Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh cả đối xử với tôi rất tốt.
Nhưng tôi là một kẻ s/úc si/nh.
Đêm xuống, nhớ lại cảm giác mềm mại khi anh hôn tôi, nhớ lại giọng điệu dịu dàng bảo rằng sau này không cần câu nệ, vẫn có thể tùy ý như trước kia.
Tôi không thể kìm lòng thêm được nữa, lén bỏ th/uốc làm anh cả hôn mê.
Ly sữa đó anh không chút đề phòng, tôi đưa là anh uống cạn sạch.
Uống xong, anh còn an ủi xoa đầu tôi, nói: "Cảm ơn Tiểu Tự, em đã lớn rồi."
Khoảnh khắc đó, tôi đã muốn dừng tay.
Nhưng giây tiếp theo, anh cả mất ý thức đổ gục ngay trước mặt tôi. Cổ áo choàng tắm của anh mở rộng, để lộ mảng cơ ngựk săn chắc.
Tôi nuốt nước bọt, thầm ch/ửi rủa bản thân một trăm lần, cuối cùng vẫn như một kẻ s/úc si/nh mà l/ột sạch quần áo anh, trói anh vào đầu giường ngủ.
Cách âm trong biệt thự rất tốt.
Tắt đèn, tôi còn đội tóc giả và mặc váy vào để đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ.
Lần đầu tiên "ăn buffet" nên rất lóng ngóng.
Trong quá trình đó, anh cả nhíu mày mấy lần, khiến tôi sợ đến mức toàn thân căng cứng, suýt chút nữa hét lên rồi ngã khỏi giường.
May mà th/uốc rất mạnh. Ra ra vào vào chơi đùa anh mấy lần, anh cả vẫn không thể tỉnh lại.
Cuối cùng, tôi r/un r/ẩy đôi chân bước xuống khỏi người anh, miễn cưỡng dọn dẹp tàn cuộc, rồi nằm trong phòng ngủ, ngủ suốt một ngày một đêm.
Đêm thứ hai, bố mẹ nuôi trở về, tôi buộc phải xuống lầu ăn cơm.
Trên cùng một bàn ăn, sắc mặt mọi người đều có chút nặng nề.
Bố mẹ nuôi vẫn chưa tìm thấy con trai ruột.
Anh hai anh ba vẫn còn đang ngượng ngùng vì chuyện tối qua.
Anh cả với đôi môi bị rá/ch, nhíu mày nhìn dáng đi kỳ lạ của tôi: "Sao thế, không khỏe à?"
"Nghe dì Trương nói hôm nay em ngủ cả ngày ở nhà, công ty không đến, cơm cũng không ăn..."
Thường ngày bố mẹ nuôi quanh năm đi du lịch thăm bạn bè, anh cả quản lý tôi đến mức sắp thành người cha thứ hai rồi.
Nghe giọng điệu trách móc này, tôi biết sắp tới thế nào cũng bị càm ràm một trận.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi không chút chột dạ ưỡn thẳng lưng, cố tình ngắt lời hỏi ngược lại: "Anh cả, miệng anh sao thế, sao lại rá/ch da rồi?"
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía anh.
Giang Tân Tắc quả nhiên dừng lời càm ràm tôi lại.
Anh mím môi với vẻ mặt không vui, tùy tiện đáp: "Đêm qua gặp á/c mộng, không cẩn thận tự cắn rá/ch."
"Ồ."
Đêm qua tiêu hao thể lực quá lớn, tôi bưng bát cúi đầu đi/ên cuồ/ng ăn.
Giang Tân Tắc vẫn như thường lệ gắp thức ăn cho tôi.
Tôi không chút suy nghĩ liền ngậm lấy đũa của anh, cắn xong mới phát hiện bố mẹ nuôi đều đang nhìn chúng tôi với vẻ mặt kỳ quái.
Mẹ nuôi ho hai tiếng: "Cái đó, Tiểu Tự."
Bà đắn đo từ ngữ: "Trước kia hai đứa là anh em ruột th!t thì không sao, nhưng bây giờ... cũng cần phải chú ý giữ khoảng cách."
Bố nuôi cũng định hùa theo, nhưng bị Giang Tân Tắc trầm giọng ngắt lời: "Không có qu/an h/ệ huyết thống thì đã sao."
Anh phá lệ cãi lại bố mẹ, gắp cho tôi hai, ba, bốn, năm, sáu đũa thức ăn.
"Dù có qu/an h/ệ huyết thống hay không, Giang Tự mãi mãi là em trai ruột của con, điểm này sẽ không bao giờ thay đổi."
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook