Thật thiếu gia cưỡng ép cầu yêu

Thật thiếu gia cưỡng ép cầu yêu

Chương 7

11/04/2026 21:07

Tôi cũng biết được nhiều tin tức về Hoắc Dã qua lời kể của nhà họ Ôn.

Anh ấy lớn hơn tôi năm tuổi, bằng tuổi anh cả nhà tôi.

Tính tình anh phóng khoáng, thích chơi xe, bạn bè cũng nhiều.

Còn tôi.

Nhút nhát, nhạt nhẽo, lại còn ít nói.

Chẳng đáng yêu chút nào.

Thế nên tôi chỉ có thể thường xuyên giả vờ đi ngang qua biệt thự bên cạnh, lén nhìn vào trong.

Hoắc Dã thường xuyên vắng nhà.

Nhưng mỗi tháng, anh sẽ có hai ngày cố định quay về.

Tôi nắm bắt được quy luật của anh, sẽ ra ngoài đợi sẵn từ sớm, giả vờ tình cờ gặp mặt.

Lần nào cũng có thể nói được vài câu.

Tôi cũng biết, Hoắc Dã không có tình cảm với tôi, chỉ coi tôi như một đứa em trai hàng xóm.

Tôi giống như một con thủy quái rình rập trong bóng tối.

Chờ đợi một ngày Hoắc Dã buông lỏng cảnh giác.

Sẽ lập tức kéo anh xuống nước.

Và tôi cũng đã thành công.

Sáng sớm hôm sau. Ôn Du Bạch tới tìm tôi.

Tôi chỉ kịp vội vàng chuẩn bị cho Hoắc Dã chút sữa và bánh mì.

Đã bị Ôn Du Bạch lôi đi mất.

Ôn Du Bạch cứ liên tục ướm quần áo cho tôi, m/ua rất nhiều đồ.

Lại còn dẫn tôi đi ăn uống khắp nơi.

Nhưng trong đầu tôi, lúc nào cũng nghĩ về chuyện hôm qua.

Cả đêm gần như chẳng ngủ được.

Đầu óc mơ màng, nhưng lại vô cùng tỉnh táo.

Cũng khiến tôi đại khái hiểu ra.

Lý do Hoắc Dã không bảo người đến c/ứu.

Chắc là thương hại tôi, nể mặt nhà họ Ôn.

Không muốn khiến sự tình trở nên quá khó coi.

Anh bảo gia đình tung tin đính hôn chính là lời cảnh cáo gián tiếp dành cho tôi.

Mà bây giờ, kết quả tốt nhất chính là tôi chủ động thả anh ra.

Giả vờ như chuyện này chưa từng xảy ra.

Tôi tiếp tục làm tiểu thiếu gia vô danh của nhà họ Ôn.

Còn anh quay về sống cuộc sống bình thường của anh.

Bằng không, thực sự đến ngày đó.

Nhà họ Ôn sẽ vì tôi mà mất hết thể diện.

Ôn Du Bạch cầm hai cốc trà sữa, đều đưa về phía miệng tôi.

"Xem anh thích uống cốc nào."

Tôi hoàn h/ồn, tùy tiện cầm một cốc: "Cốc này đi, cảm ơn."

Tôi cúi đầu, mắt vì buồn ngủ mà ứa lệ.

Cả người uể oải.

Ôn Du Bạch nghiêng đầu nhìn tôi.

Đột nhiên ghé sát lại hôn "chụt" một cái lên mặt tôi. Khiến tôi ngây người.

Cậu ấy nhào nặn mặt tôi, giọng điệu mang theo chút khuyên bảo.

"Ninh Ninh, anh thích em đi, em mạnh mẽ lắm đấy!"

Tôi: "...?"

Cậu ấy đang nói cái gì kỳ quặc vậy?

Nghe không hiểu.

Bị dẫn đi loanh quanh trong trung tâm thương mại đến tận chiều tối.

Tôi thực sự sốt ruột rồi.

Sợ Hoắc Dã đói bụng.

Dù sao một bữa anh ấy có thể ăn hai bát cơm.

Mà đống bánh mì tôi để lại chắc cũng chẳng bõ dính răng.

Trước khi tôi kịp mở miệng.

Ôn Du Bạch cuối cùng cũng đề nghị đưa tôi về.

Đưa tôi đến cổng biệt thự, Ôn Du Bạch không như mọi khi vào trong đi dạo một vòng.

Mà ngồi trên xe vẫy tay.

Lập tức rời đi.

Có chút kỳ lạ, nhưng cũng không nhiều lắm.

Tôi cũng không nghĩ thêm nữa.

Danh sách chương

5 chương
11/04/2026 21:07
0
11/04/2026 21:07
0
11/04/2026 21:07
0
11/04/2026 21:07
0
11/04/2026 21:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Con trai đòi cưới con gái của nhân tình, tôi quyết không để lại một xu thừa kế

Chương 21

22 phút

Bạn thân mời đi ăn đồ Nhật, tôi thấy bất thường liền hủy liên kết mọi thẻ, thoát bẫy lừa đảo 98 vạn.

Chương 8

30 phút

Ngày nhận giấy báo đỗ đại học, thanh mai trúc mã để mặc hoa khôi trường xăm ấn ký mị ma lên mặt mình

Chương 7

31 phút

Trọng sinh: Lần này tôi ủng hộ chị dâu đón cháu ngoại về nhà

Chương 8

34 phút

Sau khi phu quân trở thành đầu bài, ta sống những ngày tháng an nhàn

Chương 6

39 phút

Đêm trước kỳ thi đại học, cả lớp đổi sang khách sạn 80 tệ, tôi mỉm cười nhìn họ đồng loạt bị loại

Chương 20

42 phút

Vợ cậy lương cao đòi chia đôi tiền, kết cục cả nhà bốn miệng ăn không nổi bữa cơm

Chương 25

52 phút

Trọng sinh: Mặc kệ kế muội hôi thối

Chương 18

59 phút
Bình luận
Báo chương xấu