Tưởng Bị Ăn, Không Ngờ Lại Mang Thai Con Của Vua Nhện

Tôi chỉ muốn để cậu vui vẻ làm một nhóc ngốc cả đời.

Nhưng Lý Ngộ lại có thể chất đặc biệt, sinh cho tôi những đứa trẻ.

Giống loài của tôi vốn đang bên bờ tuyệt chủng, giờ đây đột nhiên có được cơ hội duy trì hậu duệ một cách ổn định.

Sau khi tên khoa học gia đi/ên ở đầu bên kia biết chuyện, bất kể ngày đêm, gần như gọi n/ổ thiết bị liên lạc của tôi.

Nhóc ngốc vừa tỉnh ngủ, đang rửa mặt lung tung.

Lông trên đầu dựng ngả nghiêng.

Tôi mang theo oán khí, cúi xuống hôn lên đỉnh đầu cậu.

Chậc.

Thật sự không muốn đưa cậu sang bên đó.

Không biết sau khi hóa thành hình người sẽ quyến rũ đến mức nào.

Đại Bảo từ nhỏ đã trầm ổn, đáng tin cậy.

Nó nhìn ra manh mối, cũng nhanh chóng chấp nhận thiết lập hoang đường rằng tôi là một người cha ngoài hành tinh.

Nó chủ động đề nghị trở thành đối tượng nghiên c/ứu, dùng cách này bảo đảm tự do cho các em trai, em gái.

Sau khi giao bốn đứa trẻ còn lại cho bà nội, tôi ôm món quà nhỏ đang ngủ say.

Đại Bảo xách theo A Bối Bối mà nó yêu thích nhất.

Chúng tôi cùng bò vào khoang truyền tống.

Sau khi hóa thành người, món quà nhỏ của tôi quả nhiên đẹp đến quá đáng.

Làn da trắng mịn như ngọc, mái tóc nâu hơi xoăn, một đôi mắt xanh lục như đ/á quý đang tò mò quan sát tôi.

Bộ xử lý trong đầu nhóc ngốc chắc lại đứng máy.

Cậu còn chưa kịp đẩy người xa lạ là tôi ra, tôi đã cố ý ghé tới, hôn lên đôi môi hồng đang hé mở.

“A a a a!”

“Tại sao lại có con người?”

“Tôi đang nằm mơ sao?”

“Khoan đã, chân của tôi đâu?”

“Thứ này là gì?”

Dáng vẻ cậu nhảy dựng lên thật sự đáng yêu đến mức phạm quy.

Tật x/ấu có miệng mà không chịu giải thích của tôi lại tái phát.

Tôi bắt lấy cậu, ôm hôn một trận.

Sau đó, ăn trọn mấy cái t/át vang dội.

Cuối cùng, Đại Bảo vốn có khả năng tiếp nhận rất nhanh cũng vội vàng chạy tới.

“Cha, đừng hét nữa.”

“Ở thế giới loài người, làm như vậy chúng ta sẽ bị xem là người đi/ên rồi bắt đi đấy.”

Khả năng thích nghi với hình dạng con người của món quà nhỏ tốt hơn tôi tưởng tượng.

Giữa những tiếng xuýt xoa “Ôi, đẹp quá!” của người xung quanh, cậu nhanh chóng lâng lâng đến mức quên cả mình là ai.

Đám con người đáng c.h.ế.t.

Đừng hòng thèm muốn bảo bối của tôi.

Tức đến mức vừa đến được chỗ tên khoa học gia đi/ên, tôi đã đ/á đổ cả dãy thiết bị liên lạc của hắn.

“Không có việc gì thì đừng liên tục nhắn tin cho tôi được không?”

“Hê hê, vậy cậu cứ để cậu ấy lại đây.”

“Tôi bảo đảm trong hai năm…”

“Không, năm năm tới sẽ không làm phiền cậu.”

Tên khoa học gia đi/ên cũng khá có mắt nhìn, vừa gặp đã chọn trúng Đại Bảo làm đối tượng nghiên c/ứu.

“Gen của hai người mạnh thật đấy.”

“Đặc biệt là đứa trẻ này.”

“Đẹp trai đến mức tôi cũng không nỡ mang ra nghiên c/ứu.”

Tôi đưa tay làm động tác c.ắ.t c.ổ với hắn.

“Vậy thì khôn ngoan một chút.”

“Nếu Đại Bảo xảy ra chuyện, tôi sẽ cho n/ổ phòng thí nghiệm của ông.”

Lý Ngộ không tán thành quyết định để Đại Bảo ở lại đó.

Tôi hỏi ngược lại:

“Vậy cậu cảm thấy Đại Bảo giống tôi hay giống cậu hơn?”

Cậu đi mệt, giang tay về phía tôi.

Tôi thuận tay ôm cậu lên.

Trong trạng thái con người, cậu vẫn nhỏ bé, ôm trong lòng vừa thơm vừa mềm.

Cậu tự nhiên quay đầu, vòng tay ôm cổ tôi.

“Giống cậu.”

“Ánh mắt đầy mưu mô ấy giống cậu như đúc.”

Tôi không nhịn được cúi đầu hôn cậu một cái.

“Món quà nhỏ hôm nay sao lại thông minh như thế?”

“Vậy chẳng phải được rồi sao?”

“Tên khoa học gia yếu như gà kia, giữa hắn và Đại Bảo, ai nghiên c/ứu ai còn chưa chắc.”

“Lách tách, lách tách…”

Xung quanh vang lên hàng loạt tiếng chụp ảnh và tiếng hét.

À.

Quên mất đây là thế giới loài người.

Cầm giấy tờ và tiền do nhà khoa học chuẩn bị, chúng tôi học theo con người, bắt đầu một chuyến tuần trăng mật qua rất nhiều nơi.

Chúng tôi ngắm cực quang ở Tromsø.

Ôm hôn nhau giữa cánh đồng oải hương tại Croatia.

Ở cảng Lockroy, chúng tôi lạnh đến mức suýt phải mặc mỗi người hai chiếc quần giữ nhiệt.

Điểm dừng cuối cùng là một nhà thờ trên b/án đảo Snæfellsnes, Iceland.

Tôi lén chuẩn bị cho cậu một hôn lễ chỉ thuộc về hai chúng tôi.

Khoảnh khắc lấy nhẫn ra, quỳ một gối xuống, cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao con người say mê việc hứa hẹn cả đời với nhau như vậy.

“Một đời có lẽ rất ngắn.”

“Nhưng tôi hy vọng bên cạnh mình vĩnh viễn có cậu.”

“Chỉ có cậu.”

“Cậu là món quà tốt đẹp nhất Thượng đế ban cho tôi.”

“Tôi yêu cậu.”

Chúng tôi vẫn chưa hoàn toàn quen thuộc với cơ thể con người.

Đặc biệt là khi ngủ cùng nhau.

Trước đây tôi có tám chiếc chân, muốn giữ cậu lại rất dễ dàng.

Nhưng bây giờ, dùng sức quá mạnh lại sợ khiến cậu đ/au.

Dùng sức nhẹ thì sẽ giống như lúc này.

Lại một lần nữa bị tên x/ấu xa chưa chịu từ bỏ cưỡi lên eo.

“Trước đây là tôi nhường cậu.”

“Lần này chờ tôi trừng ph/ạt đi!”

“Hề hề hề!”

Tôi không đổi sắc mặt, ôm cậu hôn một cái rồi kéo áo choàng tắm ra.

Ánh mắt hạ xuống.

Món quà nhỏ trong hình dạng con người vậy mà đồng thời có cả hai cơ quan sinh dục.

Rất đẹp.

Hoàn toàn không kỳ lạ.

Đó là món quà Đấng Sáng Tạo tặng kèm cho món quà quý giá nhất của tôi.

“Này, tập trung một chút!”

Cậu cố ý tỏ ra hung dữ, c.ắ.n lên vai tôi một cái.

Đôi mắt sáng lấp lánh, gương mặt nhỏ đỏ bừng.

“Món quà nhỏ.”

“Hay chúng ta tạm thời đừng trở về?”

“Cậu sinh cho tôi một đứa con người ở đây nhé?”

“A!”

“Ám sát chồng!”

Cậu tức gi/ận dùng cả tay lẫn chân nhào tới hôn tôi.

“Đã nói tám trăm lần rồi!”

“Cậu mới là vợ!”

“Tôi mới là chồng!”

“Được, được.”

“Cậu là chồng.”

Bảo bối vất vả lắm mới có được, đương nhiên phải chiều chuộng.

Chúng tôi tiêu tiền của tên khoa học gia đi/ên đến mức hắn gần như không còn đủ tiền m/ua thiết bị thí nghiệm, cuối cùng bị hắn truyền tống về ngay trong đêm.

Điểm đáp xuống nằm ngay trong nhà mẹ vợ.

Mẹ vợ vừa tiêu hóa xong người bạn trai mới, còn thỏa mãn ợ một tiếng.

Bốn nhóc con còn lại đang ở bên cạnh uống phần canh th!t thừa.

“Ờm… mẹ.”

“Ngày mai con sẽ giới thiệu cho mẹ một đối tượng mới.”

“Bây giờ con đưa bọn trẻ về nhà trước.”

Bảo bối trong lòng tôi vẫn đang ngủ rất say.

Tôi gọi Nhị Bảo, Tam Bảo, Tứ Bảo và Ngũ Bảo tự bò lên lưng mình, rồi chậm rãi bò ra ngoài.

Giống như thường ngày, dọc đường chúng tôi nhận được vô số ánh mắt ngưỡng m/ộ.

Những con nhện cái gh/en tị vì bảo bối nhà tôi ngày nào cũng được nâng niu trong lòng bàn tay.

Những con nhện đực lại ngưỡng m/ộ vì tôi tìm được bạn đời mà không phải chịu cảnh bị ăn th!t.

Tôi mỉm cười, bước chân càng trở nên kiêu hãnh.

Một đám nhện ngốc.

Tuy bảo bối nhà tôi luôn nói nhện ngốc có phúc của nhện ngốc, nhưng thật ra kẻ có phúc nhất lại chính là tôi.

Tôi không nhịn được cúi đầu hôn cậu.

Ngứa đến mức trong giấc ngủ, cậu giơ chân trước lên.

“Cảm ơn cậu vì đã bằng lòng ở bên tôi.”

“Lý Ngộ.”

“Cậu là món quà quý giá nhất mà tôi nhận được trong cuộc đời này.”

HẾT

Danh sách chương

3 chương
8
02/08/2026 23:03
0
7
02/08/2026 23:03
0
6
02/08/2026 23:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu