay.
Sau khi tiêu tốn hết hai lần ghi tên.
Tôi tiếc nuối thu tay lại.
Dù sao cũng là “ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy”.
Ai ngờ Tạ Từ Niên nhìn thấy danh sách về muộn dán ở dưới lầu, anh ta không hề tìm bà dì quản lý để giải thích.
Biểu cảm thản nhiên.
Như thể không hề quan tâm kẻ nào h/ãm h/ại mình.
-- Lại để anh ta làm màu được rồi.
Chương 12
Chương 12
Chương 5
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook