Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Sau khi bị Thái tử phi ném cho sói ăn, ta thu hồi khí vận hoàng triều
0
Lượt đọc0
Theo dõi7
ChươngTa là vị công chúa ng/u ngốc vang danh thiên hạ, nhưng lại là bảo vật được cả cung đình nâng niu trong lòng bàn tay. Khi Hoàng tổ mẫu ôm ta, miệng luôn gọi tâm can bảo bối. Ngay đến Phụ hoàng vốn nghiêm nghị không chút nụ cười, thấy ta chạy đến cũng phải bỏ dở tấu chương mà dỗ dành. Người che chở ta nhất chính là Thái tử huynh, triều thần không ai khuyên nổi huynh ấy, nhưng chỉ cần ta cất lời, huynh ấy lập tức quay đầu. Thế nhưng, từ khi Thái tử phi tiến vào Đông cung, mọi sự đều đổi khác. Lần đầu gặp ta, ả chẳng hề giấu giếm vẻ chán gh/ét trong mắt: "Công chúa đã đến tuổi cài trâm, từ nay phải giữ quy củ." Ả đoạn tuyệt bánh ngọt của ta, thu hồi chăn mềm, lại ép ta mỗi ngày quỳ gối chép Nữ giới. Ngày đi săn mùa thu, Thái tử huynh b/ắn hạ được con hươu đầu đàn, tiếng reo hò vang dậy khắp chốn. Ta vừa vỗ tay theo, Thái tử phi liền siết ch/ặt cổ tay ta, lôi đến bên rào gỗ nh/ốt sói. "Cái bộ dạng ngốc nghếch này của ngươi đã làm mất hết thể diện hoàng gia rồi." Thừa lúc mọi người đều hướng mắt về phía Thái tử, ả giơ tay đẩy ta vào giữa bầy sói đã nhịn đói ba ngày. "Ăn không ngồi rồi bao nhiêu năm, cũng đến lúc lấy cái mạng này trả lại cho hoàng gia." Nhưng ả đâu hay biết, ta chính là hiện thân khí vận của triều đại này. Nếu ta ch*t trong miệng sói, giang sơn này cũng sẽ theo đó mà tận diệt.
Chương 9
Chương 8
Ta là vị công chúa ng/u ngốc vang danh thiên hạ, nhưng lại là bảo vật được cả cung đình nâng niu trong lòng bàn tay. Khi Hoàng tổ mẫu ôm ta, miệng luôn gọi tâm can bảo bối. Ngay đến Phụ hoàng vốn nghiêm nghị không chút nụ cười, thấy ta chạy đến cũng phải bỏ dở tấu chương mà dỗ dành. Người che chở ta nhất chính là Thái tử huynh, triều thần không ai khuyên nổi huynh ấy, nhưng chỉ cần ta cất lời, huynh ấy lập tức quay đầu. Thế nhưng, từ khi Thái tử phi tiến vào Đông cung, mọi sự đều đổi khác. Lần đầu gặp ta, ả chẳng hề giấu giếm vẻ chán gh/ét trong mắt: "Công chúa đã đến tuổi cài trâm, từ nay phải giữ quy củ." Ả đoạn tuyệt bánh ngọt của ta, thu hồi chăn mềm, lại ép ta mỗi ngày quỳ gối chép Nữ giới. Ngày đi săn mùa thu, Thái tử huynh b/ắn hạ được con hươu đầu đàn, tiếng reo hò vang dậy khắp chốn. Ta vừa vỗ tay theo, Thái tử phi liền siết ch/ặt cổ tay ta, lôi đến bên rào gỗ nh/ốt sói. "Cái bộ dạng ngốc nghếch này của ngươi đã làm mất hết thể diện hoàng gia rồi." Thừa lúc mọi người đều hướng mắt về phía Thái tử, ả giơ tay đẩy ta vào giữa bầy sói đã nhịn đói ba ngày. "Ăn không ngồi rồi bao nhiêu năm, cũng đến lúc lấy cái mạng này trả lại cho hoàng gia." Nhưng ả đâu hay biết, ta chính là hiện thân khí vận của triều đại này. Nếu ta ch*t trong miệng sói, giang sơn này cũng sẽ theo đó mà tận diệt.
Bình luận
Bình luận Facebook