VỐN DĨ DUYÊN MỎNG, CỚ SAO TÌNH SÂU

VỐN DĨ DUYÊN MỎNG, CỚ SAO TÌNH SÂU

Chương 11

24/02/2026 12:03

Đợi đến khi Thường Thanh tắt thở, Giang Trạch Xuyên mới buông đoản ki/ếm ra, nhìn về phía một tên binh sĩ đi cùng, hỏi: "Bệ hạ còn muốn chơi nữa không?"

Tên binh sĩ đó ngẩng đầu, tùy tiện tháo mũ giáp xuống. Hắn đi lướt qua Giang Trạch Xuyên, vén rèm xe ngựa, bế ta ra ngoài. Hắn bình thản ra lệnh cho quân đội đi cùng: "Hồi cung."

Giang Trạch Xuyên bị hai binh sĩ áp giải, ánh mắt rơi trên người ta, cho đến khi ta được Tư Mã Tục bế lên một cỗ xe ngựa khác, hắn mới đối diện với ta, mở miệng. Nhưng không có âm thanh nào phát ra.

Thế nhưng ta đã nhìn rõ. Hắn nói: "Thường Lạc, ta hối h/ận rồi."

Tiếc rằng, ta không hối h/ận.

12.

Xe ngựa của Tư Mã Tục rất rộng lớn, vô cùng xa hoa. Ta tựa vào đệm mềm, nhắm mắt dưỡng thần.

Vừa rồi tự bắt mạch cho mình, dư đ/ộc trong cơ thể đã hoàn toàn tiêu tan. Có người đã cho ta uống giải dược.

Cục diện mờ mịt trước mắt dần trở nên sáng tỏ. Thường Thanh và Giang Trạch Xuyên bị một đôi bàn tay khổng lồ đẩy tới, c.ắ.n x/é lẫn nhau, tự ch/ặt đ/ứt thế lực của đối phương. Giờ đây, Đông Xưởng suy yếu, cựu thần Nội các đã thay đổi hơn phân nửa.

Thần yếu thì quân mạnh. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, ngai vàng của Tư Mã Tục đã chuyển từ lung lay sắp đổ sang vững như bàn thạch.

Thái phó từng nói, kẻ nào là người hưởng lợi, kẻ đó chính là người cầm cờ. Ta đột nhiên cảm thấy lòng lạnh ngắt. Nhìn không thấu Tư Mã Tục.

Hắn biết bao nhiêu? Biết từ lúc nào? Và rốt cuộc hắn đóng vai trò gì trong ván cờ này?

Đang mải mê suy nghĩ, Tư Mã Tục áp sát lại gần, ta theo bản năng né tránh, động tác có chút quá đà, suýt chút nữa đ/ập đầu vào thành xe.

Tư Mã Tục khựng lại trong chốc lát, rồi như không có chuyện gì xảy ra, hắn kéo chiếc áo choàng chất đống phía sau ta lên, khoác lên người ta, rủ mắt tỉ mỉ thắt lại dây buộc, "Ngươi sợ ta."

Hồi lâu không lời đáp lại.

"Đây chẳng phải là điều ngươi hằng mong muốn sao? Ép ta trở thành một vị Đế vương vô tình vô dục, tâm lạnh phế lạnh, cô đ/ộc không người thân thích?"

"Vì tâm nguyện này, ngươi cái gì cũng có thể vứt bỏ. Nay ta đã làm được rồi, ngươi còn sợ cái gì?" Tư Mã Tục nâng mặt ta lên, hỏi: "Ta có phụ kỳ vọng của ngươi và lão sư không?"

Hắn nhếch môi, nặn ra một nụ cười ôn hòa mà giả dối, "Dáng vẻ này của ta hiện tại, ngươi có hài lòng không?"

Ta nhìn vào đôi mắt của Tư Mã Tục, tim thắt lại đ/au đớn: "Ngươi... sao ngươi lại biết được? Ai nói cho ngươi biết?" Nếu thế, hắn còn sống làm sao nổi?

Tư Mã Tục thông tuệ nhưng trọng tình.

Kẻ thông tuệ, trời đố kỵ.

Kẻ trọng tình, dễ tổn thương.

Chính vì vậy, ta mới c/ầu x/in Thái phó, lần mưu tính này, bất luận sống c.h.ế.t ra sao, cả đời này tuyệt đối không được để Tư Mã Tục biết được sự thật.

"Đến nước này rồi, ngươi vẫn không chịu hối cải." Tư Mã Tục cười khẩy một tiếng, "Chẳng ai nói cho ta cả, các ngươi đều coi ta là kẻ ngốc. Ta chỉ có thể từng chút từng chút một mà thử, từng chút một mà điều tra, từng chút một mà đoán."

"Mỗi một lần, mỗi một bước, ta đều không đuổi kịp. Ta chẳng c/ứu nổi ai, cũng chẳng giữ nổi ai. Mỗi khi đưa tay ra, đều chỉ chạm vào hư không. Các ngươi đưa ta lên lầu cao vạn trượng, khiến ta đ/au đớn đến c.h.ế.t đi sống lại."

Tư Mã Tục lau nước mắt cho ta, động tác dịu dàng: "Nhưng ta không thể h/ận ngươi. Bì ngươi đã hy sinh vì ta."

"Ta cũng không thể h/ận Thái phó. Ông ấy vì ta, đến mạng cũng không cần nữa rồi."

"Thường Lạc, ta chẳng thể h/ận được ai cả."

"Các người đem những thứ ta trân quý nhất đoạt đi hết sạch, đem trái tim ta mổ ra dày vò ngàn đ/ao vạn c/ắt, vậy mà ta cũng không được phép thấy đ/au, không được phép khóc, không được phép nói không."

"Ta chỉ có thể thuận theo ý các người, từng bước từng bước mà đi tiếp. Nếu không, sự hy sinh vĩ đại của các người sẽ uổng phí mất thôi."

Giọng điệu Tư Mã Tục bình thản, dường như mọi cảm xúc đều đã cạn kiệt, chỉ còn lại một cái x/á/c khô mục rỗng: "Ngươi có biết khi ta thấu tỏ mọi chuyện, tâm trạng ta thế nào không?"

"Không một ngày nào là ta không muốn c.h.ế.t. Cứ nghĩ đến việc ngươi vì ta mà bị người ta chà đạp, ta lại thấy mình không đáng sống trên đời."

"Nhưng ta lại không thể c.h.ế.t, bởi vì Thường Lạc của ta vẫn còn đang thay ta chịu khổ. Ta còn chưa cho hắn được sống một ngày t.ử tế nào."

Đủ rồi. Đừng nói nữa.

Đừng nói nữa...

Nhưng Tư Mã Tục không chịu im miệng, hắn tựa trán vào trán ta, hỏi: "Nói cho ta biết, mười năm qua, ngươi đã để Thường Lạc của ta chịu bao nhiêu uất ức rồi?"

Ta nước mắt đầm đìa, nghiến răng gượng gạo chống đỡ: "Nô tài... không uất ức."

Tư Mã Tục bóp ch/ặt cổ ta, c.ắ.n lấy môi ta: "Đồ khốn! Dám lừa ta!"

13.

Giải d.ư.ợ.c là do Giang Trạch Xuyên cho ta uống. Trên người Thường Thanh có một viên Bách Độc Giải, Tư Mã Tục vốn định ép hắn giao ra.

Nhưng mãi đến khi Thường Thanh trúng đ/ộc mới vô ý nói lộ ra rằng Bách Độc Giải đang ở trên người Giang Trạch Xuyên.

Cho nên, Tư Mã Tục mới mặc kệ cho Giang Trạch Xuyên lén vào cung mang ta đi, rồi lại sai Thường Thanh đuổi theo.

Bàn tính của hắn gảy thật rõ ràng. Một mũi tên trúng ba đích, thắng thật đẹp đẽ.

Giang Trạch Xuyên sau khi bị bắt liền bặt vô âm tín. Gặp lại hắn lần nữa, là ở Thừa Vũ Môn. Bị m.ổ b.ụ.n.g phanh thây, treo trên cột cao đ/ốt đèn trời.

Danh sách chương

4 chương
24/02/2026 12:03
0
24/02/2026 12:03
0
24/02/2026 12:03
0
24/02/2026 12:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu