Sau Khi Tôi Cầm Cố Linh Hồn, Cả Gia Đình Điên Cuồng Hối Hận

03

"Tuế Tuế, mau ra đây nào, chẳng phải con luôn mong em gái đến sao?"

Mẹ tôi dắt tay Lâm Kiều Nguyệt, bà ta đứng ở cửa mỉm cười vẫy tay với tôi.

Lâm Kiều Nguyệt ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lên, ngoan ngoãn gọi chị.

Nhưng tôi lại không có bất kỳ phản ứng nào.

Tôi quay người trở về phòng của mình. Tôi bỏ mặc mọi người đưa mắt nhìn nhau trong phòng khách.

Bố tôi bất lực nói: "Đứa trẻ này, ai lại chọc gi/ận nó rồi?"

Giọng điệu của mẹ tôi đầy gượng gạo: "Có lẽ là con bé vẫn chưa thích nghi được với việc trong nhà có thêm một cô em gái nhỏ. Không sao đâu, lát nữa tôi đi dỗ dành con bé là được."

Giọng nói của Lâm Kiều Nguyệt mang theo tiếng khóc nức nở: "Bố mẹ ơi, có phải chị không thích con không?"

Bố mẹ còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Cẩm Ca đã không chờ nổi mà cất lời: "Không đâu không đâu, Tuế Tuế chỉ là tính khí hơi lớn một chút, tâm địa không hề x/ấu. Em đừng khóc, đừng buồn, lát nữa anh sẽ đi m/ắng em ấy giúp em!"

Bố mẹ cười không khép được miệng: "Vẫn là Cẩm Ca hiểu chuyện, con phải chăm sóc em gái thật tốt nhé!"

Tiếng cười nói vui vẻ của họ không ngừng truyền vào phòng.

Tôi lại một lần nữa nghĩ thầm, khả năng cách âm của căn biệt thự này thật sự quá kém.

Tôi không thích.

Ồn ào muốn c.h.ế.t.

Tôi dứt khoát đứng dậy, bắt đầu kiểm kê tài sản.

Thời gian trôi qua quá lâu, tôi đã không còn nhớ rõ bản thân năm mười hai tuổi sở hữu

những gì. Bây giờ nhìn kỹ lại, tôi thật sự giàu có đến mức khiến người ta líu lưỡi.

Thảo nào Lâm Kiều Nguyệt lại thích cư/ớp đồ của tôi đến vậy.

Đến mức ngay cả chính tôi khi lớn lên... cũng không khỏi có một chút gh/en tị.

Tôi cầm lấy đồ trang sức trên bàn trang điểm, nhét toàn bộ vào cặp sách.

Dù sao thì bây giờ không lấy, ngay lập tức Lâm Kiều Nguyệt cũng sẽ dùng đủ mọi lý do để

xin đi.

Tôi nhìn chiếc vòng ngọc bích có chất lượng cực tốt trong tay, nhớ lại cảnh tượng Lâm Kiều

Nguyệt đ/ập vỡ nó ở kiếp trước.

Đó là lần đầu tiên tôi ra tay t/át cô ta.

Cô ta với đôi mắt đỏ hoe, rụt rè trốn sau cánh cửa, giọng điệu tủi thân cứ như thể tôi mới là

người đ/ập vỡ đồ của cô ta vậy.

"Chị ơi, em xin lỗi, em thật sự không cố ý... Em chưa từng có những thứ này, em chỉ muốn

xem thử thôi, em, em cầm không chắc..."

Cô ta vừa nói vừa khóc òa lên, thu hút sự chú ý của bố mẹ và Lâm Cẩm Ca.

Đó là lần đầu tiên tôi phát đi/ên đ.á.n.h người, cũng là lần đầu tiên bị bố tôi nh/ốt lại.

Lâm Kiều Nguyệt ôm chân mẹ tôi khóc đến mức sắp ngất đi, vậy mà vẫn còn tâm trí ngẩng

đầu lên làm mặt q/uỷ với tôi...

Tôi chỉ vào cô ta để tố cáo, giây tiếp theo, tôi liền bị Lâm Cẩm Ca đẩy mạnh vào phòng.

"An Tuế! Em có thể có một chút lòng thương người được không? Nguyệt Nguyệt đáng

thương biết bao, sao em còn có thể b/ắt n/ạt em ấy? Chẳng phải chỉ là một chiếc vòng tay

thôi sao, em có nhiều đếm không xuể cơ mà! Nhường cho em ấy thì có làm sao?"

Tôi c.ắ.n răng, cố gắng nuốt tiếng nấc nghẹn đang dâng lên tận cổ họng.

Chẳng phải chỉ là một chiếc vòng tay thôi sao?

Không phải!

Đó là món quà sinh nhật mà Lâm Cẩm Ca đã dùng khoản tiền thưởng đầu tiên từ cuộc thi

sáng tạo để m/ua cho tôi!

Vậy mà anh ta lại quên mất...

Bắt đầu từ năm đó. Tôi không bao giờ nhận được bất kỳ món quà sinh nhật nào nữa.

Ngay cả những món đồ chơi, quần áo, đồ trang sức... thường ngày được đưa vào phòng tôi

nhiều như nước chảy… Cũng đều chuyển hướng đi vào phòng của Lâm Kiều Nguyệt.

Chỉ vì cô ta nói: "Các bạn trong lớp đều cười nhạo em, nói em g/ầy gò nhỏ bé, lại không có gu thẩm mỹ. Không được hào nhoáng xinh đẹp như chị, trông cứ như một con khỉ lấm bùn..."

