Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Trước kỳ thi đại học, tôi không còn đặt kỳ vọng lên vai con
0
Lượt đọc0
Theo dõi7
ChươngCon trai tôi đang phát biểu tại hội trường nhà trường. Nghe một phụ huynh khác nhắc đến chuyện này, tôi thậm chí còn chẳng kịp cất rau củ, cứ thế xách túi chạy thẳng đến đó. Vừa đi đến ngoài cửa hội trường, giọng thằng bé đã vang lên qua loa phóng thanh: "Có đôi khi tôi đặc biệt ngưỡng m/ộ mẹ của người khác, họ sẵn sàng cho con cái chút tự do. Còn mẹ tôi chỉ là một bà nội trợ không có cuộc sống riêng. Bà ấy cho rằng việc quanh quẩn bên tôi cả ngày là đang hy sinh, nhưng tôi chỉ thấy ngộp thở, như bị bà ấy trói ch/ặt lấy vậy." Nó nhìn quanh phía dưới khán đài, dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu bà ấy có thể học theo bố tôi, biết cách tôn trọng tôi, thì tôi đã chẳng đến mức chỉ còn lại mỗi kết quả học tập tốt mà ngay cả bạn bè cũng không kết giao nổi." "Có những lúc tôi thậm chí còn nghĩ, giá như mình không có một người mẹ như thế thì tốt biết mấy." Tôi đứng sững lại bên cửa, nước từ túi rau củ trong tay rỉ ra theo túi ni lông. Chồng tôi không biết đã đứng sau lưng từ lúc nào, ông ấy lại còn cười bảo: "Đúng là con trai tôi, đến cả việc chê bà quản quá nhiều cũng giống hệt tôi." Tôi không nói một lời nào. Tôi đã từ bỏ công việc để đi theo chăm sóc con suốt 3 năm, dồn hết tâm sức vào nó, đổi lại là việc nó đứng trước 3 ngàn người trong trường nói rằng tôi còn chẳng bằng người cha chẳng bao giờ quan tâm đến nó. Chiều hôm đó, tôi trả phòng căn hộ thuê gần trường, hủy luôn khóa học ngoại ngữ với giáo viên nước ngoài trị giá 15 ngàn mỗi tháng; cuối cùng, tôi đặt một tấm vé máy bay đi Hải Nam. Nếu nó cảm thấy không có tôi sẽ tốt hơn. Vậy thì những ngày còn lại trước kỳ thi đại học, cứ để bố nó đi cùng nó vậy.
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Con trai tôi đang phát biểu tại hội trường nhà trường. Nghe một phụ huynh khác nhắc đến chuyện này, tôi thậm chí còn chẳng kịp cất rau củ, cứ thế xách túi chạy thẳng đến đó. Vừa đi đến ngoài cửa hội trường, giọng thằng bé đã vang lên qua loa phóng thanh: "Có đôi khi tôi đặc biệt ngưỡng m/ộ mẹ của người khác, họ sẵn sàng cho con cái chút tự do. Còn mẹ tôi chỉ là một bà nội trợ không có cuộc sống riêng. Bà ấy cho rằng việc quanh quẩn bên tôi cả ngày là đang hy sinh, nhưng tôi chỉ thấy ngộp thở, như bị bà ấy trói ch/ặt lấy vậy." Nó nhìn quanh phía dưới khán đài, dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu bà ấy có thể học theo bố tôi, biết cách tôn trọng tôi, thì tôi đã chẳng đến mức chỉ còn lại mỗi kết quả học tập tốt mà ngay cả bạn bè cũng không kết giao nổi." "Có những lúc tôi thậm chí còn nghĩ, giá như mình không có một người mẹ như thế thì tốt biết mấy." Tôi đứng sững lại bên cửa, nước từ túi rau củ trong tay rỉ ra theo túi ni lông. Chồng tôi không biết đã đứng sau lưng từ lúc nào, ông ấy lại còn cười bảo: "Đúng là con trai tôi, đến cả việc chê bà quản quá nhiều cũng giống hệt tôi." Tôi không nói một lời nào. Tôi đã từ bỏ công việc để đi theo chăm sóc con suốt 3 năm, dồn hết tâm sức vào nó, đổi lại là việc nó đứng trước 3 ngàn người trong trường nói rằng tôi còn chẳng bằng người cha chẳng bao giờ quan tâm đến nó. Chiều hôm đó, tôi trả phòng căn hộ thuê gần trường, hủy luôn khóa học ngoại ngữ với giáo viên nước ngoài trị giá 15 ngàn mỗi tháng; cuối cùng, tôi đặt một tấm vé máy bay đi Hải Nam. Nếu nó cảm thấy không có tôi sẽ tốt hơn. Vậy thì những ngày còn lại trước kỳ thi đại học, cứ để bố nó đi cùng nó vậy.
Bình luận
Bình luận Facebook