Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Sau khi ly hôn, hào quang nam chính của chồng cũ đã biến mất
0
Lượt đọc0
Theo dõi7
ChươngLàm nữ chính trong tiểu thuyết ngọt sủng suốt 5 năm, cuối cùng tôi cũng bắt quả tang Bùi Nghiễn Chu trong phòng khách sạn. Cô thư ký đeo cặp kính gọng đen nặng nề r/un r/ẩy vì sợ hãi: "Phu nhân... thật sự xin lỗi..."
Tôi thốt ra hai chữ ly hôn một cách bình thản, Bùi Nghiễn Chu liếc nhìn cô thư ký một cái: "Đường Đường, đừng mang chuyện này ra để gi/ận dỗi nữa. Số tiền cô ta ki/ếm được một tháng chỉ đủ cho em đi làm đẹp một lần, cái túi em tùy tay xách cũng bằng nửa năm chi tiêu của người bình thường, rời xa tôi rồi thì em lấy gì để tiếp tục cuộc sống nhung lụa?"
Anh ta nhếch môi như đang tự cười chính mình: "Cả thành phố Hải Thành này ai mà không biết em là đóa hoa tơ hồng được người ta nâng niu từ nhỏ, ngoài tôi ra còn ai chịu hạ mình dỗ dành em mỗi ngày cơ chứ?"
Tôi không đáp lời ngay, hệ thống đã biến mất từ lâu bỗng nhiên xuất hiện vào lúc này: [Không phải chứ, anh ta thực sự không biết ở Hải Thành có bao nhiêu người đang xếp hàng chờ để được hầu hạ cô sao?]
Tôi nghe xong liền cười lạnh.
Sống những ngày bình yên quá lâu, có lẽ anh ta đã thực sự quên mất một điều.
Ngôn ngữ của hoa tơ hồng, trước nay vẫn luôn là ai đến trước được trước.
Chương 7
Chương 17
Chương 16
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Làm nữ chính trong tiểu thuyết ngọt sủng suốt 5 năm, cuối cùng tôi cũng bắt quả tang Bùi Nghiễn Chu trong phòng khách sạn. Cô thư ký đeo cặp kính gọng đen nặng nề r/un r/ẩy vì sợ hãi: "Phu nhân... thật sự xin lỗi..."
Tôi thốt ra hai chữ ly hôn một cách bình thản, Bùi Nghiễn Chu liếc nhìn cô thư ký một cái: "Đường Đường, đừng mang chuyện này ra để gi/ận dỗi nữa. Số tiền cô ta ki/ếm được một tháng chỉ đủ cho em đi làm đẹp một lần, cái túi em tùy tay xách cũng bằng nửa năm chi tiêu của người bình thường, rời xa tôi rồi thì em lấy gì để tiếp tục cuộc sống nhung lụa?"
Anh ta nhếch môi như đang tự cười chính mình: "Cả thành phố Hải Thành này ai mà không biết em là đóa hoa tơ hồng được người ta nâng niu từ nhỏ, ngoài tôi ra còn ai chịu hạ mình dỗ dành em mỗi ngày cơ chứ?"
Tôi không đáp lời ngay, hệ thống đã biến mất từ lâu bỗng nhiên xuất hiện vào lúc này: [Không phải chứ, anh ta thực sự không biết ở Hải Thành có bao nhiêu người đang xếp hàng chờ để được hầu hạ cô sao?]
Tôi nghe xong liền cười lạnh.
Sống những ngày bình yên quá lâu, có lẽ anh ta đã thực sự quên mất một điều.
Ngôn ngữ của hoa tơ hồng, trước nay vẫn luôn là ai đến trước được trước.
Bình luận
Bình luận Facebook