Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giang Tân Tắc có thể tìm thấy tôi là nhờ anh bạn thân của anh ấy mách nước.
Hoắc Đàm Châu thực sự không thể nhìn nổi bộ dạng sống dở ch*t dở của anh ấy cả ngày nữa.
Liền x/ác nhận đi x/ác nhận lại xem anh có phải yêu thật lòng và sẽ không b/áo th/ù hay không.
Giang Tân Tắc bị hỏi đến mức phiền phức, liền vặn lại: "Nếu vợ cậu cưỡng ép cậu, cậu có gi/ận không?"
Hoắc Đàm Châu đặt mình vào vị trí đó mà suy nghĩ.
Anh ta sẽ kích động phấn khích đến mức đi/ên cuồ/ng.
Thương hại nhìn Giang Tân Tắc một cái, anh ta quyết định "trượng nghĩa" một lần.
Cung cấp tài khoản mà Kỷ Phồn Chu chuyển tiền, từ đó tìm ra địa chỉ của tôi.
Trở lại kinh thành một lần nữa.
Tôi và Giang Tân Tắc chuyển đến một căn biệt thự khác, một mái ấm mới mà anh đã chuẩn bị từ lâu.
Ngày lễ quay về nhà họ Giang ăn cơm.
Giang Tân Tắc đột nhiên nhớ ra cần giải thích:
"Trước đây anh ở gần Giang Nguyên như vậy, không phải vì qu/an h/ệ tốt với cậu ta, mà là vì anh nhận ra ánh mắt cậu ta nhìn em có gì đó không bình thường... Anh không muốn cậu ta lại gần em."
Tôi tranh thủ lúc không có ai hôn anh một cái, cười hì hì bảo rằng sớm đã đoán ra rồi.
"Phải rồi, Giang Nguyên đâu rồi anh?"
Đảo mắt nhìn quanh phòng khách một vòng, không thấy bóng dáng tên đi/ên đó đâu.
"Lần trước ở Pháp cậu ta đến tìm anh, sau khi đá/nh ngất cậu ta, anh đã gọi xe c/ứu thương, từ đó về sau không bao giờ gặp lại cậu ta nữa..."
Nhắc đến chuyện này, mặt Giang Tân Tắc trầm xuống.
"Cậu ta mắc chứng rối lo/ạn nhân cách hoang tưởng, anh đã đưa cậu ta đi gặp bác sĩ tâm lý rồi."
"..."
Tôi chỉ biết cảm thán.
Đạo cao một thước, m/a cao một trượng.
(Hết)
Chương 1
Bình luận
Bình luận Facebook