Váy đỏ đẫm máu

Váy đỏ đẫm máu

Chương 3

30/06/2024 19:19

Tôi thả lỏng người, thở ra một hơi, hỏi ông cụ: “Ông… ông là ai, sao lại ở chỗ này?”

Giọng nói già nua khàn khàn, r/un r/ẩy bước về phía tôi: “Tôi chẳng có nơi nào để trú, đã ở đây được mấy năm rồi. Anh bạn trẻ, đã nửa đêm rồi, cậu còn đến chỗ này làm gì?”

Hóa ra là một ông lão vô gia cư, lúc này tôi mới hoàn toàn thả lỏng, thậm chí còn cảm thấy an tâm hơn một chút.

Sau khi giải thích mục đích chuyến đi, chỉ thấy ông ấy chỉ vào căn phòng 3441 ngay bên cạnh, trên môi còn nở nụ cười ra vẻ đã hiểu: “Tôi còn tưởng lại có ai đó ăn no rửng mỡ chạy đến chỗ này thám hiểm.”

Có lẽ ông ta đã ở đây rất lâu rồi, thế nên lúc này mới dễ dàng đẩy cánh cửa rỉ sét và nặng nề ra.

“Nơi này sớm đã trống không rồi, đồ mà cậu cần có lẽ được cất trong chiếc két sắt kia.”

Ông lão bước đến trước mặt tôi, đèn pin đã sắp sửa cạn kiệt năng lượng nên tôi chẳng thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt của ông ấy.

Dưới ánh sáng lờ mờ, tôi lần theo mật khẩu mà cha tôi đã gửi trong tin nhắn, chỉ trong chốc lát chiếc tủ sắt đã mở ra.

Một mùi ẩm mốc theo làn gió phả vào mặt tôi, đã lâu lắm rồi tôi không ngửi thấy mùi nào kinh t/ởm như vậy.

Tôi bỗng nhiên cảm thấy trong bụng cồn cào.

“Đã mở ra chưa?”

Giọng nói của ông lão mang theo chút gì đó vui vẻ thật khó hiểu, thấy tôi cảm thấy kỳ quái, ông ta mới ấp a ấp úng mà nói: “Cái tủ này cậu có còn cần không?”

Tôi đột nhiên hiểu ra, có lẽ là ông ta muốn lấy chiếc két sắt này.

Tôi liên tục xua tay: “Không đâu, nếu ông cần thì cứ mang nó đi đi ạ.”

Không biết vì cớ gì, mặc dù lúc này có người bầu bạn bên cạnh nhưng trong lòng tôi vẫn luôn có cảm giác hoảng hốt.

Ông lão ngại ngùng xoa xoa tay: “Tôi đã lớn tuổi, chỉ e không khiêng được nó. Anh bạn trẻ, liệu có thể giúp lão già này khiêng nó sang phòng bên cạnh được không?”

Tôi chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng rời khỏi nơi này, vì vậy cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, bèn đưa chiếc vali da màu đen cho ông cụ nhờ cầm hộ, sau đó một tay nhấc cái két sắt chẳng đáng để mắt tới này lên vai.

Tôi vốn tưởng rằng nó chỉ chừng mười, mười lăm cân, chẳng ngờ được vừa mới đặt lên vai, suýt chút nữa đã bị nó đ/è cho ngã lăn.

Miệng khẽ lầm bầm ch/ửi một câu, sau đó nhanh chóng giúp ông cụ mang nó đặt sang phòng bên cạnh.

“Anh bạn trẻ, cảm ơn cậu nhiều nhé!”

“Không có gì đâu ông, cháu còn có việc, xin phép đi trước ạ!”

Danh sách chương

5 chương
30/06/2024 19:20
0
30/06/2024 19:20
0
30/06/2024 19:19
0
30/06/2024 19:18
0
30/06/2024 19:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Mảnh tình thiếu vắng mùa hạ

Chương 7

5 phút

Gió hạ chẳng đợi cơn mưa muộn

Chương 7

14 phút

Để rèn luyện thân thể, tôi từ chối lời đề nghị dùng Rolls-Royce đưa đón của quản gia

Chương 7

16 phút

Khi chồng tôi mặc bộ đồ thú bông

Chương 7

25 phút

Vì nuôi dưỡng em gái nuôi, vị hôn phu hạ chú xả thân lên người tôi, sau khi tôi chết, hắn quỳ xuống

Chương 8

26 phút

Phát hiện đồ lót gợi cảm trong phòng thanh mai trúc mã, kiếp này tôi không làm kẻ thế thân nữa

Chương 7

30 phút

Năm tháng vùi thương, chẳng hối tiếc

Chương 7

32 phút

Trọng sinh, ta tự hủy thần cốt, phụ thần lại hối hận đến phát điên

Chương 12

37 phút
Bình luận
Báo chương xấu