Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Cưng Chiều Tiểu Tổ Tông
- Chương 12
"Đừng ngồi lên bàn tôi."
Bị đẩy ra, Giang Tiếu cũng không gi/ận, mỉm cười ngồi xổm xuống trước mặt cậu, đ.á.n.h giá cậu một lượt từ trên xuống dưới.
"Mạnh Từ, cậu ốm đi rồi."
Nói xong, chị ta cười: "Đẹp trai thật."
Mạnh Từ đảo mắt trắng dã: "Th/ần ki/nh."
Buông lời xong liền định ngủ tiếp, nhưng lại bị một câu của Giang Tiếu gọi dậy.
Chị ta đứng dậy, điệu bộ u ám nói: "Nghe bảo cậu đối xử đặc biệt lắm với nhỏ học sinh mới chuyển đến, để tôi xem nào, là đứa nào nhỉ."
Vừa nói, chị ta vừa nhìn sang bạn nữ ngồi cùng bàn với Mạnh Từ: "Là em à?"
Bạn nữ vội vàng lắc đầu, sau đó, theo bản năng liếc mắt nhìn về phía tôi.
Giang Tiếu nương theo ánh mắt của cô bạn mà nhìn sang.
Vừa vặn chạm mắt với tôi.
Lúc này tôi mới phát hiện, Giang Tiếu có một đôi mắt rất đẹp.
To tròn và rất linh động.
Trông rất giống với tôi.
Giang Tiếu bước về phía tôi, nhưng vừa đi được một bước, đã bị người ta kéo vạt áo lại.
Là Mạnh Từ.
Cậu ta buông tay ra, đứng thẳng dậy, đi thẳng đến trước mặt tôi, rồi mới xoay người lại nhìn chị ta.
"Sắp vào lớp rồi, không có việc gì thì về đi, đừng có ki/ếm chuyện."
Giang Tiếu bĩu môi.
"Nhìn bộ dạng căng thẳng của cậu kìa, tôi chỉ xem mặt nó một chút thôi, chẳng làm gì đâu."
Nói rồi, Giang Tiếu lách qua người cậu, nghiêng đầu nhìn sang tôi.
Bốn mắt nhìn nhau, Giang Tiếu bỗng bật cười.
"Tạ D/ao đúng không? Chị nhớ cưng rồi đấy."
Nói đoạn, chị ta chớp chớp mắt với tôi: "Chị là Giang Tiếu."
Sau màn giới thiệu bản thân một cách khó hiểu đó, chị ta vỗ vai Mạnh Từ một cái, rồi xoay người bỏ đi.
Đến dứt khoát, đi cũng lưu loát.
Chẳng làm gì cả, nhưng lại làm tôi vô cớ có chút hứng thú với chị ta.
Một cô gái khá là thú vị.
Đáng tiếc.
Lại là tình địch.
21.
Tôi và Giang Tiếu rốt cuộc vẫn đ.á.n.h nhau một trận.
Buổi tối, Mạnh Từ lại có việc, tôi lủi thủi đi về nhà một mình, lúc đi ngang qua con hẻm nhỏ gần trường, phát hiện hai đám nữ sinh đang xảy ra xô xát.
Tôi vốn không phải là người thích lo chuyện bao đồng, chỉ là, trong đó có một nhỏ học sinh lớp tôi, thấy tôi đi ngang qua liền sống c.h.ế.t kéo tôi vào, khóc thút thít c/ầu x/in tôi giúp đỡ.
Bị đưa vào thế khó từ chối, tôi đành ném cặp sách xuống, lẳng lặng xắn tay áo lên.
Sau đó.
Trước mặt liền xuất hiện thêm một người.
Vừa ngẩng đầu lên, lại chính là Giang Tiếu.
Chị ta nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt chớp chớp, trông vô cùng xinh đẹp.
"Nghe nói cưng đ.á.n.h nhau giỏi lắm."
Chị ta cười: "Hay là, thử phát nhỉ?"
Tôi không nói lời nào, nhưng thành thật mà nói, tôi cũng hơi ngứa tay rồi.
Trong con hẻm nhỏ ngày hôm đó, vốn là trận hẹn đ.á.n.h lộn của hai băng đảng, lúc sau lại biến thành hiện trường solo 1vs1 giữa tôi và Giang Tiếu.
Tôi không thua, mà Giang Tiếu cũng chẳng thắng.