Cô ta đang nói dối!

Rõ ràng là Lâm Cẩm Ca đã giúp cô ta dẫn dắt cả lớp cùng nhau cô lập tôi!

Anh ta biết điều đó.

Rõ ràng anh ta đều biết tất cả. Nhưng anh ta không hề lên tiếng giải thích giúp tôi.

Trơ mắt nhìn bố mẹ ngày càng thất vọng về tôi.

Ngày càng thiên vị cô con gái nuôi có thân thế bi t.h.ả.m kia của họ...

04

Đợi đến khi tôi dọn dẹp xong toàn bộ tài sản.

Cửa phòng mới được gõ nhẹ.

"Tuế Tuế? Cục cưng ngoan, ra ăn cơm thôi con." Mẹ kiên nhẫn, giọng nói dịu dàng đến mức khó tin.

Tôi không đáp lời. Tôi chỉ mở cửa, mặc cho bà ta dắt tay đi đến phòng khách.

Ở vị trí vốn dĩ là của tôi, Lâm Kiều Nguyệt đang ngồi đó với vẻ mặt đầy câu nệ.

Bố tôi và Lâm Cẩm Ca đều đang giúp gắp thức ăn cho cô ta.

Tôi quay đầu nhìn mẹ.

"Con ngồi trên đất ăn à?"

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Bàn tay đang dắt tôi của mẹ bất giác siết c.h.ặ.t.

"Sao có thể chứ? Trách mẹ, mẹ quên dọn ghế trước cho con rồi. Chị Trương, mau lấy cho

Tuế Tuế một cái ghế."

Lâm Kiều Nguyệt ngập ngừng đứng dậy, cô ta mở to đôi mắt ngây thơ, nước mắt lập tức

lưng tròng: "Chị ơi em xin lỗi, em không biết đây là chỗ của chị, em, em nhường cho chị!"

Lâm Cẩm Ca vội vàng đứng dậy giữ cô ta lại, anh ta nhìn sang đây với ánh mắt đầy trách

móc.

"Tuế Tuế, ngồi đâu mà chẳng giống nhau, Nguyệt Nguyệt mới đến em đừng làm em ấy sợ!

Cùng lắm thì em ngồi bên trái anh đi! Anh trai ngồi giữa hai đứa, như vậy là được rồi chứ

gì?"

Bố mẹ không nói gì, ngược lại còn quan sát phản ứng của tôi.

Đây chẳng phải là ngầm đồng ý sao?

Trong lòng tôi cười khẩy.

Thật sự rất ấu trĩ.

Cả nhà giống như đang diễn tuồng, nhưng diễn xuất lại tệ hại đến mức khác thường. Thật sự khiến người ta mất hết cả khẩu vị.

Tôi nhận lấy chiếc ghế từ tay bảo mẫu, kéo thẳng đến góc khuất nhất của bàn ăn, tránh xa

tất cả bọn họ.

Bàn tay gắp thức ăn cho Lâm Kiều Nguyệt của Lâm Cẩm Ca khựng lại, anh ta nhìn tôi mấy

lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì.

Bữa ăn kết thúc trong bầu không khí kỳ dị như vậy.

Lúc tôi đứng dậy lên lầu, lại bị bố gọi lại.

Bố có chút khó xử, hắng giọng rồi mới mỉm cười lên tiếng: "An Tuế, Nguyệt Nguyệt nhỏ hơn con và Cẩm Ca một tuổi. Các con là anh chị, phải nhường nhịn em gái nhiều hơn.”

“Em gái vừa mất đi bố mẹ ruột, tâm lý chịu đả kích lớn. Chúng ta là người thân của con bé, nên chăm sóc con bé nhiều hơn."

Mẹ ở bên cạnh nói hùa theo: "Đúng vậy, mẹ biết con có thể vẫn chưa quen với việc có một đứa em gái, nhưng con xem em gái đáng yêu biết bao. Các con thử tiếp xúc nhiều hơn, chắc chắn là sẽ dần dần thân thiết thôi."

Hai người cách chiếc bàn ăn đi/ên cuồ/ng nháy mắt ra hiệu cho nhau. Rõ ràng là với những lời sắp nói ra, cả hai đều muốn đối phương mở lời trước.

Tôi đã có chút mất kiên nhẫn.

Tôi cất giọng lạnh lùng: "Vậy thì sao?"

Mẹ sững sờ trước câu hỏi của tôi.

Có lẽ chưa từng nghe tôi nói chuyện bằng giọng điệu lạnh lẽo như vậy, nhất thời mẹ không biết phải đáp lại thế nào.

Bố uống một ngụm trà, mỉm cười lên tiếng: "Tuế Tuế à, em gái vừa chuyển trường đến đây, tình trạng sức khỏe và tâm lý đều không tốt, bố mẹ thật sự không yên tâm.”

Không bằng... không bằng con và anh trai đều lùi lại một lớp, đi học cùng em gái, có được không?"

Như để tăng thêm sức thuyết phục, bố lại vội vàng bổ sung một câu: "Cẩm Ca đã đồng ý rồi, chỉ đợi con thôi."

Tôi nhìn về phía Lâm Cẩm Ca.

Anh ta cúi đầu, không dám nhìn tôi.

Danh sách chương

4 chương
11/03/2026 17:25
0
11/03/2026 17:25
0
11/03/2026 17:25
0
11/03/2026 17:24
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu