Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Hừ! Ta không thèm so đo với loại tiểu nhi như ngươi!" Bắc Dư hất tay áo, quay đầu lại khuyên nhủ ta, "Loan Loan, mau về nhà đi, muội yếu ớt như vậy, ở ngoài một mình, Tôn chủ sẽ lo lắng."
"Ngươi mới yếu ớt! Cả nhà ngươi đều yếu ớt!" Trước kia sao ta không thấy Bắc Dư đáng gh/ét đến thế? Hết lần này đến lần khác chọc vào nỗi đ/au của ta.
"Hơn nữa, phụ mẫu ta đi Doanh Châu du ngoạn, không về trong chốc lát được đâu, lấy đâu ra rảnh rỗi mà quan tâm tới ta?"
"Tôn chủ không có ở đây, thì phải nghe lời ta." Giọng điệu Bắc Dư trở nên cứng rắn. Động tác trên tay hắn xem chừng là muốn bắt ta về.
Hê! Tính nổi lo/ạn của ta trỗi dậy rồi, "Không nghe! Cứ không nghe!"
Đang định đ/á thêm cho hắn một cú, Văn Chúc lại nhanh hơn ta một bước. Hắn đột nhiên ngoạm một miếng vào cánh tay Bắc Dư, khiến người ta chảy cả m/áu.
Sau đó, hắn ngậm lấy ta và bắt đầu chạy như đi/ên.
Cảnh tượng thay đổi quá nhanh, ta nhất thời không kịp phản ứng. Đây là màn Hồ Ly chính nghĩa cư/ớp Xà mỹ nữ sao?
Nhưng cái kiểu ngoạm một miếng rồi chạy này, thật sự hơi mất mặt đó nha!
"Ngươi đ.á.n.h không lại hắn sao?"
"Ta đ.á.n.h không c.h.ế.t hắn!"
"Vậy ngươi chạy làm gì?"
"Khụ khụ... Vừa mới độ kiếp thất bại, đang suy yếu."
"Lại thất bại nữa rồi à? Lần thứ sáu?"
...
"Không nói gì thì chẳng con Hồ ly nào coi ngươi là rắn c/âm đâu!"
Văn Chúc ngậm ta, giọng nói nghe không rõ, chiếc lưỡi mềm mại lâu lâu lại quẹt qua sườn ta.
Thật gh/ê t/ởm...
8.
Từ lúc trời sáng chạy đến lúc trời tối, Văn Chúc cuối cùng cũng dừng lại.
Hắn dừng trước cửa một hang động xập xệ ở nơi đồng hoang núi vắng. Hắn nới miệng, ta “bịch” một tiếng rơi xuống đất.
"Cái sơn môn Hữu Tô Sơn của các ngươi nghèo đến vậy sao? Sao không dọn dẹp cho tề chỉnh một chút?"
"Đồ ngốc, đương nhiên đây không phải Hữu Tô Sơn, con rắn x/ấu xí kia biết thân phận ta, chắc chắn sẽ đến Hữu Tô Sơn tìm ngươi, quay về đó chẳng phải tự chui đầu vào lưới sao? Đây là lãnh địa bí mật của ta, không ai tìm thấy được."
Nói thì là vậy, nhưng ta đứng trước cửa động, thật sự không muốn bước vào, dù sao ta chưa từng thấy động phủ nào lại tiều tụy đến thế.
Bỗng nhiên, ta lại nhớ đến căn Đại Bình Tầng bằng tre trúc ở trên không của mình. Và bắt đầu tự kiểm điểm về hành vi bỏ nhà ra đi lần này.
Hay là về nhà thôi? Dù sao cũng đã đáp trả Bắc Dư rồi, không cần thiết phải làm khó bản thân nữa. Đúng không?
Phải rồi!
Quyết định xong, ta quay đầu bước đi.
Thế nhưng Văn Chúc lại hóa thành hình người, cánh tay dài vươn ra ôm lấy, ta giống như một món đồ treo bên hông hắn, bị xách tọt vào trong động.
