Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Hỏa Diễm U Lan
- Chương 7
Cả phòng đội ngũ nghiên c/ứu không ai dám ho he một tiếng, chỉ có một Omega nữ đứng ra, đi đến bên cạnh Văn Thời Yến, nhẹ nhàng vỗ vai hắn, dùng tin tức tố lặng lẽ trấn an cảm xúc của hắn.
"Được rồi, th/uốc lần này vừa mới nghiên c/ứu ra, vẫn chưa tiến hành thử nghiệm lâm sàng nghiêm ngặt, vốn dĩ chưa thể đưa ra thị trường sử dụng, hiệu quả không đạt kỳ vọng là chuyện bình thường."
"Đàn anh, đừng nóng vội."
Tin tức tố ẩm ướt mang theo mùi cỏ xanh nhàn nhạt, khiến người ta không kìm được mà liên tưởng đến buổi sớm mai trong lành sau cơn mưa, ôn hòa yên bình, nhẹ nhàng thấm đẫm vạn vật.
Cơn gi/ận dữ quanh người Văn Thời Yến dần dần tắt ngấm, tin tức tố đầy mùi th/uốc sú/ng cũng được thu lại.
Hắn khôi phục vẻ bình tĩnh, ngồi xuống lại.
"Tiếp tục họp."
Vị Omega nữ kia cũng thu tay về, trở lại chỗ ngồi của mình.
Khoảnh khắc cô ấy xoay người, mái tóc dài tung bay, tôi nhìn rõ khuôn mặt cô ấy.
Cô ấy là... mối tình đầu của Văn Thời Yến.
10
Năm đó sau khi xảy ra sự cố kia, Văn Thời Yến bắt đầu tránh mặt tôi.
Hắn xin phép cha tôi nghỉ, ngay cả phòng thí nghiệm của công ty cũng không đến nữa.
Tôi đành phải m/ua một túi đồ ăn vặt to, mặt dày đến nhà họ Văn ngồi canh.
Nể tình có đồ ăn ngon, em trai hắn không đuổi tôi đi.
"Em trai, bao giờ anh em về?"
Văn Thời Triều cúi đầu, ăn ngấu nghiến chiếc bánh kem nhỏ.
"Chắc là nửa đêm đấy, anh ấy bận chuẩn bị cho cuộc thi sáng tạo rồi."
"Vất vả gh/ê." Tôi buồn bã nói: "Anh ấy làm một mình à? Có khi nào bận quá không kịp ăn cơm không?"
Văn Thời Triều lén la lén lút ghé sát lại, trong mắt phát ra tia sáng kỳ lạ.
"Không phải một mình đâu, cùng nhóm còn có một chị gái xinh đẹp nữa!"
Tôi lập tức hoảng hốt.
Cũng chẳng biết bản thân đang hoảng cái gì.
Đợi đến khi phản ứng lại, tôi đã thở hồng hộc đứng bên ngoài phòng thí nghiệm trường học của Văn Thời Yến.
Tôi dán người vào tường, mệt đến mức há miệng thở dốc, lưng ướt đẫm mồ hôi.
Đang lúc chật vật thì Văn Thời Yến xuất hiện.
Hắn đi tới từ đầu kia hành lang, bên cạnh còn có một cô gái nhỏ nhắn đi sát theo sau.
Hai người nói nói cười cười, không biết đang trao đổi chuyện gì thú vị.
Thần thái Văn Thời Yến thả lỏng, bên môi vương nụ cười dịu dàng.
Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, nụ cười ấy biến mất, Văn Thời Yến đứng lại, giữ một khoảng cách đủ xa với tôi.
"Tô Khải Thần? Sao cậu lại ở đây?"
Tôi không trả lời, ánh mắt dán ch/ặt lên người cô gái bên cạnh hắn.
Mái tóc dài suôn mượt, dáng người thon thả yểu điệu, có sự ngoan ngoãn mềm mại đặc trưng của Omega nữ.
Đặc biệt là mùi tin tức tố nhàn nhạt trên người cô ấy, ẩm ướt mát lạnh, trời sinh mang theo công hiệu chữa lành, phối hợp hoàn hảo với tin tức tố bạo liệt như lửa của Văn Thời Yến.
Nhớ lại vẻ mặt vừa thẹn thùng vừa kỳ lạ của em trai họ Văn khi nhắc đến cô ấy, tôi gần như có thể khẳng định ngay lập tức.
Qu/an h/ệ giữa cô gái này và Văn Thời Yến không tầm thường.
Trái tim đ/ập kịch liệt, lồng ng/ực bí bách đến mức không thở nổi.
Nhận ra ánh mắt đầy lệ khí của tôi, Văn Thời Yến mặt không đổi sắc chắn trước mặt cô gái, nói khẽ với cô ấy:
"Thần Vũ, em về phòng thí nghiệm trước đi, tôi xử lý chút việc."
Cô gái gật đầu, trước khi đi còn nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp.
Trong hành lang trống trải yên tĩnh, tôi nhìn về phía Văn Thời Yến.
"Cô ta là ai?"
"Chỉ là đàn em cùng tham gia cuộc thi thôi."
Văn Thời Yến không định báo cáo chuyện tình cảm cá nhân với tôi, cũng chẳng có bao nhiêu kiên nhẫn.
"Trời tối rồi, tôi đưa cậu về."
Hắn thậm chí ngay cả thời gian nói với tôi vài câu cũng không nỡ bỏ ra.
Tôi lao đến trước mặt hắn, túm lấy cổ áo hắn.
"Văn Thời Yến, chúng ta đã làm chuyện đó rồi, anh muốn chối bỏ sao?"
Văn Thời Yến rũ mắt, ánh mắt đen thẫm, im lặng không nói.
Tôi trừng lớn mắt, không thể tin nổi.
"Anh thực sự là loại người như vậy? Muốn chơi chùa, một chút trách nhiệm cũng không chịu gánh sao?"
Văn Thời Yến nhẹ nhàng gạt tay tôi ra, lùi lại một bước, thấp giọng nói: "Đánh dấu đã được xóa sạch sẽ rồi."
Hắn nói: "Cậu vẫn còn nguyên vẹn, có thể tìm được người tốt hơn."
Đúng là công thức từ chối nghe thật đường hoàng đạo mạo.
"Người tốt hơn?"
Tôi đỏ hoe mắt chất vấn hắn: "Văn Thời Yến, là trong lòng anh đã có người khác rồi phải không?"
Hắn đứng ở nơi không xa không gần, lẳng lặng nhìn tôi.
Không mở miệng, cũng không phủ nhận.
Đáp án đã quá rõ ràng.
Tôi quay lưng đi, thẳng lưng lên, không cho phép hắn nhìn thấy nước mắt của mình nữa.
"Rất tốt, đúng ý tôi lắm.”
"Vốn dĩ kẻ nghèo khổ thấp hèn như anh, cũng chẳng xứng với tôi!"
Chương 15
Chương 19
Chương 28
Chương 14
Chương 13
8
Chương 10
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook