Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi không ngờ là tối muộn rồi mà Thịnh Tuần vẫn còn đến.
Cả người tôi cuộn tròn trong chăn như một cái kén, thực lòng chẳng muốn đối mặt với cậu chút nào.
Thịnh Tuần vừa vào cửa đã đ/ập ngay vào mắt cái "cục" tròn vo đang từ chối giao tiếp kia. Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, cuối cùng tôi vẫn là người chịu thua trước.
"Cậu đến có việc gì không?"
"Chui ra đây."
Giọng cậu ấy lạnh tanh, chẳng có chút gì gọi là thương lượng.
Tôi vừa mới ló đầu ra khỏi chăn đã bị cậu ấy th/ô b/ạo xốc ngược lên.
"Trốn cái gì?"
Ánh mắt Thịnh Tuần ghim ch/ặt vào cổ tôi. Tôi sực nhớ ra điều gì đó, theo bản năng liền đưa tay lên che kín gáy nhưng đã muộn.
Dưới lòng bàn tay tôi là miếng dán ức chế.
Vụ lùm xùm với Từ Vân Dã lúc chiều chưa kịp đi đến đâu thì đã bị chú bảo vệ đi tuần bắt gặp.
Chú ấy phi tới như một vị thần, tách hai đứa ra rồi bồi thêm một bài giáo huấn dài dằng dặc về chuyện "tự trọng, tự ái" với cả "văn hóa học đường". Thấy mặt tôi tái mét không ổn lắm, chú ấy mới đưa cho miếng dán này để dùng tạm.
Nhưng cái thứ này cũng chỉ ngăn được pheromone không phát tán ra ngoài thôi, chứ làm sao dập tắt được ngọn lửa đang âm ỉ đ/ốt ch/áy trong người tôi.
Cũng may là kỳ phát tình đã vào giai đoạn cuối, tôi định bụng cứ cắn răng chịu đựng nốt là xong. Ai mà ngờ Thịnh Tuần lại mò tới tận đây.
"Bỏ tay ra ngay."
Lần này, tôi không còn ngoan ngoãn nghe lời nữa. Ban ngày thì mạnh mồm tuyên bố không cần người ta, tối đến lại bị bắt thóp trong bộ dạng thảm hại này, thật sự là nhục không để đâu cho hết.
Tôi cứ đinh ninh cậu sẽ chẳng thèm đụng vào mình đâu, cùng lắm là giằng co vài câu rồi mất kiên nhẫn mà bỏ đi thôi. Nhưng không. Giây tiếp theo, Thịnh Tuần đã th/ô b/ạo túm lấy tay tôi.
Đầu óc tôi ong lên một tiếng, mặt mũi lập tức cảm thấy nóng bừng. Đã quá lâu rồi chúng tôi không tiếp xúc da thịt thế này, cảm giác lạ lẫm khiến tôi thẫn thờ mất vài giây, và chính lúc đó, cậu ấy đã nhanh tay x/é toạc miếng dán trên gáy tôi ra.
Mùi hoa cam thanh khiết ngay lập tức bung tỏa và chẳng mấy chốc đã lấp đầy cả căn phòng.
Thịnh Tuần khẽ nhíu mày: "Tại sao không tìm tôi? Cậu định cứ thế mà chịu đựng à?"
"Không sao đâu..."
Tôi lí nhí đáp: "Cũng không đến nỗi khó chịu lắm."
Cậu ấy thẳng tay ném miếng dán vào góc phòng: "Tự đày đọa mình. Lại đây chút đi."
Cái cơ thể phản chủ này dường như đã được lập trình sẵn. Chẳng cần đến lý trí cho phép, theo thói quen bấy lâu nay, tôi đã tự giác nghiêng đầu, để lộ ra vùng tuyến thể nh.ạy cả.m.
Hơi thở của Thịnh Tuần mỗi lúc một gần, nhưng rồi đột ngột khựng lại. Dù không nhìn thấy mặt cậu ấy, nhưng tôi vẫn cảm nhận được bầu không khí xung quanh bỗng chốc trở nên đông cứng.
Mấy đầu ngón tay hơi lạnh của cậu ấy khum lại, ôm trọn lấy gáy tôi rồi liền nhấn mạnh vào ngay chỗ tuyến thể, và cứ day đi day lại từng chút.
Cả người tôi lập tức cứng đờ, đến thở cũng chẳng dám thở mạnh, cứ thế đứng hình như hóa đ/á.
Chuyện gì thế này? Trước đây làm việc theo "lệ thường", cậu chưa bao giờ làm thế. Cái kiểu mơn trớn này... giống như đang tán tỉnh nhiều hơn.
Tôi khó chịu cựa quậy: "Thịnh Tuần?"
"Cậu vừa tắm à?"
"Tắm rồi..."
Chẳng lẽ tôi xả nước chưa kỹ sao? Nghĩ đến đó, tôi thấy x/ấu hổ muốn ch*t.
Ngay khi tôi định đưa tay lên sờ thử thì đã bị cậu ấy siết ch/ặt cổ tay. Giọng Thịnh Tuần lúc này lạnh lùng đến mức đ/áng s/ợ:
"Có mùi của thằng Alpha khác. Hôi lắm."
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 17
Chương 6
Chương 5
Chương 37
Bình luận
Bình luận Facebook