"Đã đến rồi, vào trong ngồi chơi đi." Giọng Văn Chúc lộ ra vài phần tinh quái, sải bước dài đi vào trong động.
"Ta không thèm vào! Ngươi thả ta xuống!" Ta ra sức giãy giụa không ngừng.
"Bốp" một tiếng t/át tai giòn giã vang lên, mặt ta đỏ bừng, kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Văn Chúc không thể tin được.
Hắn hắn hắn... hắn đ.á.n.h m.ô.n.g ta!
"Ngoan ngoãn chút đi." Giọng Văn Chúc nhuốm màu ý cười, đối diện với ánh mắt ta, hắn cong khóe miệng lên.
"Ngươi đối xử với ân nhân của mình như vậy sao?" Ta chất vấn hắn.
"Bốp", "Bốp", lại thêm hai cái t/át đáp lại...
Ta c/âm nín, Văn Chúc cười đến ngông cuồ/ng.
Cái dáng vẻ lắc đầu ng/uây ng/uẩy đáng gh/ét đó, y hệt con đại Thủy xà bị tăng động thích nhảy múa sáo trúc.
9.
Mặc dù cái t/át không đ/au, nhưng sự s/ỉ nh/ục thì cực kỳ mạnh mẽ, còn mang theo chút gì đó x/ấu hổ. Ta ngượng ngùng đến mức hóa thành nguyên hình, cố gắng che giấu nét mặt.
Nhưng ta đã quên mất, ta đã là con rắn trăm tuổi rồi. Dài quá cỡ!
Đầu bị kéo lê trên mặt đất, va chạm lộc cộc, va đến mức đầu óc quay cuồ/ng. Ta nghĩ nghĩ, hay là cứ cuộn trên người hắn đi, tiện thể có thể siết c.h.ế.t hắn?
Uốn éo rồi xoay chuyển. Sau nhiều lần thử, ta phát hiện ta không biết siết cổ...
Và Văn Chúc ôm thân rắn của ta, đã ngồi phịch xuống đám cỏ mềm trong động.
Ta nhìn quanh bốn phía, quả nhiên là đơn sơ, vô cùng tương xứng với phong cách cửa động.
Trong động trống hoác, chỉ có một cái bàn án, một cái lò luyện đan, góc tường trải một ít cỏ mềm. Trên vách động treo rất nhiều lồng, ánh sáng tối nên nhìn không rõ, hình như nh/ốt một vài sinh vật sống.
Ta tò mò thò đầu tới, muốn nhìn gần hơn. Nhưng bỗng cảm thấy đuôi bị ai đó xoa nắn một cái, ta quay đầu nhìn Văn Chúc, đầy vẻ khó hiểu. Hắn đang làm cái gì thế này?
Mắt Văn Chúc long lanh, hắn thành thật nói với ta: "Loan Loan, đuôi của ngươi thật đẹp!"
Xinh đẹp, là lời khen lớn nhất dành cho một con rắn. Trong lòng ta thầm vui sướng, kiêu hãnh ngẩng cao đầu, "Đâu chỉ là đuôi đẹp, rõ ràng là toàn thân đều rất đẹp!"
Văn Chúc không đáp lời, chỉ một mực sờ soạng lung tung. Bóp bóp chỗ này, vuốt vuốt chỗ kia, lại còn banh miệng ta ra xem răng đ/ộc, ra vẻ một hài tử tò mò.
Ta bị hắn làm phiền đến mức cả thân rắn thoát ra khỏi vòng tay hắn, biến trở lại hình người.
"Ngươi biến về đi mà ~!" Văn Chúc nói.
Cái giọng c.h.ế.t tiệt gì thế? Ngươi đang làm nũng đấy à?
"Không! Bao! Giờ!" Ta nhấn mạnh từng chữ, vô cùng kiên quyết.
Văn Chúc giơ tay lên, một con rết ngàn chân x/ấu xí vô cùng xuất hiện trên lòng bàn tay hắn.
Hắn giữ ch/ặt chỗ bảy tấc của ta khiến ta không thể nhúc nhích, rồi lại dùng con rết ngàn chân áp sát vào mặt ta.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook