Bẫy Tình

Bẫy Tình

CHƯƠNG 25: KỲ MẪN CẢM

14/06/2026 20:34

Cơn giông cuối hạ đột ngột trút xuống thành phố Tinh Cầu vào một buổi chiều muộn, biến những ô kính sát đất của sảnh tiệc hoàng gia thành những mảng mờ đục, nhạt nhòa. Tiếng mưa rơi rầm rì bên ngoài không cách nào át được tiếng ly tách va chạm và những tràng cười xã giao đầy khách sáo bên trong.

Ngay sau đêm bình yên ngắn ngủi tại biệt thự, Kỷ Hành Chu đã vội vã rời đi công tác vì có văn bản cần xử lý. Nhưng thực ra là kỳ mẫn cảm của anh đã đến. Kỳ mẫn cảm của Alpha luôn là một thứ bản năng nguyên thủy nhất, như một thói quen khó bỏ anh vẫn chọn cách giải tỏa nó bên cạnh những Omega bạn giường. Trong thế giới của một kẻ kiêu ngạo như Kỷ Hành Chu chưa từng nghĩ hành vi giải tỏa sinh lý này có gì sai, cho đến khi chiếc chuyên cơ của anh hạ cánh xuống phi trường Tinh Cầu vào chiều muộn hôm nay, đó đã là chuyện của một tuần sau.

Bạch Ân Hy đã đứng đợi ở sảnh tiệc từ sớm. Cậu diện một bộ vest màu xám nhạt, vóc dáng g/ầy guộc đứng lẫn trong đám đông nhưng vẫn tản ra khí chất thanh tao, cô đ/ộc của đóa hoa trà ngậm sương. Khi cánh cửa lớn bật mở, bóng dáng cao lớn, phong trần của Kỷ Hành Chu xuất hiện. Vừa bước vào, ánh mắt anh lập tức khóa ch/ặt vào người thương. Nỗi nhớ nhung tích tụ suốt bảy ngày qua khiến vị tổng tài kiêu ngạo vứt bỏ mọi dè dặt, sải bước dài tiến về phía cậu, hai tay dang rộng, vốn muốn ôm chầm lấy cơ thể mảnh mai ấy vào lòng để tìm ki/ếm sự an ủi.

Thế nhưng, khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn tính bằng gang tấc, Bạch Ân Hy bỗng nhiên lùi lại một bước. Đôi bàn tay g/ầy guộc của cậu vươn ra, giữ ch/ặt lấy lồng ngựk anh, tạo nên một khoảng cách lạnh lùng nhưng kiên quyết. đúng chuẩn mực, nhỏ giọng ngăn lại.

"Chủ tịch, ở đây là nơi công cộng, có rất nhiều đối tác đang nhìn. Chúng ta đừng nên làm vậy, không thích hợp."

Kỷ Hành Chu khựng lại giữa không trung, đôi lông mày rậm khẽ nhíu lên một cái vì hụt hẫng. Anh chỉ nghĩ đơn giản là cậu đang ngượng ngùng trước đám đông, nên đành thu tay lại, nở nụ cười yêu thương rồi bước vào bàn tiệc.

Bữa tiệc rư/ợu diễn ra theo đúng quỹ đạo xa hoa của nó. Kỷ Hành Chu hôm nay dường tâm trạng rất tốt, vừa về Tinh Cầu đã gặp được cậu, nên anh không từ chối bất kỳ lời mời rư/ợu nào. Từng ly rư/ợu mạnh liên tục đổ vào lồng ngựk, chất lỏng cay nồng th/iêu đ/ốt sưởi ấm cho cơ thể đang mệt mỏi sau chuyến bay dài. Bạch Ân Hy lặng lẽ ngồi bên cạnh, chu đáo giúp anh chặn vài ly rư/ợu á/c ý, nhưng cuối cùng Kỷ Hành Chu vẫn bị chuốt đến say khướt, thần trí bắt đầu mơ màng.

Khi bữa tiệc tàn, Bạch Ân Hy phải chật vật đỡ lấy thân hình cao lớn, nặng nề của anh ra xe. Suốt chặng đường trở về biệt thự Kỷ gia, người đàn ông bên cạnh liên tục lầm bầm gọi tên cậu trong cơn say, vòng tay thô ráp thỉnh thoảng lại quờ quạng muốn kéo cậu vào lòng, nhưng Ân Hy đều nhẹ nhàng né tránh.

Đỡ được Kỷ Hành Chu lên đến chiếc giường rộng lớn ở phòng ngủ chính, trán Bạch Ân Hy đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Cậu im lặng, cẩn thận cởi bỏ đôi giày tây bám bụi, nới lỏng cà vạt và cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của anh ra để anh dễ thở hơn. Cậu lấy khăn ấm, tỉ mỉ lau đi lớp mồ hôi trên gương mặt góc cạnh của người đàn ông, động tác vẫn dịu dàng, nhưng đôi mắt phượng lúc này đã hoàn toàn trống rỗng, không còn một tia hơi ấm.

Sau khi đã hoàn tất mọi việc, Bạch Ân Hy đứng lặng bên mép giường, nhìn người đàn ông đang say ngủ một hồi lâu. Cậu r/un r/ẩy tháo chiếc vòng tay bạch kim, vật đính ước lãng mạn tại Thung lũng sương m/ù, đặt nhẹ nhàng xuống chiếc bàn gỗ đầu giường. Bên dưới chiếc vòng, cậu Iót một tờ giấy gấp gọn. Cậu quay người bước đi, bóng lưng g/ầy guộc nhanh chóng chìm vào màn mưa bong bóng ngoài cửa sổ, triệt để c/ắt đ/ứt với thế giới của anh.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai yếu ớt sau cơn mưa, Kỷ Hành Chu gi/ật mình tỉnh giấc. Cơn đ/au đầu búa bổ từ trận say đêm qua khiến anh khẽ rên rỉ, đưa tay day day thái dương. Theo thói quen, điều đầu tiên anh làm là cầm lấy chiếc điện thoại, lướt tìm dãy số quen thuộc để gọi cho Bạch Ân Hy. Anh muốn nghe giọng nói mềm mại của cậu, muốn bảo cậu đến đón anh đi làm.

Thế nhưng, đáp lại anh chỉ là thanh âm cơ học lạnh ngắt từ tổng đài.

"Số máy quý khách vừa gọi hiện không thể liên lạc được..."

Kỷ Hành Chu nhướng mày, lòng bỗng dâng lên một tầng bất an tột độ. Anh gọi lại lần thứ hai, rồi lần thứ ba, kết quả vẫn là một khoảng không im lặng. Sự lo lắng cậu xảy ra chuyện khiến vị chủ tịch vội vàng bật dậy, định bụng thay quần áo lao thẳng đến nhà cậu, thì bỗng nhiên, tầm mắt anh khóa ch/ặt vào một vật thể đang phát ra những tia sáng kiêu ánh mặt trời trên chiếc bàn nhỏ đầu giường.

Đó là chiếc vòng tay bạch kim khắc chữ Ân Hy.

Tim Kỷ Hành Chu như nảy lên một nhịp k/inh h/oàng. Anh r/un r/ẩy vươn tay cầm chiếc vòng lên, bên dưới liền lộ ra một tờ giấy trắng với nét chữ nắn nót vô cùng quen thuộc. Thế nhưng, trên mặt giấy phẳng phiu ấy, có vài chỗ mực bị nhòe đi một mảng lớn, nhạt nhòa đến tội nghiệp. Có lẽ, khi đặt bút viết nên những dòng chữ này, người viết đã phải chịu đựng một nỗi đ/au đớn tột cùng, nước mắt lã chã rơi làm ướt nhòe cả tâm can.

Kỷ Hành Chu nín thở, đọc từng dòng chữ như những nhát d/ao đ/âm thẳng vào lồng ngựk.

"Chủ tịch, thời gian qua em rất vui và hạnh phúc khi được quen biết anh. Cũng cảm ơn anh đã chăm sóc em, đối với em khoảnh khắc đó rất tuyệt vời. Nhưng có lẽ duyên số chúng ta quá ngắn, có duyên không n/ợ nên đành c/ắt đ/ứt tại đây. Em biết mình đã bị vấy bẩn, không xứng đáng với anh, nhưng xin anh cũng đừng dùng việc đó để đối xử với em. Thật sự khiến em rất đ/au. Vật về chủ cũ, không hẹn gặp lại. Anh nhớ phải chăm sóc bản thân thật tốt. Ân Hy."

Chiếc điện thoại trên tay Kỷ Hành Chu rơi rụng xuống tấm thảm lông. Toàn bộ m/áu trong cơ thể anh như đông cứng lại, đại n/ão trống rỗng trong vài giây trước khi một nỗi đ/au đớn dữ dội, bạo liệt xộc thẳng vào tim, khiến anh khuỵu gối xuống bên mép giường, lồng ngựk phập phồng thở dốc như một kẻ đuối nước.

Anh nhìn trân trân vào dòng chứ thật sự khiến em rất đ/au, đôi bàn tay to lớn r/un r/ẩy đến mức không thể cầm vững tờ giấy mỏng. Kỷ Hành Chu áp chiếc vòng tay vào lồng ngựk mình, nơi trái tim đang co thắt từng hồi đi/ên cuồ/ng. Sự ân h/ận, hối h/ận muộn màng như một ngọn lửa tà/n nh/ẫn th/iêu rụi toàn bộ sự kiêu ngạo của vị Alpha đỉnh cấp. Anh đã làm gì thế này? Anh đã tự tay bóp nát niềm tin duy nhất của đóa hoa trà luôn hướng về anh.

Chính ngay trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, những mảnh ký ức lộn xộn của đêm hôm qua bỗng chốc ùa về, kết nối lại thành một sự thật tà/n nh/ẫn. Kỷ Hành Chu nhớ lại cái nhíu mày nhẹ, đôi mắt mờ sương và cái đẩy tay đầy kiên quyết của Bạch Ân Hy ở sảnh tiệc. Lúc đó, anh vừa bước xuống từ xe sau chuyến bay dài, cơ thể vẫn còn vương sót lại mùi tin tức tố hỗn tạp, tạp nham của những Omega khác từ kỳ mẫn cảm. Bạch Ân Hy là một Omega cấp S, khứu giác của cậu nhạy bén đến nhường nào? Cậu đã ngửi thấy tất cả. Cậu ngửi thấy mùi của người đàn ông mình yêu và mùi của Omega khác, ngửi thấy sự phản bội trần trụi ẩn giấu sau vẻ ngoài nhớ nhung. Đó là lý do cậu chặn anh lại, không cho anh ôm, bởi vì mùi hương trên người anh lúc đó khiến cậu thấy buồn nôn và đ/au đớn.

Kỷ Hành Chu đi/ên cuồ/ng vò đầu bứt tóc, tiếng gầm gừ nghẹn ngào vang lên trong căn phòng vắng.

"Hy Hy... không phải như vậy... Em nghe anh giải thích..."

Đúng lúc này, cánh cửa phòng ngủ đột ngột bị đ/ập mạnh từ bên ngoài. Trợ lý thân cận của anh lao vào, gương mặt tái mét, thở không ra hơi, hớt hải báo cáo.

"Chủ tịch! Không xong rồi! Thư ký Bạch... cậu ấy đã nộp đơn xin từ chức đơn phương lên phòng nhân sự từ sáng. Hiện tại... toàn bộ hệ thống định vị nội bộ của cậu ấy đã bị xóa sạch. Có…có tin tức từ sân bay, tên của cậu ấy xuất hiện trên danh sách hành khách chuyến bay quốc tế sang nước Z cách đây ba mươi phút!"

Thông tin này triệt để đá/nh sập chút lý trí cuối cùng của Kỷ Hành Chu. Anh bật dậy như một con dã thú bị thương, không kịp mang giày, cứ thế lao thẳng ra ngoài hành lang trong trạng thái đi/ên cuồ/ng, tiếng hét vang vọng khắp biệt thự.

"Chuẩn bị xe! Đi đến sân bay! Chặn chuyến bay đó lại cho tôi!"

Bên ngoài cửa sổ, cơn mưa giông của thành phố Tinh Cầu lại một lần nữa bùng phát, sấm chớp rạ/ch ngang bầu trời mờ mịt, tựa như điềm báo cho một chặng đường truy thê đầy gian khổ.

Danh sách chương

5 chương
14/06/2026 20:36
0
14/06/2026 20:36
0
14/06/2026 20:34
0
14/06/2026 20:34
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu