Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Sau khi sinh đứa thứ hai, nhà chồng muốn bán con gái tôi
1
Lượt đọc0
Theo dõi8
ChươngSau khi mang th/ai đứa thứ hai, tôi lại bắt đầu chán gh/ét đứa con gái sáu tuổi của mình. Con bé cầm tờ bài kiểm tra đạt điểm tuyệt đối lao vào lòng tôi, chỉ muốn nghe một lời khen ngợi. Vậy mà tôi lại đưa tay đẩy con bé ra, giọng nói cũng theo đó mà lớn dần. Những lời cay nghiệt đó thốt ra, tôi thậm chí còn chẳng kịp ngăn mình lại. "Cút ra, đừng đụng vào tao!" "Đã sáu tuổi rồi mà còn ôm ấp, mày không thấy gh/ê t/ởm à?" Con gái đứng ch/ôn chân tại chỗ, niềm vui trong mắt con bé cứ thế lụi tàn từng chút một. Tôi sực tỉnh, nhìn con bé mà không biết phải dỗ dành thế nào. Buổi tối, tôi khóc lóc kể lại chuyện ban ngày cho chồng nghe, đề nghị đi gặp bác sĩ tâm lý. Chồng ôm lấy tôi, dịu dàng an ủi như mọi khi. "Đứa thứ hai là con trai, em đưa con gái về quê cho mẹ nuôi đi." Tôi nghĩ đến căn nhà ở quê và những ô cửa sổ lùa gió vào mùa đông, trong lòng muôn phần không muốn. Lời đã đến bên miệng, vậy mà tôi lại như bị m/a xui q/uỷ khiến mà đồng ý. Mãi đến ngày hôm sau, tôi mới miễn cưỡng nhớ lại cơn mơ hồ lúc mình gật đầu đó. Tôi đi giám sát việc sửa sang nhà mới, người thợ mộc được thuê tạm thời kéo tôi vào góc tường. Ông ta nhìn quanh một vòng, x/ác nhận không có ai mới hạ thấp giọng: "Cô Lâm này, có phải cô bị người ta ếm bùa rồi không?"
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Sau khi mang th/ai đứa thứ hai, tôi lại bắt đầu chán gh/ét đứa con gái sáu tuổi của mình. Con bé cầm tờ bài kiểm tra đạt điểm tuyệt đối lao vào lòng tôi, chỉ muốn nghe một lời khen ngợi. Vậy mà tôi lại đưa tay đẩy con bé ra, giọng nói cũng theo đó mà lớn dần. Những lời cay nghiệt đó thốt ra, tôi thậm chí còn chẳng kịp ngăn mình lại. "Cút ra, đừng đụng vào tao!" "Đã sáu tuổi rồi mà còn ôm ấp, mày không thấy gh/ê t/ởm à?" Con gái đứng ch/ôn chân tại chỗ, niềm vui trong mắt con bé cứ thế lụi tàn từng chút một. Tôi sực tỉnh, nhìn con bé mà không biết phải dỗ dành thế nào. Buổi tối, tôi khóc lóc kể lại chuyện ban ngày cho chồng nghe, đề nghị đi gặp bác sĩ tâm lý. Chồng ôm lấy tôi, dịu dàng an ủi như mọi khi. "Đứa thứ hai là con trai, em đưa con gái về quê cho mẹ nuôi đi." Tôi nghĩ đến căn nhà ở quê và những ô cửa sổ lùa gió vào mùa đông, trong lòng muôn phần không muốn. Lời đã đến bên miệng, vậy mà tôi lại như bị m/a xui q/uỷ khiến mà đồng ý. Mãi đến ngày hôm sau, tôi mới miễn cưỡng nhớ lại cơn mơ hồ lúc mình gật đầu đó. Tôi đi giám sát việc sửa sang nhà mới, người thợ mộc được thuê tạm thời kéo tôi vào góc tường. Ông ta nhìn quanh một vòng, x/ác nhận không có ai mới hạ thấp giọng: "Cô Lâm này, có phải cô bị người ta ếm bùa rồi không?"
Bình luận
Bình luận Facebook