Thể loại
Đóng
- TocTruyen
- Kính Hoa Thủy Nguyệt
- Ngoại truyện - Tạ Xuân
Tìm kiếm gần đây
Ngoại truyện - Tạ Xuân
Ở kiếp trước, ta đã cố gắng hết sức để đến gần Cố Nhân Nhân và lợi dụng nàng ta để đột nhập vào cung của Thất hoàng tử. Ta đã nỗ lực suốt bảy năm mới thu thập được bằng chứng để gi*t hết bọn họ. Ngay khi đang nghĩ rằng cuối cùng cũng đã trả th/ù được cho nhạc phụ nhạc mẫu, có thể bình tĩnh đối mặt với Ngưng Nhi thì hạ nhân vội vàng đến báo Ngưng Nhi đã qu/a đ/ời.
Nàng ấy còn chưa trưởng thành, còn trẻ như vậy, làm sao có thể ch*t được?
Ta không tin.
Cưỡi ngựa về biệt trang và chỉ nhìn thấy thân hình g/ầy gò và teo tóp của nàng ấy.
Ta gọi hạ nhân ở biệt trang bên kia đến hỏi, thì nghe họ nói rằng Ngưng Nhi ngày nào cũng tựa vào cửa sổ, vẻ mặt đầy đ/au khổ.
Nàng ấy chưa bao giờ trèo qua hòn non bộ trong sân, cũng chưa từng trèo lên cây táo tàu bên tường sân, ta nghĩ rằng đưa nàng ấy đến một biệt trang ở ngoại ô, phái người đến bảo vệ, Ngưng Nhi sẽ có thể tránh xa nguy hiểm nhưng ta không biết điều đó lại khiến nàng ấy đ/au khổ.
Viện bốn tường này nh/ốt Ngưng Nhi như một cái lồng.
Không, là Thượng Kinh, là ta đã nh/ốt nàng lại.
Người sôi nổi hoạt bát như vậy, trong lồng này dần dần mất đi sức sống như một con chim.
Khi Ngưng NHi được ch/ôn cất, ta không thể nhịn được nữa và nôn ra m/áu và ngất đi. Khi tỉnh dậy, ta đã ở trấn Bình An.
Ta vui mừng khôn xiết, đây là... trọng sinh rồi sao? !
Kiếp này, ta sẽ không để Ngưng Nhi một mình chịu đựng cô đơn, ta sẽ không giấu nàng nữa, ta sẽ cùng nàng giải quyết mọi khó khăn.
Nhưng Ngưng Nhi đã không cho ta một cơ hội nữa.
Nàng ấy nói, ngốc cả một đời là đủ rồi.
Dù ta không muốn như vậy nhưng ta có tư cách gì để khuyên nàng chứ?
Vì Ngưng Nhi đã chọn sống lưu vo/ng cùng nhạc phụ nhạc mẫu nên ta sẽ bảo vệ họ.
Điều Ngưng Nhi không biết là sau khi ta đến Phủ Thành học hành, Thượng Kinh phái người đến rồi, tin tức của Lâm gia cũng là do họ truyền tới.
Với những bài học rút ra lần trước, lần này ta thận trọng hơn trong mọi việc.
Một loại vũ khí bảo vệ được chế tạo cho Ngưng Nhi, và các sai dịch được thay thế bởi các cao thủ ở Thượng Kinh, yêu cầu họ báo cáo tình hình bất cứ lúc nào.
Tất nhiên, đổi lại ta phải thi Hương, Hầu gia hứa sẽ cử người sắp xếp quan binh hộ tống đi khắp huyện Thấm.
Điều ta không ngờ tới là lần này ta được Thánh thượng công nhận chứ không phải bởi Ninh Viễn Hầu,
Ta chợt nhận ra rằng kiếp trước ta sợ vì tôi không chịu hưu hôn với Ngưng Nhi nên Thánh thượng tức gi/ận cho rằng ta không có ích lợi gì, ngay cả Ninh Viễn Hầu cũng không giúp đỡ ta, mặc dù ông ấy biết ta đang trả th/ù cho nhạc phụ nhạc mẫu.
Hơn cả ngạc nhiên, ta lại vui mừng hơn.
Ở kiếp trước, ta đã dành bảy tám năm để cố gắng đ/á/nh bại Thất Hoàng tử và những người khác, lần này với tư cách là một hoàng tử sẽ dễ dàng hơn.
Nghĩ đến mấu chốt của việc thu thập chứng cứ, ta lập tức viết thư cho tên sai dịch.
Ngưng Nhi đã không làm ta thất vọng, nhanh chóng tìm ra bằng chứng mà nhà họ Lâm cất giấu.
Nhưng dù vậy, Thất hoàng tử là hoàng tử được Thánh thượng yêu quý nhất và có rất nhiều người ủng hộ. Ta đã phải mất hai năm khổ luyện mới có thể hạ gục hắn và khôi phục lại sự trong sạch của Lâm gia. Ta vốn nghĩ rằng mình có thể quay trở lại trấn Bình An tìm Ngưng Nhi. Nhưng không ngờ Thất hoàng tử mất đi quyền lực lại chuẩn bị ra tay, đành phải ở lại diệt trừ tận gốc.
Sau khi cung biến, ta c/ầu x/in Thánh thượng giáng ta xuống làm thường dân, nhưng Thánh thượng rất tức gi/ận.
Ta đã quyết định, đ/á/nh cược với Thánh thượng một lần.
Ta mang theo hy vọng chạy ngàn dặm, nhưng Ngưng Nhi lại nói mối h/ận đã qua, không còn hy vọng gặp lại.
Ta vẫn thua vụ cá cược này.
Buổi tối, tz ngồi dưới gốc cây đa uống rư/ợu.
Một bóng người lặng lẽ đi tới, nhẹ nhàng nói: “Ta khi đó đã nói với nương của con, quá khứ không thể truy đuổi, sau này cứ tương tư. Đáng tiếc, bà lại nghiện tự sướng, tự luyến, không thể tự giải thoát. Đương nhiên, cũng không thể thành toàn lo được hết cho con.”
“Hôm nay, câu này cũng cho con.”
Tạ Xuân nhìn ngoại tổ chống nạng xoay người, thân hình ọp ẹp dần hòa vào màn đêm.
Có người đi ngang qua, nhìn một cái rồi nhanh chóng lùi lại.
Đó là Lưu Triệu Hưng, tên m/ập chuyên nịnh bợ kia.
“Thập nhị hoàng….. aizzz, ta vẫn là gọi huynh là Tạ Xuân đi.” Lưu Triệu Hưng thở dài, “Huynh có thể đừng giữ vẻ mặt này mãi được không, u sầu quá đi.”
Ta liếc nhìn hắn, Lưu Triệu Hưng thở dài: “Tuyết Ngưng bọn họ có thể trở về là nhờ vào huynh đúng không? Thật lợi hại, không hổ là huynh đệ của ta!”
“Huynh đệ?” Ta nghi ngờ nhìn hắn.
“Hey, con người này huynh đó, vì bản thân huynh là thập nhị hoàng tử thì không nhận những người bạn như chúng ta nữa sao?” Nói rồi Lưu Triệu Hưng vô thức cau mày rụt cổ, lại lí nhí trong cổ, “Aizzz, huynh đây là mượn rư/ợu giải sầu sao? Không phải, huynh đường đường là một hoàng tử cao cao tại thươn gj, còn buồn sầu gì chứ hả?”
Sầu gì ư?
“Ta đ/á/nh cược thua rồi a!”
“Đánh cược không lớn, thua rồi thì thua rồi vậy, ta còn tưởng trời sập đó chứ!”
“Đánh bạc sao?” Ta lại hỏi rõ mấy phần.
Liễu Triệu Hưng chán gh/ét: “Không phải chứ Tạ Xuân, huynh đ/á/nh cược mà không chắc cược sao?”
Ta bật cười.
“Không phải ta, là người khác.”
“Vậy thì huynh thua rồi một phân tiền cũng không cần bỏ chẳng phải cũng tốt sao? Uống rư/ợu làm gì chứ?”
Ta gật đầu: “Đúng đúng đúng, loại rư/ợu dở này, không uống nữa!”
Đặt bình rư/ợu xuống, ta đứng dậy đi về phía Bố Trang.
Thua thì thua vậy, thua cho lão tử cũng không mất mặt.
Không gả thì không gả vậy. Đại Ng/u bao la rộng lớn tới vậy, Ngưng Nhi đi đầu thì ta cùng nàng đi theo tới đó là được rồi.
Chương 12
Chương 23
Chapter 56
Chương 15
Phiên ngoại 2: Hoa Bảo Tương
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?
Bạn cần có tài khoản để sử dụng tính năng này
Đăng nhập ngay
Bình luận
Bình luận Facebook