Hai người miễn cưỡng coi như hòa, tôi bầm dập, chị ta cũng xước xát, nhìn nhau một cái, thế mà đều phá lên cười.
Giữa vô vàn ánh mắt ngỡ ngàng của đám đông, chị ta bá vai tôi, giọng điệu nhẹ nhõm: "đá/nh sướng thật đấy, đi, chị dẫn cưng đi ăn xiên nướng."
Tôi nhặt cặp sách lên, theo chị ta đi luôn.
Bỏ lại một bầy nữ sinh vốn định hẹn kèo đ.á.n.h nhau ở lại, đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác.
……
Ở quán đồ nướng, Giang Tiếu gọi rất nhiều th!t nướng, và cả rất nhiều bia.
Mang đậm cái khí thế không say không về.
Nhưng tôi cũng chẳng thấy phản cảm chút nào.
Và tối hôm nay, tôi lại phát hiện ra một điểm chung nữa giữa hai đứa:
Tửu lượng đều siêu cùi bắp.
Lúc gọi món, Giang Tiếu vung tay hào phóng gọi hẳn một két bia, dõng dạc tuyên bố hôm nay hai đứa phải uống sập két, nhưng thực tế thì...
Khi trên bàn vừa vặn xếp đủ ba vỏ chai rỗng, thì cả hai chúng tôi nói chuyện đều đã ngọng líu ngọng lô rồi.
Giang Tiếu nắm c.h.ặ.t ly rư/ợu, nghiêng đầu nhìn tôi.
"Mạnh Từ có phải là rất thích cưng không?"
Câu hỏi này của chị ta quá đột ngột, tôi sững người một chốc, nhưng lại chẳng biết trả lời thế nào.
Đợi nửa ngày không thấy câu trả lời, Giang Tiếu bỗng bật cười.
"Chị nhìn ra được."
"Nhưng chị thấy khá vui."
Chị ta nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mắt sáng lấp lánh lạ thường: "Bởi vì chị phát hiện ra, mắt nhìn người của Mạnh Từ khá tốt, chị cũng rất thích cưng."
Cầm ly cụng nhẹ với tôi một cái, Giang Tiếu nói: "Cưng yên tâm, chị không phải cái loại người cứ thích bám riết lấy không buông đâu, làm thế phèn lắm."
"Chị ấy à, chị muốn làm kiểu cao bồi trong phim viễn tây ấy, có thể nói lời tạm biệt với bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì một cách cực kỳ tiêu sái."
"Bây giờ chị đã bắt đầu mong đợi rồi, sau này chị còn gặp được Thẩm Từ, Trương Từ, Lý Từ... Từ gì cũng được, nói chung là thuộc về chị là được."
Chị ta cười: "Dù thế nào đi nữa, chắc cũng không kém hơn cái đồ cuồ/ng b/ạo l/ực như Mạnh Từ đâu nhỉ."
Tôi xoay xoay ly bia, cũng cười rộ lên theo chị ta.
Nhưng vẫn không tài nào theo kịp lối tư duy bay nhảy của Giang Tiếu.
Vừa mới nói muốn buông bỏ xong, chị ta đã chớp mắt với tôi: "Lát nữa cưng ra ngồi cái bàn trống đằng kia kìa, cấm phát ra tiếng động nhé, chị cho cưng nghe một màn tỏ tình chân thật."
Nói xong, chị ta liền bấm gọi cho Mạnh Từ.
……
Lúc Mạnh Từ chạy tới, câu đầu tiên cất miệng hỏi chính là: "Tạ D/ao đâu?"
"Đi rồi."
Giang Tiếu nốc một ngụm bia đ/á, còn tiện tay nhón hai hạt đậu phộng nhét vào miệng.
Chị ta đứng dậy, chìa tay ra trước mặt Mạnh Từ.
"Mạnh Từ, ôm một cái đi."
Mạnh Từ lùi lại một bước: "Đừng có làm lo/ạn, tôi có người mình thích rồi."
Giang Tiếu có vẻ không hề bất ngờ.
Chị ta rụt tay về, cao giọng hỏi cậu: "Tạ D/ao phải không?"
Ngồi quay lưng lại với họ, tôi bỗng nín thở.
Chờ đợi câu trả lời của Mạnh Từ.
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 32
Chương 40
Chương 15
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook